watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3121 Lượt

chặt, mắt phượng không khỏi toát lên sát ý.

Một tiếng động rất nhỏ truyền vào tai nàng, mày liễu nhứng lên nhưng vẫn bất động thanh sắc nhìn người nào đó ở trong phòng đang vất vả tránh né mỹ nhân yêu thương nhung nhớ, môi bất giác mỉm cười. Đồ ngốc mà.

“Thu huynh tinh thần thật tốt nha” giọng nam nhân không quá xa lạ vang lên phía sau

Vong Thu không có quay đầu, cũng không có mở miệng.

“Bất quá, ta nghĩ Cốc huynh càng hy vọng Thu huynh xuất hiện ở trong phòng.” Trong lời nói dẫn theo vài tia trêu chọc.

Nàng hừ lạnh một tiếng.

Nam Cung Bất Minh vừa xuất trên nóc nhà, cảm thấy mất mặt đưa tay sờ sờ mũi, nhìn tình trạng náo nhiệt phía dưới với biểu tình vui sướng khi người gặp họa “ nghe nói lần này có người muốn làm bà mai cho Cốc huynh”

Vong Thu rốt cuộc liếc mắt nhìn hắn một cái. Nam Cung Bất Minh lập tức phấn chấn tinh thần, bắt đầu tiết lộ chút tin tức “ Ngũ đại chưởng môn liên hợp làm mai, Cốc huynh chỉ sợ bất luận thế nào cũng không thể từ chối.”

“Dịch Nhan Bình.”

Nam Cung Bất Minh lộ ra bội phục ánh mắt,“Thu huynh quả nhiên anh minh.”

“chủ nhân Tàng Kiếm sơn trang càng anh minh”, nàng cười lạnh. Từ xưa anh hùng yêu bảo đao, Tàng Kiếm trang chủ nắm được tử huyệt của người giang hồ, chỉ cần hứa hẹn cho họ mấy thanh bảo đao danh kiếm liền có thể như ý.

“Thu huynh là người thông minh.”

Nàng lạnh lùng nhìn hắn.

Nam Cung Bất Minh thở dài, ánh mắt lộ ra chút lo lắng “ là bằng hữu, ta cũng không hi vọng bạn tốt của mình bị người giang hồ xem thường, nhưng Cốc huynh đối với ngươi quả thật có chút khác thường”. Mặc cho mọi người đều nhìn thấy Cốc Lưu Phong rất quan tâm Vong Thu cũng đồng dạng là thân nam tử, hắn không thể giống bạn tốt làm như không thấy những ánh mắt khác thường đó.

Vong Thu cho rằng mình không có nghĩa vụ giải thích cho nên vẫn bảo trì im lặng.

“Cổn ──”

Bỗng dưng, một tiếng gầm lên truyền đến, hai người trên nóc nhà không hẹn mà cùng nhìn về phía dưới

Khuôn mặt tuấn mỹ của Cổ Lưu Phong đỏ hồng, hai mắt như đổ lửa nhìn nữ nhân trước mặt.

“ngươi không thể từ chối, đoàn tụ cổ đã muốn phát tác, trừ bỏ cùng ta hoan hảo, người không có chọn lựa nào khác”

“cổn” hắn hai tay dùng sức cầm lấy cạnh bàn, bắt buộc chính mình phải bảo trì thanh tỉnh.

“còn có lựa chọn khác”, một giọng nói không mang độ âm vang lên bên cửa.

“Vong Thu công tử”, nữ tử Miêu tộc xinh đẹp kinh hãi nhìn người đột nhiên xuất hiện

“giết chết người hạ cổ, cổ độc tự nhiên được giải”

Ngay khi mọi người còn chưa hiểu là chuyện gì đang xảy ra, bàn tay Vong Thu đã nắm giữ cổ họng của Miêu nữ, chỉ cần hơi dùng sức, đảm bảo năm sau sẽ là ngày giỗ của nàng.

“Giải dược.”

Nam Cung Bất Minh cùng Miêu nữ trợn mắt há mồm nhìn Cốc Lưu Phong ánh mắt cuồng loạn, xông tới ôm chặt lấy Vong Thu, lực đạo trên tay Vong Thu bất giác tăng thêm một phần

“Giải dược.” lần này sát khí lộ ra càng nặng.

“xích”, lâm vào mê loạn Cốc Lưu Phong đã muốn tháo bỏ y phục bên ngoài của Vong Thu

Tình hình thật là hỗn loạn, Nam Cung Bất Minh đứng một bên cũng thực khó nghĩ, không biết mình có nên nhúng tay vào hay không, mà nếu có thì nên làm thế nào mới phải. Là đánh bất tỉnh bạn tốt hay là đánh Vong Thu bất tỉnh để cho bạn tốt được hoàn thành tâm nguyện? hay là cùng Vong Thu yêu cầu Miêu nữ giao giải dược…?

Chương 4

Nam Cung Bất Minh thực không cam lòng, phi thường không cam lòng. Bởi vì, người bị đánh bất tỉnh lại là hắn. Chỉ nhớ mang máng trước khi bất tỉnh, hắn nhìn thấy Cốc Lưu Phong ra sức tháo bỏ trung y của Vong Thu, sau đó hắn liền thấy trước mắt là một màu đen, sau đó thì bất tỉnh nhân sự.

Chờ đến khi hắn tỉnh lại, bạn tốt đã khôi phục lại bộ dáng bình thường, y phục tề chỉnh nghiêm trang đang ở bênh cạnh xem mạch cho mình. Hắn trừ bỏ bị người ta đánh cho bất tỉnh, sao lại có bị thương?

“Vong Thu công tử đâu?”

“đang thay quần áo”

Nam Cung Bất Minh ánh mắt vội sáng lên “ngươi đã dùng giải dược? hay là dùng phương thức khác để giải?”

Cốc Lưu Phong buồn cười nhướng mày “ ngươi muốn nghe đáp án thế nào?”

“Ta nghĩ muốn nghe đáp án thật”

“Ta ăn giải dược”

Nam Cung Bất Minh có chút nhụt chí, lại âm thầm nhẹ nhàng thở ra, tóm lại tâm tình thực phức tạp.

“Nữ nhân kia đâu?”

“Đi rồi.”

“Cứ như vậy đi rồi?” Nam Cung Bất Minh không tin Miêu nữ bướng bỉnh kia có thể dễ dàng từ bỏ, lại càng không tin tưởn đối loại tình huống này Vong Thu công tử lại không rat ay hạ sát

“Vong Thu cho nàng ta hai lựa chọn”

“Hai cái lựa chọn thế nào?”

“Đi hoặc chết, còn có một điều kiện phụ là không cho phép đem tình huống lúc đó nói cho người thứ ba biết” Cốc Lưu Phong nhiệt tình giải thích với bạn tốt.

Nam Cung Bất Minh dùng một lại ánh mắt cực kỳ không tín nhiệm đánh giá bạn tốt nửa ngày, cuối cùng mới quyết định buông tha cho, nếu thật có phát sinh chuyện gì, hắn cũng sẽ không nói cho mình nghe.

“Không có việc gì ngươi có thể đi rồi.”

Lời này xem như là lịnh đuổi khách, bởi vậy Nam Cung Bất Minh nhịn không được mà cãi lại “ đây là nhà của tan ha” với ý đồ đảo khách thành chủ.

“hiện tại là ta ở phòng này” Cốc Lưu Phong nhàn nhã nói

Giờ phút này đột nhiên Nam Cung Bất Minh mới phát hiện bạn tốt của mình thực ra rất nham hiểm. Hắn vừa rời khỏi, Cốc Lưu Phòng liền đóng chặt cửa phòng, nhìn Vong Thu từ bên trong đi ra, nàng hiện tại đang mặc quần áo của hắn, tóc dài cũng đã được sửa sang, nhìn qua tựa như chưa từng có phát sinh việc gì. Cốc Lưu Phong có vẻ ghen tỵ nhìn bộ lam sam của mình, ghen tỵ nó có thể gần gũi với Vong Thu đến vậy, trong đầu lại hiện lên hình ảnh nàng diễm lệ phong tình…

Vong Thu ánh mắt có chút không được tự nhiên, nàng nhớ đánh Nam Cung Bất Minh bất tỉnh nhưng lại quên người nào đó bị cổ độc khống chế, mới có một màn xấu hổ khiến cho Miêu nữ cũng bị tim đập mạnh và loạn nhịp

“Cám ơn ngươi.”

Nàng có chút không tự nhiên mím môi, không thể xem như không có việc gì đành phải nói “đừng khách khí”

“Muốn uống trà sao?”

Nàng lắc đầu, hiện tại chỉ nghĩ rời khỏi gian phòng làm cho nàng xấu hổ này thật nhanh. Cốc Lưu Phong ngược lại, lại đem ly trà nhét vào tay nàng. Vong Thu trợn mắt nhìn, nam nhân này

“coi như giúp ta một việc” hắn nhỏ giọng cầu xin.

Nàng khó hiểu.

“Luôn có người đến bái phỏng cũng là chuyện phiền toái, hơn nữa các nàng cũng không hẳn có bịnh, mà chủ ý là muốn quấy rầy”

“Ăn cổ thi về sau ngươi không sợ sẽ lại trúng cổ độc”

Cốc Lưu Phong cười nhợt nhạt “ nói chuyện cùng ta rất khó sao?”

Vong Thu có chút lo lắng, nàng không biết cùng hắn nói chuyện gì, bởi vì đã nhiều năm qua nàng dường như không cùng người khác nói chuyện, cho dù là ở cùng mẫu thân cũng nói rất ít.

“Ngồi cùng ta một lúc rồi hãy đi” hắn lại lui một bước mà năn nỉ tiếp.

Nếu ánh mắt của hắn không nóng như vậy, có lẽ nàng đã đáp ứng “đã khuya”

Hắn thất vọng thở dài, nhìn nàng xoay lưng đi ra khỏi cửa, dáng lưng ấy làm hắn có cảm giác là bỏ chạy. Vong Thu thật đúng là bỏ chạy trối chết, lúc này nàng không thể bình tâm mà đối diện với Lưu Phong, mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên nàng bối rối như vậy. Nàng càng ngày càng để ý hắn, đây là một tín hiệu rất nguy hiểm, vốn có thói quen đối xử lạnh lùng với mọi người nay đột nhiên thay đổi làm nàng có chút sợ hãi, lại mông lung không hiểu vì sao.

************

Cả người chìm vào trong nước lạnh, nỗi lòng cũng chậm rãi bình phục. Ước chừng nửa canh giờ trôi qua, Vong Thu mới tự đáy nước hiện lên, hít thở không khí trong lành, mát mẻ. Ánh mắt nhìn đến những dấu bầm xanh tím trên vai, tim nàng hơi loạn nhịp, lấy hết dũng khí mới buộc được mình dời ánh nhìn đi và từ trong nước đứng dậy. Nàng có thể lừa mình dối người, tẩy đi mùi cá nhân của ai đó nhưng dấu ấn trong lòng thì nàng biết cho dù có dùng hết nước của ngũ hồ tam giang cũng không xóa được. Lại đổi quần áo một lần nữa, nàng ngồi dưới ánh đèn chậm rãi vuốt mái tóc ướt sũng của mình, vẻ mặt chứa đầu tâm sự. Gió thổi vào cửa sổ làm lay động ánh nến khiến sắc mặt nàng lúc sáng, lúc tối, biến hóa lạ thường. Sau một hồi, nàng mở cửa sổ nhảy ra, nhảy lên nóc nhà đối diện.

Gió đêm mang theo một chút cảm giác mát, cũng làm cho người ta càng dễ dàng thanh tỉnh.

Đêm khuya, Nam Cung sơn trang yên tĩnh lộ ra một cảm giác nguy hiểm, võ lâm nhân sĩ khắp nơi tiến đến mừng thọ, cao thủ đếm không hết, nghe nói còn có rất nhiều thế ngoại cao nhân ít khi lộ diện, xem ra Nam Cung Trường Tú danh vọng quả thực rất cao. Vong Thu biết trong tình thế này, nàng chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi. Sư phụ nếu dám đem thiệp mời đưa cho nàng, chắc chắn trong đó sẽ có nguyên nhân.

Trong đêm khuya yên tĩnh, có cái gì di chuyển sẽ rất dễ gây chú ý. Vong Thu hơi nghiêng đầu, có chút không tin vào cái mình đang nghe được. Theo tiếng bước chân phán đoán, có ít nhất bố người, ba trong đó là cao thủ nội công thâm hậu. Theo âm thanh ngày càng gần, nàng nhìn thấy có bốn bóng người, mục tiêu của bọn họ là căn phòng ở dưới chân nàng mà khách trụ bên trong được giang hồ xưng tụng là thiên hạ đệ nhất thần y.

“Cốc công tử, Cốc

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT