|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thì nó tự động chạy vào nhà vệ sinh. Em biết thế nên cửa toa lét lúc nào em cũng mở.
Ngôi sao đầu tiên em xếp cũng có ra hình dạng một chút nhưng xấu không thể tả, nhăn nhúm và hơi bèo nhèo. Dù vậy nhưng em vẫn không nản lòng, bỏ ngôi sao xấu xí ấy qua một bên, em tiếp tục làm tiếp những ngôi sao còn lại.
…
Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi của hắn. Buổi tiệc sinh nhật được diễn ra ở khuôn viên rộng dưới tòa nhà, xung quanh cái hồ bơi rộng lớn. Vì đây là một ngày rất quan trọng nên ông Henry đã cho người chuẩn bị từ sớm, ông không muốn buổi tiệc của hắn có xảy ra sơ suất nào. Ông muốn tổ chức một buổi buffet trong ngày sinh nhật của hắn để mọi người được tự do lựa chọn những món mà mình thích, và điều quan trọng hơn hết là ông muốn chào đón một thành viên mới gia nhập vào Lders.
Sáu giờ tối
Khi tất cả mọi thứ đã sẵn sàng và hầu hết mọi người đã có mặt đông đủ, dĩ nhiên là không thể thiếu hắn – chủ nhân thực sự của buổi tiệc ngày hôm nay thì ông Henry mới chính thức vào tiệc. Ông đứng giữa buổi tiệc, cầm micro lên rồi dõng dạc nói to:
- Tôi rất vui vì mọi người đã có mặt đông đủ trong buổi tiệc sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết mọi người đều bận công việc riêng của mình nhưng mọi người không ngại gác chúng qua một bên và dành thời gian quý báu để ở đây chung vui cùng chúng tôi. Tôi thực sự rất biết ơn mọi người.
Sau lời nói đó là
một tràng pháo tay thật to của những người có mặt ở đây, ai nấy cũng đều hướng mắt về phía ông, miệng cười tươi như hoa. Ông cũng cười đáp lại rồi quay sang hắn đang đứng kế bên, ông nói:
- Hôm nay là sinh nhật con, ta chúc con sẽ luôn vui vẻ và hạnh phúc.
Lại thêm một tràng pháo tay nữa vang lên, còn hắn đáp lại lời chúc của ông chỉ là một nụ cười nửa miệng. Làm sao hắn có thể vui được khi ngày sinh nhật hắn chính là ngày mẹ hắn mất. Năm nào sinh nhật hắn ông cũng chỉ nói mỗi câu đó. Ông càng chúc hắn luôn vui vẻ và hạnh phúc thì trong lòng hắn lại cảm thấy đau nhói. Là do ông không biết thật hay giả vờ không biết hôm nay là ngày vợ ông mất? Nhưng cũng phải thôi, vợ ông là do ông giết nên không việc gì ông phải nhớ đến bà cả.
Mặc dù buổi tiệc này là của hắn nhưng hắn không phát biểu một lời nào cả, vì thực sự mà nói hắn cũng không muốn buổi tiệc này diễn ra, chỉ mong sao cho nó mau chóng kết thúc để về nhà ngay lập tức.
Ông Henry thấy thái độ thiếu tôn trọng của hắn đối với mình mặc dù muốn giận nhưng lại không thể. Vì ông biết âu cũng là lỗi của ông, ông lấy quyền gì mà giận hắn?
Không khí bỗng trở nên căng thẳng khi hai người cứ đứng nhìn nhau như kẻ thù. Biết hắn sẽ không chịu khuất phục nên ông đành phải nhượng bộ và chuyển sang chủ đề khác.
Vẫn cái micro trên tay, ông nói:
- Hôm nay, ngoài sinh nhật của Zin ra, tôi còn một tin vui muốn thông báo với mọi người.
Ông dừng lại, quan sát hái độ của mọi người, thấy ai cũng nóng lòng muốn biết tin mà ông sắp thông báo. Không để mọi người chờ lâu, ông tiếp:
- Tôi muốn giới thiệu với mọi người một thành viên mới của tổ chức, Andr!
Cái tên Andr được ông nói ra với âm vực đủ lớn để người con trai ấy từ phía sau vườn bước ra. Ai nấy cũng đều ngạc nhiên về thông tin này, kể cả hắn. Người con trai ấy bước đến bên tay phải của ông, cúi đầu chào mọi người một cách lịch sự kèm theo nụ cười tỏa nắng thiêu cháy tất cả trái tim của các cô gái đang có mặt tại đây. Trong bộ comple màu trắng sang trọng cùng với khuôn mặt điển trai và một thân hình chuẩn. Anh quả thật không thua kém gì hắn.
Ông Henry đưa micro cho anh, anh cầm lấy và bắt đầu giới thiệu về mình:
- Xin chào mọi người! Tên của tôi là Andr, năm nay tôi hai mươi mốt tuổi, là một thành viên mới trong tổ chức. Có gì không phải mong mọi người chỉ bảo thêm.
Sau lời phát biểu đó là một cái nháy mắt tinh nghịch của anh. Anh không những đẹp trai mà giọng nói còn rất ấm áp nữa. Thật đúng là mẫu người lý tưởng trong lòng các cô gái.
Sau khi nhận được tràng pháo tay và hò hét của mọi người bên dưới, anh trả cái micro lại cho ông Henry rồi bắt tay ông một cái nhưng cũng không quên chào hắn. Nhận được cái chào đầy thân thiện của anh, hắn cũng vui vẻ đáp lại. Ông Henry thấy hai người có vẻ hợp nhau nên ông cũng cảm thấy vui. Ông gặp Andr trong một lần tình cờ khi anh đang làm một việc mà tổ chức ông đang làm, đó là cướp. Lúc đó nhìn thấy anh giật túi xách của một người đi đường và cách anh chạy nhanh với tốc độ kinh khủng mà không một ai có thể đuổi kịp, ông đã thầm khen anh là một người có tài. Và thế là ông đã tìm gặp anh và ngỏ ý muốn mời anh gia nhập vào tổ chức và kết quả là anh không hề do dự mà đã đồng ý ngay.
- Từ nay Andr sẽ đảm nhiệm chức vụ giám sát công việc của tổ chức, tức là ở bậc ba. Có ai có ý kiến gì không? – Chờ hồi lâu thấy không ai có phải ứng gì nên ông vui vẻ nói tiếp – Nếu không ai có ý kiến gì thì bây giờ mọi người có thể nhập tiệc.
Buổi tiệc được bắt đầu với một không gian vui vẻ, tràn ngập tiếng cười. Mọi người ai cũng đều đến chúc mừng hắn nhưng hắn chỉ cười trừ rồi lảng đi. Sinh nhật thì có gì là quan trọng chứ? Nó chỉ là một sự kiện đánh dấu sự ra đời của một người mà thôi. Và sự ra đời của hắn, trong tình yêu thương của cha mẹ giờ đây đã không còn. Mà nếu đã không còn thì tổ chức sinh nhật làm gì nữa? Thế chẳng phải là càng gợi lên nỗi buồn trong lòng hắn sao?
Buổi tiệc sinh nhật hôm nay là một buổi tiệc không hoàn hảo. Đối với hắn là thế!
Ai nấy cũng cầm trên tay một ly rượu với thứ chất lỏng màu đỏ bên trong. Jane trong một chiếc váy dạ hội lộng lẫy màu đỏ nổi bật giữa đám đông, cô bước đến bên hắn, đưa cho hắn hộp quà màu trắng kèm theo một cái hôn vào má. Cô cười nói:
- Chúc anh sinh nhật vui vẻ.
Mặc dù không thích lời chúc này nhưng vì phép lịch sự hắn cũng hôn vào má cô một cái rồi nói:
- Cảm ơn em!
Jane tỏ ra thích khi thấy hắn hành động như vậy, cô khoát tay và tựa vào người hắn một cách thân mật và tình tứ như thể hai người đang yêu nhau mặc dù hắn không hề có cảm giác với cô.
- Chào tiểu thư! Chắc hẳn cô là vợ tương lai của thiếu gia mà ông Henry đã nói đến, nhìn cô thực sự rất xinh đẹp. Hai người nhìn rất xứng đôi.
Andr cầm ly rượu bước đến chỗ hắn và Jane, miệng cười tươi để lộ ra chiếc răng khểnh trông đáng yêu hết sức.
Được khen, Jane càng cười tươi hơn nữa, cô không phủ nhận lời Andr nói cô chính là vợ tương lai của hắn, cô gật đầu:
- Phải! Cảm ơn anh vì lời khen, rất vui được biết anh.
Đứng trò chuyện một lúc, Andr xin phép ra chào hỏi và làm quen với mọi người để lại không gian riêng cho hai người. Khi Andr đi rồi, Jane mới quay qua nói với hắn:
- Anh ấy thực sự rất đẹp trai và cũng rất lịch sự, phải không Zin?
Zin không nói gì hay nói đúng hơn là không quan tâm đến những gì mà Jane nói, thứ mà hắn quan tâm là em. Hắn đặt hộp quà lên bàn rồi đảo mắt tìm em. Hôm nay em đóng vai trò là một người phục vụ mang đồ ăn lên cho khách. Những người làm bếp ai cũng tất bật làm các món ngon cho khách thưởng thức. Em là người bưng món ăn ra, phải chạy đi chạy lại khiến em muốn rã cả chân. Hôm nay là sinh nhật hắn nhưng em lại không được tham dự vì em chỉ mà một kẻ hầu người hạ có thân phận thấp hèn nên em không đủ tư cách để tham gia. Nhưng trong dòng người đông đúc ở đây, em có thể dễ dàng nhìn thấy hắn vì hắn là người đặc biệt nhất đối với em.
Hôm nay hắn thật bảnh bao, với khuôn mặt điển trai không chút tì vết cộng thêm bộ vest đen lịch lãm và mái tóc được chải gọn gàng như mọi khi, hắn có thể thu hút hết những ánh nhìn ngưỡng mộ và t
thèm muốn của tất cả những cô gái có mặt trong buổi tối hôm nay, trong đó có cả em.
Hắn nhìn em, tim em nhất thời đập nhanh mấy nhịp. Để tránh đi ánh nhìn của hắn, em vội quay vào trong để bưng các món ăn khác ra.
Liz từ xa bước đến chỗ hắn, Jane thì đã rời hắn đi từ lúc nào. Thế cũng tốt, hắn không muốn cô lúc nào cũng bám dính theo hắn như sam vậy.
Liz cười cười rồi vỗ vào vai hắn, cậu không chúc những câu như ông Henry và Jane đã chúc vì cậu biết hắn sẽ không vui khi nghe những lời đó. Cậu nói:
- Mừng sinh nhật hai mươi tuổi của cậu, bước qua một tuổi mới cậu hãy quên hết những chuyện buồn của quá khứ và nên hướng mình về tương lai thì hơn.
Nghe những lời nói đó của Liz, hắn mới cảm thấy có một người bạn như cậu thật tốt vì cậu còn hiểu hắn hơn cả cha hắn. Hắn mỉm cười rồi cám ơn Liz – cậu bạn thân tốt bụng.
Em từ trong bếp bưng ra một món ăn mới rồi đặt lên bàn, mắt em và hắn lại vô tình chạm nhau. Em cười nhẹ rồi vội bước vào trong nhưng vừa đi ngang qua chỗ Jane đang đứng cùng với những người bạn thì đột nhiên…
Ùm!
Em bị một cú ngáng chân làm cho ngã nhào xuống hồ bơi. Jane vẫn đứng đó, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong nửa miệng, là cô ta đã nhân lúc em không để ý nên đã đưa chân ra làm em bị ngã. Nhưng em lại ngây thơ nghĩ rằng cho mình sẩy chân nên mới té. Mọi người ai cũng mở to mắt ra nhìn em trong khi em cứ ngoi lên rồi hụp xuống chờ người tới cứu. Nhưng không một ai dám hy sinh bản thân mình để cứu vớt một kẻ nghèo hèn như em. Vì đây là một thế giới màu đen nên không có chỗ cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




