|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tổn thương cô. Hẳn là cô rất ghét tôi, rất hận tôi đúng không?
Hắn hỏi những câu mà biết rằng sẽ không có lời giải đáp. Hắn hạ thấp người, khẽ lau giọt nước mắt cho em và kéo chăn đắp ngang người em rồi sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng, không quên đóng cửa cẩn thận.
Vốn dĩ định trở về phòng nhưng thoáng thấy một chiếc hộp nhỏ màu trắng đặt lên một mảnh giấy trên bàn. Hắn tò mò cầm chiếc hộp lên và mở ra xem.
Bên trong không có gì quý giá ngoài một ngôi sao giấy màu biển được xếp rất khéo léo và rất đẹp. Hắn khẽ cười rồi nhẹ đóng nắp hộp lại, cầm mảnh giấy lên xem thử. Trên giấy có mấy chữ được viết rất gọn gàng nhưng không mấy đẹp.
“Chúc ngài có một buổi sinh nhật thật vui vẻ và ý nghĩa ^_~” và phía dưới là tên của em “Sand”. Khi đọc được dòng chữ chúc mừng sinh nhật và một cái hình nháy mắt ngộ nghĩnh của em viết cho hắn, hắn không những không giận em mà ngược lại còn cảm thấy rất vui. Nếu như là người khác chúc hắn sinh nhật vui vẻ hay đại loại như thế thì hẳn là hắn sẽ rất ghét người đó nhưng còn em thì không. Em hoàn toàn không biết ngày sinh của hắn cũng là ngày mà mẹ hắn mất. Em đơn giản chỉ là muốn chúc mừng hắn thôi.
Hắn mỉm cười rồi đem hai thứ đó vào phòng, quà của em thì hắn cất giữ rất cẩn thận còn quà của Jane thì hắn vứt đâu còn chưa biết. Thậm chí bên trong là gì hắn cũng chưa kịp xem.
Vào phòng, hắn lấy đồ đi tắm rồi sau đó trèo lên giường ngủ.
Nói là ngủ nhưng hắn cũng giống em lúc nãy, không tài nào chợp mắt được. Cứ nghĩ đến em ở trong vòng tay của người con trai khác hắn lại không thể chịu nổi. Hắn nghĩ em và Andrea đã quen nhau từ trước nếu không thì tại sao Andrea lại mừng rỡ khi gặp được em và tại sao khi nghe tiếng của Andrea em lại cảm thấy bất ngờ?
Chỉ cần nghĩ tới đó thì hắn cảm thấy tim gan mình như bị thiêu đốt. Em là người của hắn, hắn không cho phép ai đụng vào em khi chưa được sự đồng ý của hắn.
Hắn không hề hay biết chính suy nghĩ ích kỷ vừa rồi của hắn đã minh chứng cho hắn thấy một điều: Em… dần trở nên quan trọng đối với hắn.
Chương 15: Thân phận thực sự của Andrea
Sau khi hỏi thăm một vài nhân viên viên trong Leaders, Andrea mới biết hiện em đang sống và làm việc ở nhà hắn. Người đó còn nói rõ là em được đưa vào đây từ năm tám tuổi, còn lý do tại sao em được vào đây thì chỉ có hắn mới biết.
Andrea cầm tập tài liệu trên tay, trong lòng mang tâm trạng hồi hộp đến nhà hắn.
Hôm nay hắn không đi làm như mọi ngày mà ở nhà. Đơn giản một điều vì hắn không thích.
Em đang tắm cho Puppy ở phòng tắm ngoài. Em vừa tắm cho Puppy vừa cười giỡn với nó, tiếng cười trong trẻo của em hòa lẫn với tiếng sủa của Puppy tạo nên một thứ âm thanh vui nhộn. Nghe tiếng em cười, đột nhiên hắn đang ngồi xem ti vi cũng cười theo. Tiếng em cười dễ thương như thế mà tại sao năm xưa hắn lại ghét nó đến vậy? Phải chăng hắn không thể cười được như em nên hắn ích kỷ không muốn em cười trước mặt hắn?
- Puppy! Em đừng quậy nữa, em làm ướt hết đồ của chị rồi nè. Hi hi!
Em vừa nói vừa cười, tay cố gắng che cho nước không văng vào người khi con Puppy không nghe lời cứ cố tình quậy khiến nước bắn lên tung tóe. Cả hai giỡn với nhau rất vui, đâu biết rằng hắn đang đứng ở cửa nhìn vào. Hiếm khi hắn thấy em vui như vậy, có lẽ đây là phút giây thoải mái nhất của em khi sống chung với hắn. Từ khi có Puppy, căn nhà bắt đầu rộn hẳn lên, không còn u uất như khi chỉ có em và hắn. Hai người tuy sống chung một nhà nhưng gặp mặt nhau không quá nửa tiếng và nói chuyện không tới mười lăm phút. Tự nhiên, hắn cảm thấy không còn ghét Puppy như trước nữa.
Thấy cả hai đùa giỡn vui vẻ như thế hắn muốn vào tham gia cùng nhưng hắn biết em sợ hắn, hắn chỉ cần lên tiếng thôi cũng đủ khiến em phải khép nép đứng sang một bên. Có lẽ sự sợ hãi của em đối với hắn là khoảng cách quá xa để kéo hai người lại gần nhau. Nếu như ngày đó hắn không đem em ra làm trò tiêu khiển thì có lẽ bây giờ quan hệ giữa em và hắn rất tốt.
Hắn tự cười rồi định quay đi nhưng đột nhiên em lên tiếng, ngăn cản bước chân của hắn lại:
- Puppy! Em nghĩ thử xem, ngài ấy có thích món quà mà chị tặng không?
“Gâu! Gâu!”
Puppy nghe em hỏi xong thì sủa lên hai tiếng và quẩy đuôi như muốn nói với em là hắn sẽ rất thích món quà đó. Thấy hành động đáng yêu của Puppy như an ủi em, em cười rồi xoa đầu nó:
- Chị thật là tệ, có một ngôi sao mà xếp đến gần sáng mới xong. Nếu là người khác thì họ có thể xếp được cả trăm cái chỉ trong một thời gian ngắn. – Em cười khổ khi nhớ đến lúc sáng ra không thấy hộp quà và mảnh giấy để trên bàn đâu, em nghĩ món quà rẻ tiền của em đã bị hắn từ chối. – Chắc chắn là ngài ấy không thích nó hoặc là đã vứt vào sọt rác rồi cũng nên.
Hắn như đứng hình trước câu nói của em. Hắn không nghĩ là em vì muốn làm ngôi sao tặng hắn mà thức suốt cả đêm không ngủ. Hắn tưởng chỉ một ngôi sao như thế thì làm dễ lắm chứ nhưng nhìn bề ngoài ngôi sao đơn giản thế kia ai mà biết được bên trong nó phải được quấn đi quấn lại biết bao nhiêu vòng? Khi nhận được món quà của em hắn mừng còn không kịp mà em lại nghĩ hắn đem vứt nó vào sọt rác ư? Thật ra là em có biết suy nghĩ hay không mà nghĩ hắn là một kẻ trọng giàu khinh nghèo?
Nhưng dù có nghĩ gì đi nữa thì khi nghĩ đến em vì hắn mà cả đêm không ngủ thì hắn cảm thấy có một chút cảm xúc gì đó len lỏi vào tim, khiến tim hắn ấm hẳn lên. Một lần nữa, trên môi hắn lại nở một nụ cười.
Cộc… Cộc… Cộc
Nghe có tiếng gõ cửa, em vội rửa tay rồi chạy ra mở, cũng may là hắn đã kịp trở lại ghế ngồi chứ nếu không bị em phát hiện hắn nghe lén cuộc trò chuyện của em với Puppy thì đường đường là một đại thiếu gia như hắn thì không biết phải chui đầu vào đâu để trốn nữa.
- Chào ngài! – Vừa thấy Andrea em đã vội cúi đầu chào.
Andrea nhìn thấy em thì cười, anh không hiểu sao cứ mỗi lần gặp em là anh không tự chủ được mình, cứ muốn cười với em mãi thôi.
- Sao người của em bị ướt hết vậy? – Nhìn thấy những mảng nước lớn to trên người em, anh buột miệng hỏi.
- Dạ! Tại tôi đang tắm cho Puppy. – Em vừa nói vừa chỉ vào phòng tắm.
- À! – Anh khẽ “à” lên một tiếng khi thấy con Puppy đang một mình gây náo loạn trong phòng tắm.
- E hèm! – Thấy cả hai mải nói chuyện mà quên mất sự hiện diện của mình nên hắn vờ hắng giọng để đánh tiếng.
Quả nhiên, khi nghe được tiếng của hắn hai người quay lại nhìn. Andrea nói với em trước khi tới chỗ hắn:
- Tôi qua nói chuyện với cậu ấy một chút!
Em gật đầu rồi chạy vào bếp lấy nước ra mời khách.
Đặt hai ly nước lên bàn cho hắn và Andrea, mời cả hai dùng nước rồi chạy vào tắm tiếp cho Puppy.
- Hôm nay anh đến tìm tôi có việc gì sao? – Hắn hỏi.
- Phải! Tôi có một chuyện quan trọng muốn bàn với cậu. – Nói rồi anh đặt tập tài liệu lên bàn. – Cậu xem đi, đây là tất cả thông tin cho vụ việc sắp tới.
Hắn cầm lấy tập tài liệu rồi mở ra, xem sơ qua một lượt. Sắp tới, tổ chức sẽ làm nhiệm vụ ở San Francisco, có một tiệm vàng lâu năm ở đó nhập toàn loại vàng bạc, đá quý quý hiếm. Xem ra, đây có vẻ là một vụ làm ăn khá lớn.
- Tốt, vậy kế hoạch của anh là gì? – Sau khi xem xong, hắn ngước lên hỏi.
- Tôi nghĩ đây là một vụ lớn nên chúng ta cần phải bàn bạn kĩ lưỡng. Ta nên cử những người có kinh nghiệm dày dặn nhất trong Leaders để thực hiện.
- Có FBI hay CIA gì canh chừng ở đó không?
- Tôi đã điều tra kĩ, sẽ không có một FBI hay CIA gì lảng vảng ở đó cả. Cậu yên tâm!
- Được, vậy thì tùy anh quyết định. Lần này tôi sẽ không nhúng tay vào. – Hắn bỏ tập tài liệu lên bàn rồi ngả người ra ghế trả lời một cách không mấy quan tâm.
- Puppy! Em đừng có chạy lung tung nữa, đứng lại chờ chị lau mình cho khô đã.
Em vừa kêu vừa chạy theo Puppy khắp nhà, vì người nó còn nước nên chạy đến đâu nó cũng đều để lại vết tích ở đó. Mà phải chi nó chạy xuống bếp hay chạy vào phòng em còn đỡ, đằng này nó lại chạy đến chỗ hắn và Andrea đang bàn công chuyện. Em muốn chết đứng ngay với nó khi bắt gặp ánh mắt sắc như lưỡi dao của hắn đang nhìn em và nụ cười ngọt ngào của Andrea.
Cũng may là Andrea kịp bắt nó lại cho em, chứ nếu không em không biết chuyện gì sẽ xảy ra với em khi hắn cứ nhìn em chằm chằm như thế.
- Tôi xin lỗi! – Em vội xin lỗi rồi ẵm con Puppy từ tay Andrea, miệng không quên cảm ơn anh vì đã bắt nó lại.
Em vừa định quay đi thì Andrea kêu lại rồi quay qua nói với hắn:
- Tôi có thể đưa cô ấy đi chơi được không?
Câu hỏi của anh không những làm hắn bất ngờ mà ngay cả em cũng thế. Vẫn ôm Puppy trên tay, em đưa mắt nhìn Andrea như muốn hỏi tại sao nhưng Andrea chỉ cười rồi quay lại nhìn hắn chờ câu trả lời.
Hắn im lặng khá lâu rồi mới lên tiếng, nhưng trong lời nói có vẻ bực bội:
- Tôi không quyết định được, anh đi mà hỏi cô ta. Nếu cô ta đồng ý đi với anh thì tôi không cản.
Chỉ chờ có thế, Andrea cười rồi đứng lên đi về phía em, hỏi trong khi em vẫn còn đang nghệch mặt ra:
- Em có muốn đi chơi không?
- Nhưng… Nhưng là đi đâu ạ? – Em thả Puppy xuống, lắp bắp hỏi.
- Bất cứ nơi nào mà em muốn. – Anh lại cười.
- Nhưng tôi chưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




