watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5419 Lượt

không mấy gì vui vẻ của em. Cuối cùng thì em cũng về, em có biết, hắn đã ngồi đây bao lâu để đợi em về không? Em có biết, trong khi em đang vui vẻ với người con trai khác ở bên ngoài thì ở nhà hắn đã uống hết bao nhiêu rượu để quên hết những gì mà hắn nhìn thấy hay không? Chắc hẳn là em đang rất vui khi nhìn thấy hắn như vậy phải không? Có phải là em đang rất hả dạ khi nhìn thấy một kẻ luôn hành hạ người khác bây giờ lại tự hành hạ chính bản thân mình phải không? Có phải trong lòng em đang thầm cười nhạo hắn vì một người con gái mà suy sụp bản thân mình như thế phải không? Nhưng dù em có cười nhạo hay chê bai hắn thế nào đi nữa thì hắn cũng không phủ nhận rằng tim hắn đang rất đau. Lần đầu tiên hắn mới biết thế nào là đau khổ vì một người con gái. Hơn nữa, người đó lại chính là người mà hắn luôn ghét và hành hạ bấy lâu. Hắn không dám chắc rằng mình yêu em nhiều đến thế nào nhưng hắn cũng không phủ nhận rằng trong tim hắn đã có hình bóng của em. Hắn cũng như em, không biết từ lúc nào hình ảnh của em cứ quấn lấy tâm trí hắn. Lúc nào hắn cũng nghĩ về em, dù là lúc ăn cơm hay lúc đang làm việc. Em có biết vì em mà hắn đã năm lần bảy lượt từ chối đi chơi với người vợ chưa cưới của mình không? Hứ! Làm sao em có thể biết được khi trong tim em không hề tồn tại hình bóng của hắn.

- Trả đây! Cô không có quyền can dự vào chuyện riêng tư của tôi. – Chất giọng khàn khàn vang lên, hắn giật lấy chai rượu lại từ tay em, nốc một hơi cho đến hết. Chỉ có rượu mới có thể giúp hắn vui vẻ lên thôi.

Em lắc đầu, là em vô dụng và không có quyền để xen vào chuyện của hắn. Em không thể khiến hắn nghe theo ý muốn của em được. Hắn nói đúng, em chỉ là một người làm nên em không có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng tư của chủ.

Em ngồi xuống, nhẹ nhàng nhặt từng mảnh vỡ lên. Tay tuy nhặt nhưng mắt em vẫn không hề rời khỏi hắn. Vì mải lo nhìn hắn nên không cẩn thận em bị miểng chai đâm vào làm tay chảy máu.

- Ui! – Em la lên, máu từ tay cũng bắt đầu ứa ra.

Nghe tiếng la của em, hắn vội đặt chai rượu lên bàn rồi phóng nhanh đến chỗ em. Cầm ngón tay chảy máu của em, chầm chậm đưa lên miệng mình để cầm máu. Hành động của hắn khiến em phải tròn xoe mắt nhìn nhưng một lúc sau, em từ từ rụt tay mình lại. Em rất muốn được hắn quan tâm, chăm sóc nhưng sự ân cần này của hắn làm em thấy không quen.(Nguồn: YenBai.Mobi) Dù gì cũng chỉ là một vết thương nhỏ, không đáng để cho hắn phải bận tâm. Hơn nữa, hắn đã có vợ chưa cưới, em càng không nên để cho hắn làm việc gì có lỗi với cô ấy.

Hắn thoáng nhíu mày trước hành động của em nhưng sau đó lại giãn ra ngay lập tức khi hắn nghĩ em làm như thế là vì không muốn để Andrea nhìn thấy. Hắn cứ tưởng rằng, em thích Andrea.

- Tôi không cần cô phải dọn dẹp chỗ này, cô cứ việc về phòng của mình đi. – Hắn đứng dậy, đi lấy thêm chai rượu XO trong tủ kính rồi trở lại ghế ngồi. Tuy ngoài miệng vẫn lạnh lùng nói vậy nhưng thực ra bên trong hắn không muốn để em bị thương.

- Nhưng…

- Tôi đã bảo là cô cứ về phòng của mình đi. Bộ cô bị điếc hả hay không còn nghe lời tôi?

Em chưa kịp nói dứt câu thì đã bị hắn quát, ánh mắt hắn lúc đó trông thật hung dữ. Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy hắn giận dữ như thế. Em chỉ muốn nói là để em dọn dẹp xong hết chỗ này rồi sẽ về phòng vì em sợ khi hắn uống say, không thể giữ thăng bằng khi đi lại và sẽ đạp lên những mảnh vỡ trên sàn nhà. Em chỉ muốn tốt cho hắn thôi mà sao hắn lại lớn tiếng với em như thế?

- Nhưng tôi chỉ sợ ngài không cẩn thận sẽ đạp phải những mảnh vỡ này thôi chứ không phải tôi cố ý không nghe lời của ngài. – Em vội đứng dậy, cố gắng giải thích để hắn không hiểu lầm mình.

Nghe em nói thế, ánh mắt giận dữ của hắn khi nãy có phần dịu lại nhưng hễ nghĩ đến việc em thích Andrea thì hắn lại không thể chịu nổi. Hắn mở nắp chai rượu ra, vứt sang một góc rồi uống một ngụm vừa miệng. Hắn nói:

- Cô đi đi. Tôi không cần cô thương hại!

Câu nói vô tình của hắn như hàng ngàn nhát dao đâm vào tim em. Thương hại? Thì ra đối với hắn, việc được người khác quan tâm đều là sự thương hại. Nếu hắn đã nhẫn tâm nói ra một câu như thế thì không việc gì em phải quan tâm đến hắn nữa.

Cứ mặc hắn ở đó một mình giải sầu cùng rượu, em quay bước trở về phòng mình.

Sau khi em đi rồi hắn mới tự trách mình tại sao lại nói ra câu đó? Chẳng lẽ trong phút mù quáng nhất thời sự quan tâm của em đã bị hắn biến thành một sự thương hại hay sao?

Vừa nghĩ hắn vừa uống, uống một hơi đến hết nửa chai rồi đột nhiên hắn ném mạnh chai rượu xuống sàn nhà tạo ra một tiếng “choang” khá lớn. Trong phòng, em vừa thay đồ xong và mới vừa bước ra cửa đã giật mình bởi tiếng động lớn. Dù nói là không quan tâm đến hắn nữa nhưng nhìn hắn cứ tự hành hạ bản thân mình như thế thì em không thể nào đứng yên mà nhìn được.

Nhìn cảnh bừa bộn trước mắt rồi nhìn sang hắn đang gục mặt xuống bàn. Không suy nghĩ nhiều, em đi lấy đồ dọn dẹp lại chỗ hỗn độn đó.

Sau mười lăm phút chật vật với những gì mà hắn bày ra, cuối cùng em cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Quay trở lại với hắn, mọi sự vui vẻ của em hôm nay đã vì hắn mà làm cho tan biến hết. Có lẽ niềm vui và nỗi buồn của em là hai thứ luôn song hành cùng nhau.

- Thiếu gia! Ngài mệt rồi, để tôi đưa ngài về phòng nghỉ.

Em lấy tay khều khều vai hắn nhưng mãi mà hắn vẫn không hề nhúc nhích. Em lắc đầu rồi nhẹ nâng người hắn lên, quàng cánh tay hắn qua cổ mình, dìu đi. Nhưng một cô gái yếu đuối như em làm sao có thể dìu nổi một người to con như hắn, em không ngờ là hắn lại nặng đến thế. Dìu được một lúc, chịu không nổi em vô tình để tuột tay làm hắn ngã oạch xuống đất, em vì mất đà nên cũng ngã theo. Khi cảm nhận được có một thứ gì đó mềm mềm chạm vào môi mình, em mới từ từ mở mắt ra. Đối diện em là ánh mắt đang nhắm nghiền và vẻ mặt say sưa ngủ của hắn. Và môi em… đang đặt trên môi hắn.

Em trợn tròn mắt, vội chống hai tay xuống nền rồi đứng dậy. Lúc này em mới nhận ra là cả người mình đang nằm trên người hắn. Cũng may là hắn đã ngủ say nên không hề hay biết sự mạo phạm vô tình này của em chứ nếu không thì hắn sẽ nghĩ rằng em nhân lúc hắn say mà lợi dụng hắn mất. Nhìn vẻ mặt ngủ như trẻ con của hắn, em chợt bật cười. Lúc ngủ nhìn hắn hiền lành và ngoan ngoãn biết bao. Chỉ có những lúc như thế này, em mới có thể đến gần và quan sát thật kĩ gương mặt hắn. Dù là lúc tỉnh hay lúc say thì gương mặt điển trai của hắn vẫn không hề thay đổi. Từng đường nét trên mặt hắn đều hoàn hảo, không có chút tì vết. Nhìn hắn một lúc lâu, bất giác mặt em đỏ lên. Có phải em hơi vô duyên khi cứ nhìn hắn chằm chằm như vậy không?

Tự nghĩ rồi tự cười, em đỡ hắn ngồi dậy rồi dìu về phòng.

“Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không được phép bước chân vào phòng tôi.”

Tay em vừa chạm đến nắm cửa thì đã bị câu nói năm xưa của hắn làm cho khựng lại. Đó không phải là một câu nói bình thường mà đó là một mệnh lệnh và đương nhiên đã là mệnh lệnh thì em không thể không nghe.

Nhưng nếu không đưa hắn vào phòng thì đêm nay hắn sẽ ngủ ở đâu? Chẳng lẽ để hắn ngủ trên ghế sofa? Không được, ngoài này lạnh và khó ngủ lắm, để hắn ngủ ngoài này lỡ hắn trúng gió thì em biết làm sao?

Lưỡng lự một hồi, em nhìn vào căn phòng đang đóng kín cửa của mình và nảy ra ý định là sẽ cho hắn “nương nhờ” ở đó một đêm. Cho hắn ngủ trong phòng em đồng nghĩa với việc là em phải ngủ ở ngoài. Nhưng không sao, em chịu được mà.

- Chúc ngài ngủ ngon!

Sau khi cẩn thận đắp chăn cho hắn xong, em mới nhẹ nhàng tắt đèn và bước ra khỏi phòng.

- Oáp!

Em vươn mình uể oải và ngáp một cái rõ to, vừa leo lên ghế định nằm ngủ thì sực nhớ ra mình quên mất một thứ rất quan trọng nên em vội đứng dậy đi tìm.

- Puppy ơi! Em đang ở đâu thế? – Vừa tìm vừa gọi, cuối cùng em cũng thấy nó đang an giấc trên miếng dậm chân ở trong bếp. Nó đã ngủ say từ lúc nào rồi, lúc nãy khi em về nó còn không chạy ra đón nữa mà. Em mỉm cười, nhẹ xoa đầu nó rồi trở lại ghế.

Có lẽ khi nãy em đã không để ý thấy một ánh nhìn như tóe lửa khi bắt gặp hai người đang hôn nhau trong tình trạng kẻ trên người dưới. Jane thực sự rất muốn bay tới tát vào mặt em ngay lập tức vì dám cả gan hôn người cô yêu, nhưng cô đã kịp thời ngăn mình lại vì cô đã có một kế hoạch riêng dành cho em rồi.

Vì ở nhà buồn chán nên Jane muốn qua tìm hắn để nói chuyện cho đỡ buồn và cũng muốn kéo gần khoảng cách của hai người lại gần nhau hơn. Vì cô cảm thấy hắn dạo này rất khác, cứ luôn từ chối cô đi chơi và luôn tìm cách tránh mặt cô cứ như hắn đã thay đổi thành một con người khác vậy. Cô đã cố tình dẹp bỏ ý nghĩ đó và nghĩ rằng là do cô đa nghi quá thôi. Nhưng khi cô đến nhà hắn ngay lúc em và hắn đang hôn nhau thì mọi nghi ngờ của cô đã đúng. Hắn đã thay đổi, thay đổi vì một con người hạ cấp.

“Sand! Sao mày cả gan dám quyến rũ chồng chưa cưới của tao? Mày chờ đó! Nếu mày muốn biết mùi đàn ông là như thế nào thì tao sẽ cho mày được toại nguyện. Và sau khi mày biết được rồi thì đừng hòng đụng đến được người đàn ông của tao.”

Trời vừa tờ mờ sáng, hắn đã thức dậy trong

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT