watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5413 Lượt

đã làm cho hắn rất vui.

Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Còn bây giờ, hắn đã thấm thía những câu nói ngày đó của Liz. Hắn đã hành hạ em cả một quãng thời gian dài. Trong thời gian đó, đổi lấy niềm vui của hắn chính là sự đau đớn trên thể xác lẫn trong tâm hồn em. Dù cho bây giờ em đã có niềm vui riêng với người khác nhưng với hắn thì tuyệt nhiên không. Hắn đã hối hận, thực sự rất hối hận vì những gì mà hắn đã gây ra cho em. Nhưng chắc chắn bây giờ và cả sau này, em sẽ không cho hắn có cơ hội sửa sai, cho hắn được đối xử tốt với em một lần. Có lẽ em rất ghét hắn, hận hắn đến tận xương tủy nhưng hắn sẽ không trách em hay nói đúng hơn là hắn không có quyền trách em. Đơn giản vì một điều… hắn có lỗi với em. Có lỗi với em từ tám năm về trước.

Đáng lẽ năm đó hắn không nên đưa em vào đây và em cũng không nên đứng trước cửa nhìn vào nhà hắn. Vì như thế, hắn sẽ không gặp em và em sẽ không phải chịu khổ. Mọi chuyện đều bắt đầu từ em nhưng hắn sẽ là người kết thúc nó.

Hắn tự hứa với mình là kể từ bây giờ trở đi, hắn sẽ đối xử tốt hơn với em, sẽ không để em phải chịu khổ nữa. Em đã chịu tổn thương quá nhiều rồi và bây giờ là lúc em phải được hưởng hạnh phúc mà đáng ra, em đã được hưởng từ lâu lắm rồi.

Sau khi cho Puppy ăn xong, em để nó tự do chạy chơi khắp nhà, còn em thì đi làm công việc thường ngày của mình.

Cộc… cộc… cộc…

Em chưa kịp bắt tay vào làm việc thì tiếng gõ cửa của ai đó vang lên.

Cạch!

Trước mặt em là một người đàn ông để râu quai nón cỡ chừng ba mươi mấy tuổi, ông ta trông có vẻ bặm trợn và rất hung dữ. Em hơi giật mình nhưng vẫn lịch sự hỏi:

- Ông muốn tìm ai ạ?

Người đàn ông đó không trả lời câu hỏi của em, ông ta nhìn em một lượt từ trên xuống dưới mà không khỏi nuốt nước bọt. Nhưng ông ta cố kìm chế bản thân mình lại, chỉ một lát nữa thôi ông ta sẽ sở hữu cả người em.

Ông ta nhìn em rồi nhanh chóng luồn qua người em để bước vào trong. Trong khi em chưa kịp phản ứng thì ông ta đã nhanh tay bịt miệng em bằng một chiếc khăn có tẩm thuốc mê từ đằng sau và lôi tuột em vào nhà. Một phần vì bản năng và một phần vì khó thở nên em ra sức gỡ tay ông ta ra, thậm chí là cấu mạnh vào đó nhưng ông ta vẫn không chịu buông. Sự đụng chạm cơ thể giữa một cô gái trong trắng như em và một gã ham mê dục vọng như ông ta đã khiến cho ông ta trở nên thích thú. Không thể chờ lâu hơn được nữa, ông ta vừa cười vừa siết chặt chiếc khăn hơn. Một lúc sau, khi thuốc mê đã ngấm vào người và em không còn sức để chống cự nữa, em lịm đi.

Ông ta nhanh chóng nhét chiếc khăn vào túi rồi vòng cánh tay em qua cổ mình, đưa đi.

“Gâu! Gâu”

Ông ta vừa bước tới cửa thì Puppy từ trong nhà bếp chạy ra, vừa sủa nó vừa cắn vào ống quần ông ta để giữ lại không cho đi. Ông ta bực bội, lo sợ hắn sẽ về bất ngờ và sẽ hỏng hết mọi chuyện nên ông ta nhanh chóng hất mạnh con Puppy ra, làm nó bị đập mạnh vào tường một cái rõ đau. Ông ta nhếch môi rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

Vì hôm nay là ngày thường nên mọi người ai cũng đã đi làm, và việc ông ta đưa em đi một cách quang minh chính đại thì cũng không lo bị ai phát hiện.

Ông ta đưa em đến một nhà kho cũ kĩ mà tổ chức đã bỏ lâu không dùng đến. Đây là khu vực mà ít ai biết và đi đến. Vì thế nên ông ta chọn nơi đây làm địa điểm để làm nhiệm vụ của mình quả không sai.

Bên trong có một cái giường cũ và một vài thứ linh tinh khác, ông ta để em nằm xuống giường rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

- Tiểu thư! Tôi đã đưa cô ta tới theo như yêu cầu của cô rồi. Bây giờ cô muốn tôi phải làm gì đây?

- Ông có chắc là bắt đúng người không đó? Nếu như nhầm thì không chỉ tôi mà ngay cả ông cũng không xong đâu. – Jane hâm dọa, là cô đã sai gã đàn ông đó đến bắt em.

- Cô yên tâm! Tôi làm việc xưa nay chưa hề có sai sót. Nhưng nếu cô vẫn chưa tin thì tôi sẽ gửi ảnh của cô ta qua cho cô xem. – Tuy ông ta đang nói chuyện điện thoại nhưng mắt vẫn dán chặt lên người em, tay ve vuốt khuôn mặt em một cách thèm thuồng.

- Được!

Sau câu nói của Jane, ông ta bấm điện thoại chuyển sang chế độ chụp ảnh và “tách” một cái, cả gương mặt đang hôn mê của em được lưu vào máy.

Ông ta cười rồi gửi tấm ảnh đó qua máy cho Jane, lát sau ông ta nhận được cú điện thoại của cô.

- Làm tốt lắm! Đúng là cô ta. Bây giờ thì ông muốn làm gì cô ta thì làm. Tôi cho ông được quyền tự quyết định, không cần phải hỏi ý kiến của tôi.

Nói rồi cô cúp máy, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

“Lần này cô chết chắc! Đời con gái của cô sẽ kết thúc tại đây.”

Đang trong giờ làm việc mà hắn cứ đứng ngồi không yên, chưa bao giờ hắn có cảm giác bất an đến vậy. Hắn có một linh cảm không hay, trong lòng cứ thấp thỏm lo sợ một chuyện gì đó mà ngay cả hắn cũng không rõ.

Hắn gọi điện thoại cho em nhưng chỉ nghe tiếng đổ chuông chứ không

không có người bắt máy, gọi đến cả bốn năm cuộc vẫn vậy. Lúc này, nỗi lo lắng trong lòng hắn càng tăng lên gấp bội.

Dẹp bỏ công việc qua một bên, hắn lấy chiếc áo khoác trên ghế khoác lại vào người rồi cầm chiếc cặp đi về.

Hắn vừa về đến nhà thì đã không thấy em đâu, không gian hoàn toàn chìm trong im lặng, đến cả tiếng gió thổi cũng không có. Hắn chạy khắp nhà, mở toang hết tất cả các cửa phòng thậm chí là gọi tên em nhưng vẫn không nghe thấy em trả lời. Đến lúc này, hắn mới biết được nỗi lo lắng mà mình đang mang là gì.

“Gâu! Gâu!”

Vừa tính ra ngoài tìm em thì con Puppy từ đâu chạy ra, nhảy lên nhảy xuống trước mặt hắn như muốn nói một chuyện gì đó rất quan trọng. Hắn khẽ nhíu mày rồi ngồi xuống, hỏi nó:

- Mày có biết chủ của mày đã đi đâu rồi không?

“Gâu! Gâu!”

Hắn vừa hỏi xong, Puppy đã sủa lên hai tiếng như muốn nói là biết rồi chạy nhanh ra ngoài. Hắn nhìn theo không hiểu chuyện gì nhưng sau đó cũng nhanh chóng khóa cửa lại rồi chạy theo nó.

Có thể em và hắn chưa biết Puppy có một cái mũi rất thính, nó có tài đánh hơi rất giỏi. Chỉ cần cho nó ngửi bất cứ mùi gì trên người ai thì nó cũng sẽ tìm ra người đó trong thời gian ngắn nhất. Có lẽ lúc nãy khi cắn vào ống quần của người đàn ông kia, nó đã kịp ngửi thấy một mùi hương lạ trên đó.

Puppy vừa đi vừa khịt khịt cái mũi bé tí của mình xuống đất để đánh hơi. Hắn đi sau nó mà không khỏi lo lắng, không biết là nó có tìm ra được em không? Không biết em có xảy ra chuyện gì không? Có gặp phải chuyện gì nguy hiểm không? Hay có ai làm cho em bị thương không? Những câu hỏi không có câu trả lời cứ dồn dập trong đầu óc hắn, vừa nghĩ bước chân hắn bước dài hơn trên nền gạch lạnh ngắt. Chỉ mong sao nơi đó không quá xa để hắn có thể tới đó một cách nhanh nhất.

Ánh mắt mơ màng của em sau một cơn hôn mê dần dần hé mở. Em chưa kịp xác định xem đây là nơi nào thì cả người như có một vật gì đó nằng nặng đè lên. Một thứ gì đó mềm mềm, ươn ướt lướt qua khắp cổ em, vừa nhột lại vừa khó chịu. Em vừa định ngồi dậy thì một gương mặt của một người đàn ông xa lạ hiện ra trước mặt em. Ông ta đang say sưa hôn cái cổ trắng ngần và thơm tho của em. Vì ông ta nhắm mắt nên không hề biết rằng em đã tỉnh. Em trợn tròn mắt, hoảng hốt đẩy mạnh ông ta ngã ra phía sau rồi nhanh chóng ngồi dậy. Việc đầu tiên em làm là kiểm tra lại quần áo của mình, hai cái nút áo trên người em đã bị mở ra để lộ chiếc áo nội y màu trắng như khiêu gợi. Em vội cài nút áo lại, bước nhanh xuống giường nhắm thẳng về phía cửa mà chạy.

Nhưng nào có dễ như vậy, em vừa chạy đến giữa nhà thì đã bị ông ta túm áo kéo lại, đưa em quay trở lại giường.

- Muốn trốn hả? Không dễ như vậy đâu. – Ông ta đẩy mạnh em xuống giường, trừng mắt nói.

Em sợ hãi lùi dần về phía sau, mắt vẫn không quên nhìn ông ta đề phòng. Em đã biết ông ta là ai rồi, ông ta chính là người đã chụp thuốc mê em và đưa em đến cái nơi tối tăm này. Em không biết là mình có thù oán gì với ông ta hay không mà ông ta lại có ý định cưỡng bức em như thế?

- Tại sao ông lại bắt tôi? – Em hỏi, tay nắm chặt cổ áo mình lại.

- Em muốn biết lý do à? E rằng em sẽ không biết được lý do thực sự đâu nhưng tôi sẽ cho em một lý do khác để thay thế. – Ông ta vừa nói vừa cười nham hiểm, cởi bỏ chiếc áo duy nhất trên người mình ra rồi từ từ chồm người về phía em như một con mãnh hổ hung ác – Đó là… tôi muốn thân xác của em.

Sau câu nói đó, ông ta lập tức bổ nhào về phía em, xô ngã em xuống giường, khóa chặt cổ tay em lại không cho em có cơ hội chống cự.(Nguồn: YenBai.Mobi)

- Đừng mà! Xin hãy tha cho tôi! Tôi cầu xin ông mà!

Mặc cho em van xin, nài nỉ, cả người cựa quậy liên tục nhưng ông ta vẫn không bận tâm. Ông ta vẫn cứ tiếp tục với trò đồi bại của mình. Em vùng vẫy dưới người ông ta, cố tìm mọi cách để thoát ra khỏi con ác ma đang đè nặng trên người mình nhưng em hoàn toàn bất lực. Vùng vẫy hồi lâu, đến khi em không còn khả năng để chống cự nữa. Em buông xuôi, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, hai hàng nước mắt từ khóe mi lăn dài trên má.

Xoạc!

Chiếc áo pijama mỏng manh trên người em bị ông ta xé toạc ra một cách không thương tiếc. Một phần cơ thể trắng nõn nà như tuyết hiện

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT