watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5410 Lượt

ra trước mặt, đôi mắt ông ta sáng rỡ như nhìn thấy một món mồi ngon. Nhìn cơ thể em rồi lại nhìn lên em, thấy em khóc, ông ta không một chút động lòng mà thú tính ngày một dâng cao. Ông ta chưa từng làm chuyện này với một cô gái có tuổi đời dưới hai mươi như em, đúng thật là khác xa với những người đàn bà mà ông ta đã từng đi qua. Em như ánh nắng ban mai giữa mùa đông lạnh giá, sưởi ấm cho vạn vật. Và ngay lúc này đây, em đang sưởi ấm cho con người ông ta.

Em nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn cái cảnh kinh khủng trước mắt nữa, để mặc cho ông ta giày vò cơ thể mình. Em không dám tin là sẽ có người đến cứu em kịp lúc trước khi ông ta chưa làm gì quá đà. Em cắn chặt răng vào nhau, hai tay bám chặt vào tấm ga giường. Thế là hết! Cuộc đời em sẽ chấm hết từ đây!

Rầm!

Cánh cửa đóng kín bị một lực mạnh tác động nên bật ra và đập mạnh vào tường tạo ra thứ âm thanh đinh tai nhức óc. Ông ta dừng công việc của mình lại, đưa mắt nhìn ra cửa – nơi có một kẻ đang cố tình phá hỏng cuộc vui của mình. Em cũng bị âm thanh đó ảnh hưởng nên mở mắt nhìn theo. Một dáng người cao lớn từ ngoài cửa lao nhanh vào, giáng thẳng một cú đấm vào mặt ông ta làm cho ông ta không kịp phản ứng nên ngã bật xuống đất, một dòng máu từ khóe miệng trào ra.

Em thừa cơ hội đó nhanh chóng ngồi dậy, kéo chiếc áo đã bị rách lại rồi ngồi thu lu ở một góc. Trong lúc hoang mang, em đã không nhận ra người vừa đánh ông ta là ai và em cũng không có can đảm để đối mặt với mọi thứ sau chuyện vừa rồi. Em úp mặt vào gối, khóc thật lớn để giải tỏa đi nỗi phiền muộn trong lòng. Chợt một vòng tay mạnh mẽ của ai đó ôm chặt lấy cả người đang run lẩy bẩy của em. Em không chống cự, cứ để mặc cho người đó ôm. Cái mà em cần bây giờ đơn giản chỉ có vậy, chỉ cần một cái ôm an ủi cho tâm trạng đang hết sức rối bời của em. Em cảm thấy rất an toàn khi ở trong vòng tay xa lạ này.

- Đừng sợ! Đã có tôi ở đây.

Một giọng nói ấm áp từ trên đỉnh đầu em vang lên, giọng nói này… làm sao em có thể quên được khi ngày nào em cũng đều nghe thấy? Nhưng khác với thường ngày hắn hay nói năng cộc cằn, gắt gỏng với em thì hôm nay, giọng nói ấy có phần trở nên dịu dàng. Em rời khỏi vòng tay đó, ngước mắt lên nhìn hắn. Qua màn nước mờ đục, em có thể nhìn thấy ánh nhìn như xuyên thấu vào tận tâm can em của hắn. Một cảm xúc buồn tủi xen lẫn hạnh phúc của em như vỡ òa trong phút chốc, em không thể tin được trong lúc em gần như mất hết hy vọng thì hắn như một vị thần sống đến cứu rỗi linh hồn em. Nhìn hắn, em thực sự không thốt lên được lời nào, chỉ khẽ mấp máy môi gọi hắn hai tiếng:

- Thiếu gia!

Lời nói em nhẹ tựa cơn gió, bất cứ lúc nào khi phát ra cũng có thể lập tức tan biến vào không khí. Hắn nhìn em, nhìn vào đôi mắt to tròn thường ngày của em nay đã bị một màn sương mờ đục bao phủ, nhìn gương mặt ướt đẫm đi vì nước mắt của em, nhìn đầu tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng nay đã bị rối bời lên, nhìn chiếc áo thường ngày lành lặn nay đã bị gã đàn ông xấu xa kia xé nát mà hắn không khỏi xót xa. Đau lòng! Là hai từ cảm thán dùng để diễn tả cho tâm trạng hắn lúc này.

Hắn nhẹ lau nước mắt cho em rồi lại một lần nữa ôm em vào lòng. Lấy tay vuốt nhẹ vào lưng em, an ủi:

- Ngoan! Đừng khóc nữa! Mọi chuyện không sao rồi.

Nghe được những lời này của hắn, em không những không chịu nín mà còn khóc lớn hơn. Đơn giản vì em muốn một lần được làm nũng trong vòng tay hắn. Nấc lên từng tiếng đầy thổn thức, em dụi đầu vào ngực hắn, ngọ nguậy để tìm kiếm hơi ấm như một chú mèo con làm nũng với chủ. Chiếc áo sơ mi mà hắn đang mặc vì nước mắt của em làm ướt cả một khoảng. Nhưng đối với hắn bây giờ, mọi thứ không gì có thể quan trọng hơn em.

Hắn đưa ánh mắt căm phẫn nhìn về phía người đàn ông đang nằm dài trên sàn nhà không một chút cử động. Ông ta bị hắn đánh cho đến không còn sức để lết đi, dám cả gan bắt em đi ngay tại nhà hắn và ngang nhiên làm nhục em. Ông ta chắc chắn chỉ có một con đường chết mà thôi.

Dù được hắn ôm trong tay, nhưng em vẫn không quên nắm chặt chiếc áo của mình. Em không thể để mình như thế trước mặt hắn. Nếu như đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng hắn đối xử tốt với em thì xin hãy cho em, cho em một lần được yếu lòng trong vòng tay ấm áp của hắn. Chỉ duy nhất một lần này thôi.

Chương 18: Đừng xin lỗi tôi khi đó không phải là lỗi của em

Sau khi xảy ra chuyện kinh khủng vừa rồi, em không ra khỏi phòng lấy nửa bước. Có lẽ đó là một cú sốc tinh thần khá lớn đối với một cô gái mới lớn và ngây thơ như em. Em cứ tự nhốt mình trong phòng, không ăn cũng không uống. Điều này khiến hắn vô cùng lo sợ, sợ rằng em sẽ làm điều gì dại dột. Nhưng khi hắn bước vào phòng em, chỉ thấy em đang ngồi khóc ở trên giường, còn con Puppy thì nằm dưới đất, ánh mắt buồn bã của nó như buồn thay cho em. Nhìn Puppy như thế thì ai nói động vật không có cảm xúc, không có trái tim? Đến con vật cũng biết buồn thay em thì tại sao hắn lại không thể?

- Em định ngồi khóc đến bao giờ nữa đây? – Hắn ngồi xuống bên cạnh em, nhẹ nói. Cách xưng hô hắn cũng đã thay đổi.

Em không trả lời hắn hay nói đúng hơn là em không biết phải trả lời hắn làm sao. Nhìn em như thế, hắn cảm thấy hận mình. Hắn đã hứa với chính mình là sẽ không để em phải chịu tổn thương nữa nhưng hắn lại không làm được. Hắn đã để em bị kẻ khác làm hại, nếu hắn không đến kịp lúc thì có lẽ đời con gái của em coi như tiêu tan. Lúc đó, chắc hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình.

- Nếu em mà còn khóc nữa là tôi sẽ đem Puppy đi đó. – Biết có nói thế nào em cũng sẽ không nghe nên hắn chỉ còn cách đem Puppy ra làm mục tiêu để trấn áp em. Vì hắn biết, em rất thương nó, thương đến nỗi cả việc không được nhận lương em còn chấp nhận nữa mà.

Không biết có phải là Puppy hiểu những gì hắn nói hay không mà sau câu nói đó, nó lập tức ngẩng đầu lên nhìn như muốn phản đối. Dường như hắn biết nên chỉ nháy mắt một cái với nó như ra hiệu rồi nhìn em. Quả nhiên em nín khóc thật. Hắn không ngờ là Puppy lại quan trọng đối với em đến vậy.

- Đừng! Ngài đừng đem nó đi. Tội nghiệp nó lắm! – Em lau nước mắt, sụt sịt nói.

- Nếu như vậy thì em phải hứa với tôi từ nay về sau không được buồn nữa, không được khóc nữa, phải vui vẻ lên thì tôi mới có thể để Puppy ở lại với em. – Hắn vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt, nước mũi tèm lem trên mặt em. Giọng nói hết sức dịu dàng.

- Dạ hứa! – Em ngoan ngoãn gật đầu, trên môi cũng vì thế mà vẽ ra một nụ cười thật tươi với hắn.

Hắn mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy em vui vẻ và trở lại làm em của trước đây. Những tưởng là nụ cười này, em sẽ không bao giờ thể hiện ra cho hắn thấy nhưng ngay giờ phút này đây, em đang cười với hắn. Nụ cười của em đẹp như thế mà tại sao từ trước đến nay hắn lại không hề nhận ra? Có phải vì hắn ghét em nên mới ghét luôn cả nụ cười của em không?

- Ra ngoài ăn tối với tôi! Cả ngày hôm nay em đã không ăn gì rồi. – Hắn đứng dậy, kéo tay em đứng lên.

- Dạ! – Em gật đầu rồi theo hắn xuống nhà bếp.

Các món ăn đã được bày sẵn trên bàn, món nào trông cũng ngon lành, hấp dẫn. Mặc dù đang rất đói nhưng em lại không dám ngồi vào bàn. Vì quy định trong Leaders không cho phép người làm ngồi cùng bàn với chủ. Đến khi hắn đã yên vị trên ghế rồi mà em vẫn còn đứng đó. Thấy lạ, nên hắn hỏi:

- Sao em không ngồi?

- Tôi không thể ngồi cùng bàn với ngài được. – Em nhỏ giọng trả lời.

- Tại sao? – Hắn nhíu mày khó hiểu nhưng rồi như chợt hiểu ra, hắn nói. – Em không cần lo, tôi cho phép em ngồi.

- Nhưng… – Em định từ chối nhưng thoáng thấy hắn trừng mắt nên lại thôi, em không dám cãi lời hắn đâu.

Em ngồi vào ghế đối diện hắn, hắn bới cơm và gắp thức ăn vào chén cho em. Em nhận lấy và không quên cảm ơn hắn. Bữa ăn này hệt như một bữa ăn gia đình, mặc dù chỉ có hai người và khi ăn không ai nói với ai một lời nào nhưng không khí đầm ấm bao trùm cả nhà bếp khiến em cảm thấy rất ấm áp. Đã lâu rồi em chưa có được một bữa ăn như vậy. Được ngồi ăn cùng hắn như thế này, trong nhất thời em đã quên mất nỗi buồn trước đó.

Suốt bữa ăn em chỉ cuối đầu xuống mà không dám ngẩng lên, vì em sợ hắn sẽ nhìn thấy gương mặt đang ửng đỏ lên của mình. Nhưng cũng vì thế mà em không biết rằng, hắn đã bỏ dở bữa ăn chỉ để nhìn em. Càng nhìn em, hắn càng thấy em thật đáng yêu và trẻ con. Nhìn em đưa từng muỗng cơm lên miệng, hắn thầm cười và tự hỏi: “Lớn như vậy rồi mà vẫn còn ăn cơm bằng muỗng sao?” Nhưng hễ nghĩ đến việc em bị tên khốn kia làm hại thì hắn chỉ muốn tận tay mình giết chết ông ta chứ không cần đến con Franky. Trước khi đưa ông ta tới phòng tối, hắn đã tra hỏi ông ta người đứng sau chuyện này là ai. Ban đầu ông ta chối bay chối biến nhưng sau khi bị Luck gí súng vào đầu, ông ta mới thành thật khai báo và xin hắn tha mạng. Nhưng lúc đó hắn chỉ nhếch môi và nói một câu làm cho Luck phải ngớ người vì kinh ngạc: “Ông có thể đụng đến bất kì ai nhưng đụng đến cô ấy… thì ông chỉ có một con đường chết mà thôi.”

Đó là câu nói cuối cùng của hắn trước khi bảo Luck đưa ông ta đi. Mặc cho ông ta có lạy lục, van xin nhưng hắn

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT