watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5400 Lượt

cậu phải tới thăm em thôi. Vì thế nên em quyết định xin phép hắn cho em nghỉ ngày hôm nay để đến thăm cậu. Kết quả là hắn không những cho em đi mà còn nói là sẽ đi cùng em. Ban đầu em có hơi bất ngờ nhưng sau đó liền trở nên vui vẻ.

Hôm nay là ngày tổ chức đi làm nhiệm vụ nên hắn không có việc gì để làm. Ngồi không ở nhà cũng chán nên hắn muốn đi với em tới nhà Liz, dù sao hắn cũng đang có một vài chuyện muốn hỏi cậu.

Khi em đến, Liz rất ngạc nhiên. Càng ngạc nhiên hơn khi đi bên cạnh em là hắn. Thấy ánh mắt nhìn mình như dò xét của Liz, hắn giả vờ lơ đi hướng khác. Liz cười đầy ẩn ý rồi mời hai người vào nhà.

Em nói chuyện với Liz được một lúc lâu thì xin phép xuống bếp để thăm bác Kimmy. Dù sao bác ấy cũng từng chăm sóc em và coi em như người trong nhà nên em không thể không thăm bác ấy được. Sẵn tiện, em cũng muốn học vài món ăn để một ngày nào đó không xa, em có thể tự tay mình nấu cho hắn ăn.

- Sao hôm nay cậu lại rảnh rỗi đưa Sand đến thăm mình vậy? – Khi chỉ còn lại hai người, Liz cất tiếng hỏi. Trong lời nói của cậu có phần châm chọc.

- Là cô ấy bảo mình đi cùng. – Hắn thản nhiên nói dối, đổ tội cho em khi chính hắn mới là người muốn đi cùng em.

- Vậy sao? – Liz vờ ngạc nhiên nhưng rồi cậu nhanh chóng hỏi xoáy hắn. – Từ khi nào mà một đại thiếu gia lạnh lùng như cậu lại để cho hạt cát bé nhỏ của mình sai khiến vậy?

- Cậu…

Câu hỏi của Liz khiến hắn không nói được câu nào. Hắn tức giận cầm tách trà lên uống sau đó đặt mạnh xuống bàn như muốn dằn mặt cậu. Nhưng cậu chẳng những không sợ mà còn tỏ ra khoái chí, lần đầu tiên cậu thấy hắn cư xử như vậy. Thật chẳng giống hắn tí nào! Có phải hắn bị nhiễm cái tính cách trẻ con của em rồi không?

- Mình không phải đến đây để gây sự với cậu, mà mình có một vài vấn đề muốn hỏi cậu. – Sau khi lấy lại được bình tĩnh, hắn từ tốn nói.

Thấy hắn bắt đầu trở nên nghiêm túc nên Liz thôi không chọc hắn nữa. Cậu dựa người vào ghế, chờ xem hắn muốn hỏi cậu chuyện gì.

- Liz này, cậu thử nghĩ xem, liệu người mà bấy lâu mình đối xử không tốt có thể… có tình cảm với mình không? – Phải cố gắng lắm hắn mới dám hỏi cậu điều mà hắn luôn cất giấu trong lòng.

- Hả? Ha ha ha! – Liz từ ngạc nhiên rồi chuyển sang buồn cười. Cậu không ngờ là chính miệng hắn lại có thể hỏi cậu chuyện đó. – Đừng nói với mình người mà cậu đang nói tới là Sand đó nha.

Đó chỉ là câu nói đùa của Liz trong phút chốc thôi nhưng thấy hắn chỉ sầm mặt xuống không nói cũng không lên tiếng phản đối thì cậu mới biết được người mà hắn nói là em. Cậu không thể nào tin được là hắn lại có tình cảm với em. Chẳng phải từ trước đến giờ hắn luôn ghét em sao?

“Zin à! Lẽ nào một người có trái tim sắt đá như cậu lại phải lòng một hạt cát nhỏ bé như Sand rồi sao? Mình không dám tin là cậu lại phải lòng một cô gái ngốc như Sand đấy.” – Liz thầm nghĩ.

Nhìn thấy hắn có vẻ không vui nên cậu không cười nữa. Cậu chỉnh lại tư thế ngồi của mình rồi nhẹ giọng nói:

- Mình nghĩ là không thể đâu. Không ai lại có tình cảm với một người luôn hành hạ mình như thế.

Sắc mặt hắn càng trở nên khó coi hơn khi nghe Liz phân tích. Có lẽ năm xưa cậu nói đúng, cứ hành hạ em như vậy rồi có một ngày hắn sẽ phải hối hận. Cứ ngỡ rằng hai từ “hối hận” sẽ không bao giờ có mặt trong bộ não đầy chất xám của hắn. Nhưng đời mà, ai biết trước được chuyện của tương lai. Nếu như hắn không yêu em thì cả đời này hắn sẽ không bao giờ hối hận về những chuyện mình đã làm. Nhưng hắn đã lỡ yêu em nên việc đầu tiên mà hắn nghĩ đến chính là sự hối hận.

- Nói cho mình biết, có phải… cậu yêu Sand không? – Liz hỏi vì cậu muốn biết chắc rằng hắn có yêu em như cậu đã nghĩ hay không.

- Yêu thì sao? Cũng như cậu nói, cô ấy sẽ không có tình cảm với một người như mình. – Hắn không phủ nhận câu hỏi của Liz, có lẽ nói ra sẽ khiến cho mình thấy thoải mái hơn.

Sau câu nói của hắn thì Liz không nói gì nữa vì cậu đang bận suy nghĩ. Tại sao khi không hắn lại vướng vào một chuyện phức tạp như tình yêu chứ? Chẳng lẽ hắn đã quên quy định của tổ chức rồi sao? Chẳng lẽ hắn cũng quên là mình đã có vợ chưa cưới luôn rồi sao? Hắn chỉ đơn thuần nghĩ là mình yêu em nhưng hắn lại không nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn là nếu để cha hắn biết được chuyện này thì liệu ông có để cho em yên không? Hắn đã trở nên mù quáng từ khi nào vậy?

Tối đó ở nhà, hắn đã suy nghĩ rất nhiều về câu nói của Liz lúc sáng.

“Mình không phải có ý ngăn cản chuyện tình cảm của cậu nhưng cậu thử nghĩ xem, nếu để cha cậu biết được chuyện này thì bác ấy sẽ làm gì? Chắc chắn bác ấy sẽ không để cho Sand yên đâu. Nói thật, mình cũng muốn cậu và sand thành một đôi nhưng mình không thể để cho Sand gặp nguy hiểm được. Hơn nữa, cậu đã có vợ chưa cưới nên đừng làm cho Sand phải khổ thêm nữa.”

Liz nói rất đúng, chuyện này mà đến tai cha hắn nhất định em sẽ không yên với ông đâu. Nhưng hắn phải làm gì mới có thể tốt cho cả em và hắn đây? Thật đau đầu!

“Reng… Reng”

Hắng đang suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn thở dài rồi với tay lấy điện thoại trên bàn lên nghe.

- Thiếu gia! Mọi chuyện lần này diễn ra thật tốt đẹp. Đúng như cậu Andrea đã nói, không có một tên FBI hay CIA nào xuất hiện cả. Vụ cướp lần này quả là một vụ lớn, chúng tôi lấy được rất nhiều thứ, toàn là đồ quý hiếm không.

Hắn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia, Jame đã nói một hơi không ngừng nghỉ, trong giọng nói có phần rất vui.

Nhưng có vẻ hắn không quan tâm, nghe xong những gì cần nghe thì hắn liền cúp máy. Ban đầu, hắn rất coi trọng vụ cướp này vì nó có thể đem lại một món hời to cho tổ chức. Nhưng bây giờ, hắn không cần nó nữa. Có nhiều tiền thì sao chứ? Tiền nhiều đến mấy cũng không thể làm cho em yêu hắn. Huống hồ gì Andrea lại giỏi như thế, thành công ngay lần đầu tiên làm nhiệm vụ. Như thế thì Andrea sẽ được nhiều tình cảm của em hơn, còn hắn thì cứ mãi dậm chân tại chỗ. Từ ngày có Andrea, hắn mới cảm thấy mình chẳng là gì.

“Reng… Reng”

Điện thoại lại một lần nữa vang lên, lần này là Jane gọi nhưng hắn chẳng buồn nhấc máy. Đến khi điện thoại vang lên lần hai hắn mới miễn cưỡng nghe.

- Em gọi anh có gì không? – Giọng hắn lạnh tanh.

- Dạ cho hỏi, anh có phải là Zin không ạ? – Đầu dây bên kia không phải là giọng của Jane mà là giọng của một người con trai lạ. Dường như bên đó rất ồn nên cậu ta cố nói lớn vào điện thoại để hắn nghe rõ.

Lúc này hắn mới để ý đến âm thanh ồn ào ở đầu dây bên kia, có lẽ là ở quán bar. Tiếng nhạc xập xình cộng thêm tiếng la hét của những người trong quán điên cuồng gào thét qua điện thoại khiến hắn không khỏi chau mày khó chịu. Hắn bực dọc trả lời:

- Phải, là tôi đây. Có chuyện gì không? Sao cậu lại cầm máy của Jane?

- Dạ anh ơi, bạn anh đã uống rất nhiều rượu và hiện đang nằm gục ở quán chúng tôi. Tôi sợ cô ấy sẽ xảy ra chuyện nên mới gọi báo cho anh biết. – Giọng cậu ta có vẻ gấp gáp. – Khi say, cô ấy đã gọi tên anh rất nhiều lần. Phiền anh đến đưa cô ấy về ạ.

- Ở đâu? – Hắn vừa hỏi vừa đứng dậy đi về phòng thay đồ.

Sau khi biết được địa chỉ nơi mà Jane đang ở, hắn vội vàng ra khỏi nhà. Nhưng trước khi đi, hắn còn dặn em ở nhà phải khóa cửa cẩn thận và không cần phải đợi hắn về. Em ngoài mặt thì dạ vâng vui vẻ thế thôi nhưng trong lòng em cảm thấy không vui một chút nào. Chỉ vì một cú điện thoại giữa đêm khuya của người lạ bảo Jane đang không ổn, hắn đã lập tức đi ngay mà không hề do dự. Nếu như em gặp phải tình trạng như thế thì liệu hắn có hối hả chạy đến với em như vậy không? Chắc không đâu, vì em đâu phải vợ chưa cưới của hắn và cũng đâu phải là người mà hắn yêu. Em đơn giản chỉ là một người giúp việc trong nhà hắn thôi. Và có lẽ… những lần mà hắn đối xử tốt và quan tâm tới em cũng là vì xuất phát từ sự thương hại mà thôi.

Jane được hắn đưa ra khỏi quán bar trong tình trạng say khướt. Khi hắn đến thì cô đã nằm gục trên quầy bar, đứng cạnh cô là một anh chàng thanh niên trẻ. Có lẽ chính cậu ta là người đã gọi cho hắn lúc nãy vì khi thấy hắn cậu ta đã lập tức dẫn hắn đến chỗ Jane và ngỏ ý muốn giúp hắn đưa cô ra

ra xe. Nhưng hắn bảo không cần và xin lỗi vì đã làm phiền.

Sau khi trả tiền rượu cho chủ quán, hắn dìu Jane ra xe rồi chở cô về nhà.

Vừa về đến nhà Jane, hắn đưa thẳng cô vào phòng để nghỉ và đắp chăn cẩn thận cho cô. Xong xuôi, vừa định quay đi thì đột nhiên Jane kéo tay hắn lại, thều thào:

- Zin! Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Xin đừng bỏ rơi em, hãy ở lại đây với em!

Giọng cô như van nài, cầu khẩn hắn. Cô rất sợ, sợ một ngày nào đó hắn sẽ biết mất khỏi cuộc đời cô. Lúc nhìn thấy em với hắn hôn nhau và lúc em ngồi chung bàn ăn với hắn, cô đã có một dự cảm không hay. Cô đã nghĩ tới cái ngày hắn nói lời chia tay với cô và thay thế vị trí cô trong lòng hắn bằng một người con gái khác. Nhưng cô chỉ mong đó là do suy nghĩ của cô thôi chứ cô không muốn nó biến thành sự thật, một sự thật khiến cô phải đau lòng.

Cô thường ngày chanh chua,

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT