|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Gi đi lấy tấm chăn trong phòng Ji Hyeon ra đắp cho cô.
“Đắp chăn vào sẽ ngủ sâu…” Ji Hyeon lẩm nhẩm.
“Cô ngủ đi, có tôi ở đây rồi.”
Taek Gi nói xong thì Ji Hyeon lập tức ngủ thiếp đi.
Cảm giác có thứ gì đó ươn ướt dính vào mặt, Ji Hyeon tỉnh dậy thì thấy Jin Suk và Jin Pal đang liếm mặt cô.
“Ơ, sáng trưng rồi. Jin Pal, mày không sao chứ?”
Ji Hyeon bật người ngồi dậy, hai con chó vẫy đuôi thích thú vây quanh cô.
“Jin Pal này, tao đã cứu sống mày đấy, biết không hả? Jin Suk cũng nhờ tao mà khỏi phải làm quả phụ đấy. Mà ông đi đâu rồi nhỉ?”
Ji Hyeon rời khỏi chõng tre thì thấy ông từ trong phòng đi ra.
“Ông ơi, ông ngủ có ngon không ạ?”
“Nhờ mày mà ông ngủ chẳng ngon.” Ông bình thản trả lời.
“Hôm nay trông Jin Pal có vẻ chắc khỏe hơn ông nhỉ?”
“Vì nó bẩn quá nên ta không ăn nữa.”
Ông nói với giọng hậm hực rồi ra khỏi nhà. Ji Hyeon đang cười sảng khoái thì thấy Taek Gi mặc vest đi ra ngoài.
“Anh đi đâu thế?”
“Đi Tae Gu. Tôi đến Tae Gu rổi lại phải trở về phòng nghiên cứu của trường Đại học Khoa học Kim Cheon ngay.”
“À vậy ạ…”
“Tôi đi rồi về.”
“Khi nào anh về?”
“Ngày mai.”
“Tôi ở nhà chắc chán lắm.”
“Cô ăn cơm đi. Tôi dọn để sẵn trong bếp rồi đấy.”
“Anh cứ để tôi tự vào dọn ăn được mà.”
Ji Hyeon đi theo Taek Gi ra tận ngoài cổng.
“Cô có muốn ăn gì không? Mai về tôi sẽ mua cho”
“Tôi không muốn gì đâu.”
“Hôm nay cô đừng ra vườn nho. Cứ ở nhà đi!”
“Không phải ra vườn ạ?”
“Không còn việc gì đâu.”
“Vâng, tôi biết rồi.”
Taek Gi leo lên xe tải.
“Cô vào nhà đi.”
“Anh đi cẩn thận nhé.”
Sau khi xe tải của Taek Gi chuyển bánh, Ji Hyoen trở vào nhà, trong lòng trống trải một cách kỳ lạ.
“Chưa gì đã thấy chán rồi.”
Ji Hyeon thẫn thờ ngồi xuống chõng.
“Ở nhà một mình thật nhàm chán.”
Ji Hyeon lẩm bẩm nhìn căn nhà trống vắng.
Hơn 7 giờ tối thì Hong Y tìm đến. Hình như Hong Y đã ra ngoài vườn tìm, biết Taek Gi không ở ngoài vườn nên mới tìm đến nhà. Chắc thứ Bảy cô ta được nghỉ. Ji Hyeon biết mặc dù không phải người yêu nhưng hai người họ vấn thường xuyên liên lạc với nhau, có điều dường như Hong Y hoàn toàn không hay biết việc Taek Gi phải đi Tae Gu. Ji Hyeon vì phép lịch sự phải gượng cười rồi nói với Hong Y rằng:
“Anh ấy đi Tae Gu từ sáng rồi.”
“Tae Gu á?”
Hong Y giật mình hỏi.”Từ khi nào vậy?”
“Sáng sớm nay.”
“Anh ấy đi làm gì?”
“Anh ấy nói có việc.”
“Thế à?”
Hong Y nói như thể đang tự hỏi: Sao anh ấy không bảo với mình?
“Khi nào anh ấy về?”
“Ngày mai hoặc ngày mốt.”
Ji Hyeon cố ý không nói cho Hong Y biết việc Taek Gi đến Tae Gu rồi quay trở vể thức đêm tại phòng nghiên cứu của trường Đại học Khoa học Kim Cheon. Chỉ đơn giản là vì Ji Hyeon không thích nói.
“Tôi hiểu rồi”
Hong Y cố gắng giấu nỗi tiếc nuối trong lòng rồi ra về.
“Tức tối lắm nhỉ, cô nàng đậu đỏ?”
Ji Hyeon nhún vai, nhìn theo bóng Hong Y đi khuất bằng ánh mắt mãn nguyện, rồi đột nhiên cô quay lại trợn mắt nhìn Jin Suk và Jin Pal.
“Này, tao đã nói thế nào hả. Tao đã bảo chúng mày nếu con bé đậu đỏ kia đến thì cắn vào mông nó cho tao cơ mà. Chúng mày chỉ biết ăn vào rồi thải ra thôi hả? Từ hôm nay đừng có mong ăn cơm nữa nhé!” Ji Hyeon nhìn Jin Suk và Jin Pal, hai con chó ngơ ngác nhìn Ji Hyeon như thể chẳng hiểu rốt cuộc cô chủ nó muốn nói gì. Ji Hyeon thất vọng bỏ về phòng. Taek Gi đi Tae Gu rồi, căn nhà này cứ như nhà hoang vậy.
Ông đã tuyên bố việc lấy bà làm vợ, nên giờ đây ông không thường xuyên giận dữ nữa mà rất vui vẻ vì được hẹn hò. Hễ ra khỏi nhà, phải đến đêm, khi trời tối đen như mực ông mới trở về. Vả lại dạo này ông cũng rất phóng khoáng. Trước lúc ra khỏi nhà có vẻ như ông rất hạnh phúc nên nét mặt luôn hớn hở, rồi hỏi Ji Hyeon rằng:”Sao không đi tắm?” Ông còn bảo nếu muốn tắm thì cứ tự nhiên, rồi nói rằng ông phải đi ăn cùng bà, sau đó mới ra ngoài. Hôm nay, không rõ ông ra ngoài từ lúc nào, chỉ biết một lúc lâu sau khi Hong Y về ông vẫn chưa về nhà.
Ji Hyeon dọn mâm cơm ăn tối một mình, sau đó rửa bát. Trời vẫn còn trong hè nhưng hôm nay không có việc nên không đổ mồ hôi, gió mát lại thổi từ sáng đến tối, Ji Hyeon thấy không cần phải tắm, cô chỉ rửa mặt đánh răng, rồi chui vào phòng nằm ngủ. Đúng lúc đó thì chuông điện thoại reo lên.
“A lô?”
“Tôi đây!”
“Anh Taek Gi ạ!”
“Cô chuẩn bị ngủ à?”
“Đâu có. Tôi thấy chán nên định nằm ngủ nướng đây.”
“Cô đang ở trong phòng à?”
“Vâng. Còn anh Taek Gi đang ở đâu đấy?”
“Tôi đang ở trong phòng phiên cứu của trường. Chắc phải thức đêm thật rồi.”
“Anh đi Tea Gu về rồi ạ?”
“Ừ. Tôi đến đấy rồi.”
“Anh đến phòng nghiên cứu luôn ạ?”
“Ừ.”
“Chắc anh mệt lắm nhỉ?”
nhỉ?”
“Không sao. Tôi uống một ly cà phê rồi, phải thức đêm mà. Bác đã về chưa?”
“Vẫn chưa về anh ạ. Ông bảo đi gặp bà rồi đi một mạch đến giờ.”
“Cô đang làm gì?”
“Tôi đã bảo không có việc gì làm nên định nằm ngủ nướng mà. À phải rồi, cô Hong Y đến đấy. Cô ấy không hề biết chuyện anh đi Tea Gu.”
“Thế à?”
“Hình như cô ấy tiếc nuối lắm. Cô ấy không gọi cho anh à?”
“Có nhưng ban nãy tôi ở trong phòng nghiên cứu nên không nghe máy.”
“Anh không gọi lại cho cô ấy sao?”
“Gọi lại sau cũng có sao.”
Nghe Taek Gi nói rằng anh sẽ không gọi lại ngay, Ji Hyeon bỗng cảm thấy phấn khởi, mặt mày rạng rỡ, luôn miệng cười.
“Anh Taek Gi này, tôi không nói với cô Hong Y việc anh ở phòng nghiên cứu đâu.”
“Sao vậy?”
“Vì… tôi không muốn cho cô ấy biết.”
Nghe Ji Hyeon nói, Taek Gi khẽ cười.
“Ngủ đi thôi.”
“Tôi chưa đâu, hôm nay tuy chán, nhưng tôi cũng làm được vài việc, không đến nỗi nào. Ông không ở nhà nên tôi tắm cho Jin Suk và Jin Pal rồi. Ông mà biết thế nào cũng mắng cho mà xem.”
“Cô làm vậy là tốt rồi.”
“Nhà chẳng có ai nên chán thật!”
“Trong phòng tôi có sách đấy, cô lấy mà đọc.”
“Tôi không đọc đâu, nhưng tôi vào phòng anh xem tivi có được không?”
“Cô cứ vào mà xem!”
“Anh ở nhà thì không sao, chứ anh đi vắng tôi thấy trống trải quá.”
“Thế à? Cô đã ăn tối chưa đấy?”
“Tôi ăn rồi. Ăn một mình nên không thấy ngon. Anh Taek Gi ăn tối chưa?”
“Tôi ăn rồi.”
“Giá như anh về ăn cớm một lát thôi cũng được. Tôi ăn cơm một mình nên thấy nhạt nhẽo vô cùng.”
“Biết vậy tôi ghé về nhà rồi.”
“Anh có thời gian để về à?”
“Thật ra thì… không có.”
Nghe câu trả lời của Taek Gi, Ji Hyeon bật cười.
“Anh Taek Gi này, tôi bảo.”
“Cô nói đi.”
“Ông bảo giao đất cho tôi nhưng mà…”
“Cô muốn bán đi ngay à?”
“Không phải thế, tôi cảm thấy kì lạ lắm.”
“Kỳ lạ thế nào?”
“Tôi băn khoăn, vừa muốn bán lại vừa không muốn bán, không biết phải làm thế nào… thật ra tôi cũng nói chuyện với mẹ rồi. Tôi thưa chuyện ông sẽ lấy vợ và bảo mẹ xuống đây. Mẹ tôi nghi ngờ, hỏi tôi rằng có khi nào ông mang đất cho con cháu của bà không, sau đó thì nổi cáu.”
Ji Hyeon nói dứt, Taek Gi cười ngặt nghẽo.
“Tôi đã nói với mẹ tôi là không phải vậy, nhưng lạ ở chỗ tôi đã không nói ra việc ông giao đất cho tôi sớm hơn dự định. Nếu nói, thế nào mẹ tôi cũng sẽ bắt tôi bán đất và trở về Seoul ngay.”
“Cô không thích về Seoul à?”
“Không phải tôi không thích về Seoul, mà tôi cũng không biết nữa. Rắc rối quá! Hễ nghĩ đến những việc đã phải làm và những lần bị anh Taek Gi mắng thì tôi muốn bán đất ngay rồi về Seoul, nhưng bán cả vườn nho cho một người không quen biết tôi thấy xót lắm.”
“Cô thấy tiếc à?”
“Tiếc lắm. Lạ quá phải không anh? Có gì để mà tiếc cơ chứ.”
“Dù chỉ có vài tháng làm vườn thôi, nhưng do phải bỏ công sức ra chăm chút cho cây, phải vất vả vun trồng nên cô mới cảm thấy như vậy.”
“Hóa ra là vì điều đó ư? Ông và bà lấy nhau, giờ lại cuối vụ rồi, chẳng còn việc gì để làm, nếu tôi quay về Seoul, hằng ngày đi chơi gặp bạn bè thì cũng được. Nhưng hình như tôi đã có tình cảm với nơi đây, nên giờ rời Kim Cheon để lên Seoul, tôi cảm thấy khá quyến luyến.”
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Chương 18: chương 18
“Có giống như nỗi lo sợ hạnh phúc không nhỉ?”
“Hạnh phúc?”
“Ý tôi là một nỗi lo, sợ đánh mất đi một niềm hạnh phúc cũng không phải to tát gì. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy lo lắng như thế này đấy.”
“Cô trưởng thành thật rồi nhỉ!”
“Chắc vậy. Chắc tôi đã trưởng thành. Mà anh đến phòng nghiên cứu làm gì?”
“Tôi đến kiểm tra giống nho mọng nước trồng bằng phân tự nhiên. Việc kiểm tra phụ thuộc vào một vài yếu tố, tôi phải lo liệu một số việc.”
“Hóa ra vậy. Nhưng anh nhất định phải thức đêm ở đấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




