|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đã thành công?
“Trời ơi, sao đột nhiên lại thế này?”
Ji Hyeon không biết vì sao cô lại phân vân, vì sao lại cảm thấy băn khoăn lạ lùng.
Ji Hyeon không phải không có ý muốn bán hết đất rồi về Seoul sống một cách an nhàn ngay lập tức. Nhưng giờ đây khi đã quen và có thể làm những công việc ở vườn nho rồi, thì dù có vất vả và cực nhọc, Ji Hyeon vẫn cảm thấy tiếc nuối khi phải rời bỏ những công việc này.
“Mình tiếc gì cơ chứ?”
Không thể hiểu nổi, rốt cuộc Ji Hyeon tiếc nuối về điều gì.
Ji Hyeon thấy đấu óc minh thật phức tạp. Biết rõ ràng được hưởng tài sản thừa kế là việc vô cùng hoan hỉ trong đời nhưng cô lại không thể nghĩ đơn giản như vậy được. Ji Hyeon ngồi thần người nhìn ra ngoài cửa, dõi mắt về phía cánh đồng mênh mông.
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Chương 17: chương 17
“Ngày mai là ngày cuối cùng của mùa nóng rồi nhỉ?”
“Vâng ạ.”
“Đầu hè và giữa hè chưa làm có gì cả, cuối hè ta làm một bữa linh đình mới được. Bắt con Jin Pal làm thịt đi!”
Ji Hyeon đang bửa miếng dưa hấu ra ăn, liền giật bắn mình, nhìn ông chằm chặp.
“Bắt Jin Pal làm thịt ạ?”
“Cuối hè rồi, không ăn sao?”
“Ông ơi, ông nói vậy nghĩa là sẽ ăn thịt Jin Pal thật ạ?”
“Ừ, Ta nuôi nó để ăn mà, cuối hè thì phải ăn chứ sao?”
“Ôi trời đất, trời đất ơi!”
Ji Hyeon đặt miếng dưa hấu xuống, tức giận nhìn ông.
“Ông à, sao ông có thể bắt con chó ông nuôi để ăn thịt được nhỉ?”
“Mày nói gì?”
“Vậy cứ cuối mùa nóng, ông lại bắt chó nhà làm thịt ạ?”
“Nếu không, ta nuôi chúng để làm gì hả? Toàn chúi mũi ăn rồi ỉa bậy, chẳng làm gì cả. Lũ chó ấy không nuôi để làm thịt thì nuôi để làm gì?”
Ji Hyeon không giấu được nỗi kinh ngạc.
“Ngày mai nấu nước đi!”
“Không được làm vậy đâu ạ!”
Ji Hyeon hét toáng lên.
“Tuyệt đối không được đâu ạ. Không bao giờ!”
“Mày, mày bảo sao? Trời ơi, giờ mày muốn gì nào?”
“Không thể làm thế được đâu, ông ơi.”
“Tại sao?”
“Ông đừng ăn thịt Jin Pal. Sao lại có thể ăn thịt chó được chứ ạ? Chúng ta đâu phải người man rợ mà có thể bắt chó mình nuôi để làm thịt ăn ạ!”
“Người man rợ?”
“À không, ý cháu là người vô ý thức chứ không phải người man rợ, mà dù sao cũng không thể làm vậy được đâu ông ơi! Người Pháp mà biết, họ cười cho đấy.”
“Chó ông nuôi mà sao mày lại thế? Ông ăn thịt chó của ông thì có sao nào? Người Pháp? Bọn Pháp đó cho ông ăn cơm hay cho lũ chó nhà ông ăn cơm hả? Có gì mà mày phải ngăn cản ông. Thôi, không còn việc gì làm thì mày vào rửa chân đi ngủ cho ông nhờ!”
Ông đùng đùng nổi giận, mặt bốc lửa phừng phừng.
Lời ông nói đúng là chẳng sai tí nào. Người Pháp thì có quyền gì mà can thiệp vào văn hóa ẩm thực của nước khác chứ, với họ món ăn cao cấp nhất lại là món ăn được làm từ những con ốc sên chậm chạp chẳng thể nghĩ đến chuyên chạy trốn, vậy mà họ cũng bắt nó để ăn. Nhưng dù là người Phap hay người nước nào đi nữa, Ji Hyeon cũng tuyệt đối không thể ngồi yên để con chó mình nuôi trong nhà, bây giờ đã nảy sinh tình cảm, bị bắt làm thịt được. Huống hồ con Jin Pal tuy đã lớn nhưng vẫn rất dễ thương. Để ông đi mua thịt chó ở ngoài quán nào đó cho rồi.
“Không được bắt Jin Pal!”
“Sao lại không được!”
“Con cũng là chủ của nó. Ông giao vườn nho và cả lũ chó cho con đi!”
“Ta đã nói là không! Để đấy ta làm thịt!”
“Con bảo không được là không được mà!”
“Ơ hơ! Con nhỏ này thật là, sao mày lại thế chứ?”
“Tuyệt đối không thể ăn thịt Jin Pal được!”
“Vậy ta ăn thịt Jin Suk nhé!”
“Con đã nói là không được mà!”
Ji Hyeon nhảy từ trên chõng xuống, hét lên.
“Anh Taek Gi cũng ăn thịt chó à? Hễ đến cuối hè, anh lại bắt chó nuôi để ăn à?”
“Không phải năm nào cũng…”
“Đồ biến thái!”
“Ý nó là gì thế? Biến thái nghĩa là gì?”
Ông quay sang hỏi Taek Gi.
“Vậy thì bác ơi, tốt nhất mình đừng bắt Jin Pal làm thịt nữa.”
“Tại sao? Con chó ta nuôi, ăn cơm nhà ta mà lớn, sao ta không được ăn thịt nó?”
Ông lại nổi giận.
“Dù ông có nổi nóng thế nào thì ông cũng không được ăn thịt Jin Pal! Con sẽ chống trả đến cùng đấy!”
“Tôi vẫn không yên tâm. Tối nay tôi phải thức trắng canh chúng mới được.”
“Cô đừng lo. Bác đã từ bỏ ý định, không làm nữa rồi.”
“Tôi không tin. Cứ xem vẻ mặt ông lúc nãy là biết ông thèm thịt chó đến mức nào. Anh không thấy sao? Mới dặn tôi đi nấu nước thôi mà ông đã tứa cả nước miếng rồi.”
“Làm gì có chuyện.”
“Thật đấy.”
Taek Gi cười ngạt nghẽo.
“Đừng lo nhé. Chị sẽ ở đây canh cho chúng mày. Jin Suk mà thành quả phụ thì biết phải làm sao? Không được như vậy phải không? Chúng mày là vợ chồng mà, cho nên có chết cũng phải nhìn thấy con cái rồi mới chết chứ.”
Taek Gi lại cười. Ji Hyeon đứng lên, giơ nắm đấm.
“Anh Taek Gi này, anh mà đồng lõa với ông, tôi sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa.”
“Tôi biết rồi.”
Ji Hyeon giương nắm đấm rồi đi vào phòng.
Ji Hyeon đã tự nhủ dù có chuyện gì xảy ra cô cũng sẽ mở to mắt canh chừng để cứu Jin Pal, nhưng cô không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ khi hai mí mắt cứ nặng trĩu xuống.
“Ôi, buồn ngủ quá.”
Ji Hyeon gật gù ngó ra ngoài cửa nhìn Jin Pal.
“Mấy giờ rồi nhỉ?”
Kim đồng hồ đã chỉ quá nửa đêm rồi.
“Chắc ông ngủ rồi? Liệu ông có nhân lúc đêm hôm ra tay không nhỉ?”
Ji Hyeon nhẹ nhàng duỗi chân, ngồi phịch xuống nền nhà.
“Dĩ nhiên là có thể, trông ông thèm thuồng đến thế cơ mà.”
Ji Hyeon gục xuống, rồi đột ngột ngẩng cao đầu, cô trừng mắt giận dữ, nhưng chỉ được một lát hai mắt cô lại bắt đầu nhắm lại.
“Ôi, điên mất thôi!”
Ji Hyeon đã không thể chiến thắng được cơn buồn ngủ khi nó tấn công xuống đến quá cằm.
Bụng bảo dạ sẽ thức suốt đêm vì lo cho lũ chó nhưng rồi Hyeon đã ngủ thiếp đi tự bao giờ. Văng vẳng bên tai như thế có tiếng nước chảy, rồi lại như thể có tiếng bước chân rón rén của ai đó.
Tiếng gì vậy nhỉ?
Trong cơn mơ màng, Ji Hyeon băn khoăn không biết những âm thanh gì đang phát ra, nhưng cô không thể nào mở mắt ra nói, đoạn lại chìm vào giấc ngủ. Thế rồi Ji Hyeon nghe thấy có tiếng rì rầm như giọng nói của ông.
“Lại đây nào.”
“Gâu!”
Ji Hyeon giật mình mở mắt. Cô ngẩng đầu nhìn nhưng không thấy Jin Pal mà chỉ nhìn thấy cánh cửa phòng mình. Rõ ràng Ji Hyeon đã mở toang cửa nằm ngủ, vậy mà giờ cánh cửa đã được đóng lại từ lúc nào. Hình như ai đó đã làm việc này. Ai, ai vậy nhỉ?
“Đồ ăn đến rồi! Mau ra đây nào!”
Nghe rõ tiếng ông, Ji Hyeon chẳng nói chẳng rằng mở hé phòng ra. Ông đang lôi con Jin Pal tới chỗ vòi nước, có một du thùng to chứa nước ở đấy. Cảnh tượng thế là đá rõ.
“Cái con này mày làm sao thế hả! Sao không chịu theo tao?”
Dường như trực giác báo cho Jin Pal biết nó đang cận kề cái chết cho nên con chó không chịu theo ông, sợ hãi chùn hai chân sau lại. Ông vẫn tiếp tục dùng sức lôi con Jin Pal đi. Ji Hyeon bỗng mở toang cửa ra.
“Ông!”
Ji Hyeon hét tướng lên như cháy nhà. Ông giật mình buông sợi dây đang cột cổ con Jin Pal ra, nhìn Ji Hyeon.
“Dậy rồi à?”
“Ông đang làm gì thế ạ?”
“Ông làm gì mặc ông. Nó bốc mùi quá nên ông tắm cho nó…”
“Ngày thường nước cho người tắm ông còn tiết kiệm, giờ ông lại bảo lấy nước tắm cho chó?”
“Dẫu tiết kiệm nước thế nào thì một năm cùng phải tắm cho nó một lần. Sao hả?”
“Vậy tại sao ông lại hứng cả chậu nước to thế kia? Trong thùng vẫn còn nước mà?”
“Nước? Sao lại chuyển sang nói chuyện nước thế?”
Ông ra vẻ dửng dưng rồi đưa tay khóa nước lại ngay.
“Sao không ngủ mà ra đây làm gì?”
Con canh chừng cho con Jin Pal.”
“Ô hay, mày thật là…”
Ông nhìn con Jin Pal chép miệng, đoạn bỏ vào phòng. Ji Hyeon phụng phịu đứng một lúc, thấy không ổn liền ôm gối ra nằm ngoài chông.
“Mình nằm đây chắc ông không bắt Jin Pal nữa đâu.”
Ji Hyeon nằm tựa đẩu lên gối giả vờ ngủ, một lúc sau cô nghe thấy có tiếng mở cửa khẽ khàng.
“Ông, con chưa ngủ đâu nhé!”
Ji Hyeon nói hết câu, ông liền hắng giọng rồi đóng cửa phòng lại.
Mệt lúc lâu sau đó, khi Ji Hyeon chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì lại nghe có tiếng mở cửa.
“Ông, con vẫn chưa ngủ đâu nhé!”
“Tôi đây.” Taek Gi bước ra.
“Anh Taek Gi à? Anh hợp tác với ông, thay nhau bắt Jin Pal chứ gì?”
“Không phải vậy đâu. Cô thức canh đấy à?”
“Ông ra ngoài hai lần, định bắt Jin Pal rồi đấy.”
“Cứ để đấy tôi canh cho! Cô vào ngủ đi!”
“Tôi cũng không tin anh đâu. Tôi có chết cũng không dám nghĩ đến chuyện sáng mai Jin Pal sẽ nằm trong bát để mình ăn thịt đâu.”
“Tôi sẽ không bắt Jin Pal đâu mà.”
“Tôi không tin. Tôi sẽ ngủ ở đây.”
“Dù là mùa hè, cô vẫn phải đắp chăn rồi ngủ chứ.”
Taek
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




