|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nhìn Ji Hyeon.
“Em cảm thấy xao xuyến khi gặp anh trong đám bạn bè, và cảm giác cả thế giới này như thể dành riêng cho em khi em ngồi bên anh. Những lúc tình cờ ánh mắt chạm nhau, em đã thấy trọn bóng hình anh, lòng em hướng về anh từng chút. Dường như thế gian này chi có em và anh.”
Khi ấy, Ji Hyeon xoay người, dang tay hướng về phía Taek Gi, Taek Gi trân trân nhìn về phía trước.
“Ờ hơ… Dù thế nào em vẫn muốn có anh kề bên. Dù ngày tháng dần trôi, cảm giác này vẫn chẳng thể nói thành lời, vậy mà em yêu anh. Khi ta nắm tay nhau sẽ thế nào. Nếu như ta trao đôi môi…”
Khi ấy chuông báo hiệu đoạt giải vang lên…
“Vâng cô Ji Hyeon hát rất hay!
hay!”
Ban tổ chức đã bước ra nhưng Ji Hyeon vẫn chưa chịu rời sân khấu, cô vẫn cầm lấy micro và nói thật to:”Gian hàng nho ông Kim ở góc kia là gian của tôi! Mong quý vị đến mua nho ủng hộ cho tôi ạ! Quý khách nào mua nho sẽ được tặng miễn phí một chai rượu nho! Tôi mong nhận được sự ủng hộ từ quý vị ạ!”
Ji Hyeon đưa hai tay lên đầu mô phỏng hình trái tim sau đó rời khỏi sân khấu. Ji Hyeon vừa đi xuống, Taek Gi cười tươi nhìn cô.
“Trông tôi biểu diễn thế nào?”
“Như thế là hay à?”
“Máy giặt sẽ về tay tôi, anh cứ đợi mà xem.”
“Cô Ji Hyeon! Cô Ji Hyeon!”
Nghe thấy có tiếng gọi tên Ji Hyeon, Taek Gi và Ji Hyeon quay lại thì thấy anh Chong Sik làng bên đang lách đám đông bước đến.
“Anh Chong Sik!”
“À ừ, Taek Gi. Trời ơi, cô Ji Hyeon ơi, cô làm tôi mất hồn đấy, cô hát hay quá thể!”
Chong Sik nhìn Ji Hyeon e thẹn nói.
“Cảm ơn anh. Anh đến hội chợ chơi ạ?”
“Tôi cũng bán cà chua mà, dĩ nhiên phải đến chứ.”
“Anh bán đươc nhiều chưa ạ?”
“Chẳng bán được bao nhiêu cả. Tôi thật sự rất bất ngờ. Trời ơi, cô hát hay quá…”
Chong Sik nhìn Ji Hyeon với ánh mắt đắm đuối và nói. Ánh mắt ấy như thể đang rất đắm say vậy.
“Tôi nhìn lên ánh đèn trên sân khấu cứ ngỡ nàng tiên nào vừa giáng trần, định thần lại thì mới biết đó là cô Ji Hyeon.”
“Ôi, sao anh lại nói quá lời thế!”
“Không quá lời đâu. Thật đấy, cô ăn mặc như thế này trông đẹp vô cùng!”
“Cảm ơn anh.”
“Này mấy đứa, khách đến rồi kia!”
Nghe thấy tiếng gọi của bà chủ tịch Hội phụ nữ, Ji Hyeon quay lại nhìn thì thấy ngay sự hiệu nghiệm của việc quảng cáo trên sân khấu, khách khứa đang kéo đén ùn ùn.
“Thôi em xin phép trước ạ.”
Ji Hyeon định quay đi thì Chong Sik chộp lấy tay cô. Ánh mắt Taek Gi long lên.
“Sao, sao anh lại thế ạ?”
“Cô đến vườn tôi chơi nhé. Nhất định phải đến nhé!”
“À, vâng, em sẽ đến ạ.”
“Phải đến đấy.”
“Vâng, vâng.”
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Chương 16: chương 16
Ji Hyeon gỡ tay Chong Sik ra, cười gượng gạo rồi cùng Taek Gi chạy vội về gian hàng.
“Đến đây mau lên, đột nhiên khách kéo đến đông quá!”
Bà chủ tịch Hội phụ nữ phấn khởi nói.
“Xin mời! Xin mời!”
“Cô gái hát hay quá nhỉ. Cho ta một ít nho nào.”
“Vâng ạ, các bác cứ ăn thử nho ở hàng cháu đi ạ. Ngon lắm đấy ạ.”
Ji Hyeon hái một trái nho đưa vào miệng của ông bác vừa khen mình hát hay.
“Ngon thật!”
“Bác mua nho, hàng cháu sẽ tặng thêm chai rượu nho này nữa ạ. Rượu này do chính tay chúng cháu làm từ nho vườn nhà. Bác uống thử đi ạ.”
Ji Hyeon rót rượu nho ra một cốc giấy.
“Ở Pháp người ta coi rượu nho là thức uống mang lại sự hứng khởi, bữa ăn không có rượu nho được ví như ban ngày không có mặt trời. Vậy nên ở Pháp có vô số hãng rượu nho nổi tiếng, chắc bác cũng đã biết, như Bordeaux, Bourgogne, Ronnc, Loire, Alsace, vân vân… Loại rượu nho chắc chắn còn ngon hơn những loại rượu nho thượng hạng của Pháp chính là rượu nho do nhà cháu tự chế đây ạ. Chắc bác cũng biết trong rượu nho có chứa nhiều vitamin và khoáng chất phải không ạ? Từ rất lâu rồi, người ta đã phát hiện ra trước khi đi ngủ mà uống một ly rượu nho sẽ rất tốt cho việc lưu thông máu. Máu lưu thông tốt thì da dẻ sẽ đẹp lên, lại còn ngăn ngừa được các chứng bệnh của người già nữa. Chúng cháu tặng bác chai rượu, mỗi ngày trước khi đi ngủ bác uống một ly rồi hãy đi ngủ nhé!”
“Xem này, cô gái này uyên bác ra phết đấy!”
“Ngon lắm, ngon thật đấy!”
Những người tìm đến mua nho gật gù nghe những lời giới thiệu của Ji Hyeon, sau đó họ tranh nhau mua từng hộp một.
“Bao nhiêu đây?”
“Dạ 13000 won ạ. Nhà cháu tặng thêm một chai rượu nữa ạ.”
“Vậy cho bác hai hộp!”
“Vâng, cháu cảm ơn bác ạ! Anh Taek Gi, hai hộp!”
“Bán cho tôi một hộp nhé!”
“Vâng!”
“Bán cho tôi nữa”
“Vâng, vâng!”
“Tôi mua riêng rượu nho thôi có được không?”
“Bác dùng hết thì liên lạc theo số điện thoại dán trên hộp giùm cháu ạ. Mua một chai thôi nhà cháu cũng giao đến tận nhà.”
Ji Hyeon nói với giọng thánh thót như sơn ca.
“Anh Taek Gi ơi, mau đưa nho cho khách đi này!”
Nghe tiếng Ji Hyeon ríu rít gọi, Taek Gi đang soạn nho cho khách cũng phải phì cười. Dường như anh đang được thấy Ji Hyeon trong một dáng vẻ khác. Lúc đầu khi Ji Hyeon mới về, Taek Gi chỉ thấy cô là một cô gái lười nhác, không thích lao động và rất nhàm chán. Nhưng thực ra, Ji Hyeon lại là một cô gái đầy sức quyến rũ, trong một thời gian dài Taek Gi đã không hề nhận ra điều đó.
Bắt gặp ánh mắt của Ji Hyeon kèm theo nụ cười thật tươi, Taek Gi cũng mỉm cười đáp lại.
“Những lời cô giới thiệu về nho khi nãy, cô biết trước và cứ thế nói ra đấy à?” Taek Gi hỏi.
“Nó ở đâu đó trong trí nhớ và đột nhiên hiện về, nên tôi cứ nói đại đi chứ không biết có chính xác không nữa. Mà chắc gì mọi người đều biết hết?”
Nói đoạn, cả Taek Gi và Ji Hyeon cùng nhìn nhau cười.
Ji Hyeon bước lên sân khấu biểu diễn, đồng thời quảng bá cho gian hàng của cô, chỉ trong vòng hai giờ sau đó, toàn bộ số nho được chuyển đến hãng xe tải của Taek Gi đã được bán sạch. Hơn nữa, Ji Hyeon còn đoạt giải nhất cuộc thi hát nên được tặng thêm một chiếc máy giặt mang về.
Bà chủ tịch Hội phụ nữ cùng mấy người dân trong làng rời khỏi hội chợ trước, Ji Hyeon và Taek Gi ở lại dọn dẹp, sau cùng cả hai khiêng máy giặt được thưởng lên xe, lên đường trở về với vẻ mặt hân hoan.
“Tôi đã bảo là sẽ đoạt được cái máy giặt này mà.”
“Cô thật đáng nể.”
“Anh khen tôi à?”
“Dĩ nhiên rồi. Hôm nay cô vất vả quá”
“Nhờ công tôi cả đấy nhé!”
“Tôi biết rồi.”
Ji Hyeon cười tự đắc, Taek Gi cũng cười khoái trá.
“Hôm nay anh mới thấy tôi là cô gái ổn phải không?”
“Tồi biết từ trước rồi mà.”
“Làm gì có chuyện.”
‘Thật mà.”
“Hôm nay tôi còn được anh khen thật lòng nữa cơ đấy.”
Ji Hyeon làm điệu bộ hất hàm, Taek Gi lại phì cười.
“Cô có đói bụng không?” Hình như lúc nãy mải bán nho nên không để ý, giờ mới thấy đói bụng. Chúng ta mau về nhà thôi.”
“Tôi mua thịt lợn chiên xù cho cô nhé?”
“Anh khao tôi đó à?”
“Phải khao chứ… Nhờ cô mà hôm nay ta bán hết sạch nho còn gì.”
“Vậy thì tôi sẽ ăn cho anh vui.”
Taek Gi lại cười.
Taek Gi đưa Ji Hyeon đến một nhà hàng, tuy không sang trọng nhưng ở một phố thị nhỏ thế này thì nhà hàng này thuộc loại hiếm có.
“Chôn chân mãi ở trong làng nên tôi không hề biết có những nơi thế này.”
“Trong phố hầu như có mọi thứ y như ở Seoul.”
“Vậy cơ ạ.”
“Không phải cứ ở tinh lỵ là kém văn minh hơn đâu.”
“Quả đúng là như vậy.”
“Ngoài thịt lợn chiên, cô muốn ăn gì khác thì cứ nói nhé. Hay ăn suất đầy đủ nhé.”
“Suất đầy đủ đắt nhất ạ?”
“Ừ, đắt nhất.”
“Vậy tôi sẽ ăn một suất đầy đủ.”
“Ok.”
Taek Gi gọi hai suất đầy đủ.
“Chắc cô mệt lắm nhỉ?”
“Mệt thì mệt thật nhưng bán được hét nho nên tâm trạng rất vui.”
“Tôi cũng không ngờ bán được hết đấy.”
“Tôi cũng vậy.”
“Vả lại, tôi cũng không ngờ cô Ji Hyeon hát hay đến thế.”
“Việc này không chỉ đơn giản là hát hay, mà còn cần phải có kỹ thuật nữa.”
“Kỹ thuật gì vậy?”
“Kỹ thuật để được 90 điểm khi hát karaoke ấy mà. Trước tiên cứ phải hát to là máy sẽ tự động cho 90 điểm, thứ nữa phải hát đúng nhạc, vậy là được 95 điểm. Mà khi hát to dõng dạc sẽ tạo cảm giác như thể giọng hát rất hay.”
“Không phải kỹ thuật đâu, giọng cô hát hay thật mà.”
“Ô, sao hôm nay lời ca ngợi lại tràn ngập thế này.”
Câu nói đùa của Ji Hyeon khiến Taek Gi lại phá ra.
“Anh cười nhiều quá nhỉ.”
“Thì buồn cười quá chứ sao.”
Ji Hyeon và Taek Gi đưa mắt nhìn nhau, cười khúc khích, đột nhiên họ cảm thấy như thế thân mật quá nên lại ngượng ngùng, im bặt.
“Hội chợ diễn ra đến hôm nào ạ?”
“Đến tuần sau.”
“Vậy thì ngày nào tôi cũng phải lên hát như vậy à?”
“Không cần, chỉ hôm nay thôi là tôi đã biết ơn cô lắm rồi.”
Người phục vụ mang xúp ra.
“Cô ăn đi.”
“Vâng.”
Ji Hyeon
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




