watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6064 Lượt

cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–
Chương 15: chương 15

Theo chỉ định của bác sĩ, một y tá chuẩn bị dụng cụ xúc ruột, một y tá khác chuẩn bị tiêm thuốc vào tay Ji Hyeon. Đúng lúc đáy thì đột nhiên Ji Hyeon cau mày, mở mắt.

“Này cô, cô có nhìn thấy tôi không?” Bác sĩ cất tiếng hỏi.

“Ji Hyeon, cô có nhìn thấy tôi không?” Taek Gi chộp lấy tay Ji Hyeon hỏi.

“Đây là đâu vậy?”

“Bệnh viện.”

“Bệnh viện ạ? Sao tôi lại ở bệnh viện?”

“Không phải cô đã uống nông dược rồi à?”

Taek Gi lớn giọng hỏi.

“Nông dược ạ? Làm gì có, tôi chỉ uống rượu nếp thôi mà…”

Nghe lời này của Ji Hyeon, bác sĩ, y tá và dĩ nhiên cả Taek Gi đều thở phào nhẹ nhõm.

“Rượu nếp à?”

“Thế cô uống hết máy chén rượu?”

Bác sĩ hỏi với vẻ mặt hoang mang.

“Bốn chén ạ.”

Ji Hyeon ngơ ngác trả lời, đồng thời ngồi dậy.

“Thế thì cô về được rồi.”

Bác sĩ nói hết câu, mặt Taek Gi hầm hầm, chuyển từ xanh lét sang đỏ ửng

Sau sự cố nông dược, rời khỏi bệnh viện, Taek Gi nhìn chằm chặp Ji Hyeon, lúc này vẫn còn lảo đảo vì chưa tỉnh hẳn.

“Sao vậy? Tôi chỉ uống chút rượu nếp thôi mà…”

“Cô uống có một chút rượu, vậy mà tôi gọi như thế cũng không nghe thấy à?”

“Đâu có, tôi thấy nặng đầu, nằm một lát rồi ngủ thiếp đi. Có điều tôi có cái tật, hễ ngủ là không biết trời đâu đất đâu…”

“Đi mau lên!” Taek Gi quát.

Ji Hyeon chếnh choáng theo sau, mỗi khi chao đảo Taek Gi lại đỡ cô.

“Đi thành một đường thẳng xem nào!”

“Tại tôi vẫn chưa tỉnh rượu hẳn nên mới vậy!”

Ji Hyeon lớn tiếng đáp lời. Taek Gi nhìn cô, rồi nói:”Để tôi cõng!”

“Thôi, tôi đi bộ được.”

Taek Gi quay ngoắt người, phăm phăm đi trước, Ji Hyeon xị mặt bước theo sau. Ji Hyeon leo lên xe tải bỗng dưng cảm thấy tức giận, cô trừng mắt lườm Taek Gi.

“Sao cô lại uống rượu hả!”

Taek Gi gằn giọng bực tức.

“Tôi chỉ uống có một chút, chẳng lẽ không được uống à? Tôi có phải là trẻ vị thành niên đâu.”

“Vậy sao cô lại mở nắp nông dược ra rồi để đấy? Định

trộn vào uống đấy à!”

“Nông dược? Tôi mở nắp ra để đó á?”

“Tôi được một phen mất vía vì cứ tưởng cô uống nông dược rồi.”

Taek Gi tiếp tục trách móc.

“Tại sao tôi lại phải uống nông dược chứ! Mà ai mượn anh chở tôi đến bệnh viện? Anh tự lôi tôi đến bệnh viện làm bẽ mặt tôi, giờ lại nổi quạu lên nữa à?”

Ji Hyeon chẳng chịu thua, cũng lớn tiếng cãi lại.

Taek Gi quay phắt đầu lại, trợn mắt nhìn Ji Hyeon như thể muốn giết cô.

“Lòi mắt ra bây giờ. Đừng có nhìn tôi như thế! Tôi đủ bẽ mặt rồi!”

“Được rồi, đi thôi!”

“Vậy đi đi!”

Taek Gi và Ji Hyeon cứ luôn miệng càu nhàu lẫn nhau.

“Rốt cuộc vì sao cô phải uống rượu nếp.”

Khi về đến làng, Taek Gi dừng xe lại hỏi.

“Thì, thì tại…”

Ji Hyeon nén tiếng thở dài.

“Tại điều gì?”

“Tại tôi buồn quá nên mới thế.”

“Buồn gì cơ chứ?”

“Thì vừa gặp anh ấy nên dù sao cũng hơi… tôi không ngờ anh ấy đã có vợ sắp cưới, cũng không ngờ anh ấy lại chở cô ta đến đây.”

“Cô đã nghĩ hai người có thể làm lại từ đầu đúng không?”

“Tôi không hẳn nghĩ như thế, nhưng vì anh ấy bảo đến để gặp tôi… Tôi rất buồn và thất vọng, tôi tự hỏi sao mình lại mơ tưởng hão huyền như thế. Đúng lúc buồn rầu thì ông cụ cho bình rượu ngâm chuột bao tử đợt trước mang rượu nếp đến, thành thử tôi uống luôn. Cô gái ấy… quả thật rất đẹp.”

Ji Hyeon nói pha lẫn tiếng thở dài.

“Anh ấy dẫn một cô gái đẹp hoàn mỹ đến nên tôi hơi thất vọng…”

“Sao phải thất vọng chứ? Gầy gò như thế thì có gì là đẹp.”

“Xì… Ở Seoul dáng như thế mới là dáng chuẩn đấy. Hơn nữa cô ấy lại là biên tập viên của chương trình radio Đài truyền hình. Còn tôi, tôi chỉ là một kẻ vô công rồi nghề mà thôi.”

“Sao lại vô công rồi nghề? Cô là chủ vườn nho này mà.”

“Chủ gì chứ, đã chắc là ông cho hay không đâu. Tôi đã làm lộ chuyện hẹn hò của ông bà, lại còn bảo sẽ bỏ đất về Seoul biết đâu ông giận không cho đất nữa.”

“Thế nên cô rất thất vọng?”

“Tự nhiên tôi thấy thất vọng. Tôi đã từng nghe các anh làng bên gọi mình là hoa hậu Hàn Quốc nhưng khi nhìn thấy cô gái ấy, tôi mới thấy tất cả chẳng qua chỉ là nói chơi mà thôi, tối qua mặc dù tôi đã đắp mặt nạ dưa leo, nhưng bộ dạng này vẫn khiến tôi thấy xấu hổ. Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh ấy sẽ lấy người con gái khác, tôi liền cảm thấy xấu hổ, bẽ bàng vì mình đã tự huyễn hoặc mình. Tôi thấy xấu hổ và ngượng ngùng trước cả anh Taek Gi nữa…”

“Ji Hyeon đẹp hơn cô gái ấy.”

“Anh nói dối…”

Ji Hyeon cười buồn, cho rằng Taek Gi đang nói dối an ủi mình.

“Thật đấy.”

“Thôi đi, chính anh cũng bảo là rườm rà mà.”

“Tôi đùa thôi.”

“Người ta bỏ công trau chuốt mà anh lại nỡ lòng bảo là rườm rà.”

“Tôi chỉ đùa thôi, mà cô không thấy cô ấy sao? Người ta là khách, nên cố đãi người ta loại nho được bón bằng phân thuốc tự nhiên của nhóm nghiên cứu sinh. Loại nho ấy cứ ăn không cũng không sao nhưng cô Ji Hyeon hiếu khách nên đã rửa lại bằng nước sạch đến mấy lần. Vậy mà mỗi khi ăn, cô Su Hee ấy lại phải lau lại bằng khăn giấy, trông thật ngứa mắt.”

“Đúng rồi. Tôi trông cũng chướng mắt lắm. Đó là loại nho mất bao công sức vun trồng, loại nho đến mình còn chưa được nếm, vậy mà cô ta lại kỹ tính đến thế, đúng là không thể chấp nhận được.”

“Đúng rồi, không thể chấp nhận được.”

Kỹ tính thực ra không phải tội tình gì, nhưng Ji Hyeon coi đó là điều không thể chấp nhận được. Được mắng một trận hả hê, Ji Hyeon cảm tháy nhẹ nhõm, cười khúc khích.

“Vừa nãy tôi hoang lắm đấy. Chai nông dược mở nắp đặt bên cạnh cô, tôi lay gọi cô mãi cô vẫn nằm bất động…”

Nghe Taek Gi kể lại, Ji Hyeon trợn mắt nhìn anh, rồi phá ra cười. Thấy Ji Hyeon cười, Taek Gi nhìn Ji Hyeon, thắc mắc không hiểu suy nghĩ của mình có gì bất thường mà khiến cô phải cười.

“Buồn cười quá đi mất, người ta uống rượu nếp rồi ngả lăn quay ra, mà anh lại nghĩ là uống nông dược. Ha ha ha ha.”

Ji Hyeon ôm bụng cười, Taek Gi cũng phì cười vì ngượng.

“Anh Tae Oh khiến tôi xót xa, còn anh lại làm tôi sặc cười.”

“Sau này bất kể là rượu hay nông dược thì cô cũng đừng uống nữa. Không tôi lại tưởng cô làm bậy, rồi lại hết cả hồn đấy.”

“Anh tưởng tôi chết rồi à?”

“Chứ còn gì nữa?”

“Sao tôi phải uống nông dược chứ? Tôi đâu ngốc đến vậy.”

“Những người uống chất hóa học đâu phải toàn người ngốc cả đâu. Chỉ vì một phút nông nổi nên phạm sai lầm đó thôi.”

“Anh lo lắng cho tôi à?”

“Thế cô bảo tôi không lo à?”

“Hình như anh Taek Gi luôn nghĩ cho tôi thì phải.”

“…”

“Cô Hong Y mà biết, cô ấy lại làm ầm lên cho xem. Hôm ấy, cô Hong Y bảo tôi giấu anh ở nhà, nói dối là anh ở lại vườn ấy. Hôm đó tôi giận quá nên mới bảo Jin Suk, Jin Pal là con đậu đỏ ấy mà đến thì cứ cắn vào mông nó cho tôi.”

Nghe Ji Hyeon nòi, Taek Gi ôm bụng cười ngặt nghẽo.

“Hồi nhỏ Hong Y cũng có biệt danh là đậu đỏ đấy.”

“Tôi gọi là đậu đỏ nhưng sao nghe cứ na ná từ đậu nhỏ ấy nhỉ.”

Taek Gi lại cười nắc nẻ.

“Những lúc thế này trông anh Taek Gi cũng đâu đến nỗi nào, lúc anh cười ấy. Chứ lúc giận lên thì bộ dạng thật đáng ghét.”

“Dạo này tôi có nổi giận nữa đâu.”

“Trên đường từ bệnh viện về anh nổi giận rồi còn gì.”

“Việc đó, do bất ngờ quá nên tôi mới thế.”

“Phải rồi, anh Tae Oh mời tôi đến dự lễ cưới.”

“Cô có đi không?”

“Bây giờ tôi cũng chưa biết nữa. Anh Tae Oh cứ tưởng tôi và anh đang yêu nhau. Nhưng tôi cũng không phủ nhận. Vì tôi ghét anh ta đưa vợ chưa cưới đến, cả cái điệu bộ cười nói hớn hở của anh ta. Tôi xin lỗi vì như thể tôi đang lợi dụng anh vậy.”

“Không sao, tôi không để bụng đâu.”

“Anh ấy còn nói là hãy đi cùng anh đến dự lễ cưới.”

“Vậy ta đi cùng nhé?”

“Cô Hong Y sẽ xé xác tôi ra mất.”

Ji Hyeon liếc mắt nhìn Taek Gi.

“Tuần sau tôi sẽ ra ngoài một hôm.”

“Sao vậy ạ?”

“Sáng tôi phải đến Tae Gu để đón đội nghiên cứu khoa học của trường đại học.”

“Vẫn ở Kim Cheon mà sao lại phải đi cả ngày ạ?”

“Tôi phải thức đêm cùng đội nghiên cứu.”

“Anh đến Tae Gu chắc cô Hong Y sẽ thích lắm. Anh sẽ gặp cô ấy chứ?”

“Tôi và Hong Y không lấy nhau đâu.”

Nghe Taek Gi nói, Ji Hyeon giật mình, nhìn lại.

“Không phải vậy sao?”

“Không phải.”

“Không phải anh thích cô Hong Y sao? À không, chẳng phải hai người đang yêu nhau sao?”

“Tôi chỉ coi Hong Y như đứa em gái thôi. Dù Hong Y không nghĩ vậy đi nữa.”

“Vậy mà tôi cứ tưởng anh Taek Gi thích cô Hong Y.”

“Hong Y là cô gái xinh đẹp, tốt bụng nhưng tôi không thể coi cô ấy hơn một người em gái được.”

“Hai người không hợp nhau ạ?”

“Chứ còn gì, vậy đấy.”

“Cô Hong Y chắc sẽ buồn lắm. Cô ấy cứ tưởng anh Taek Gi cũng thích mình, vậy mà…”

“Vậy

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT