watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6066 Lượt

Hyeon cho Tae Oh biết tên làng và hướng dẫn cách đi theo những gì cô biết, sau đó cúp máy.

“Ôi, ôi!”

Tae Oh sẽ đến đây vào ngày mai! Ji Hyeon đột nhiên thấy lòng mình bấn loạn.

“Làm thế nào bây giờ?”

Ji Hyeon lục lọi túi xách tìm xem cô sẽ mặc áo nào. Xem ra chỉ có mỗi cái áo cô mặc lúc xuống Kim Cheon là khả dĩ thôi.

“Áo coi như xong rồi, trang điểm thì sáng mai làm… Hay mình đắp mặt nạ nhỉ? Dưa leo, đúng rồi, đắp dưa leo.”

Ji Hyeon bưóc ra khỏi phòng, Taek Gi nhìn cô chằm chằm.

“Cô không ăn thêm à?”

“Tôi xin lỗi. Tôi không ăn nữa đâu. Tôi bận đột xuất!”

Ji Hyeon hớt hải chạy vào bếp cắt dưa leo thành lát mỏng bỏ vào đĩa mang ra.

“Cô làm gì thế?”

Taek Gi ngồi rót bia uống một mình, cất tiếng hỏi.

“Tôi định dưỡng da một tí.”

“Có khách đến à?”

“Vâng.”

Ji Hyeon đi vào phòng nằm xuống, bắt đầu đắp dưa lên mặt.

“Phải ăn thêm chứ sao lại bỏ?”

“Thôi, tôi không muốn ăn nữa. Chắc không đến mức ngất vì đói đâu.”

Tae Oh là gì mà hơn cả con gà ngon lành vậy nhỉ, nhưng giây phút Tae Oh bảo đến thăm thực sự khiến Ji Hyeon chẳng muốn ăn uống gì nữa.

“Anh Taek Gi.”

“Sao vậy?”

“Phiền anh giúp tôi đắp dưa lên mặt được không?”

Nghe Ji Hyeon nhờ, Taek Gi bước vào phòng.

“Ai đến mà cô phải thế này?”

Taek Gi đắp dưa lên mặt Ji Hyeon và hỏi.

“Anh ấy là người quen, học khóa trên tôi.”

“Tên là Tae Oh à?”

“Vâng, tên là I Tae Oh.”

“Là đàn ông à?”

“Vâng, là đàn ông.”

“Hình như tên em trai danh họa Van Gogh [1"> cũng đọc là Tae Oh.”

[1"> Tên em trai Vincent của van Gogh là Theo van Gogh.

“Đúng rồi đấy ạ.”

“Anh ấy thân với cô lắm à?”

“Còn hơn cả thân thiết… thật ra anh ấy là người yêu cũ của tôi.”

Ji Hyeon vừa nói dứt câu, Taek Gi liền dừng tay lại.

“Người yêu… cũ á?”

“Tôi và anh ấy từng yêu nhau nhưng vì cái tay Kyu Jin chết tiệt… dù sao chúng tôi chia tay vì một người thứ ba. Lần trước tôi về Seoul có duyên gặp lại.”

Ji Hyeon bồi hồi nói.

“Anh ấy chẳng có gì thay đổi cả? Tôi đã vui biết dường nào. Anh Tae Oh cũng mừng lắm. Đột nhiên lại thấy tình cảm tràn đầy, ấm áp, tôi đã rất thích anh ấy nhưng mà…”

“Anh ta làm gì?”

“Làm đạo diễn phim truyền hình, của Đài truyền hình ấy! Quê của anh ấy ở Po Hang, anh ấy về thăm quê, giờ quay lại Seoul nên tiện ghé qua đây chơi.”

“Bây giờ cô vẫn còn thích anh ta à?”

“Việc này, tôi cũng không biết nữa. Nhưng chắc vẫn còn tình cảm, vì tôi vẫn run rẩy và hồi hộp. Anh ấy bảo ngày mai sẽ đến tim tôi liền đập loạn nhịp theo.”

“Thế thì được rồi.”

Trên mặt Ji Hyeon vẫn còn nhiều chỗ chưa đắp dưa nhưng Taek Gi đã đột nhiên bỏ dưa xuống và đứng dậy.

“Anh đắp giùm tôi chỗ này với.”

“Cô tự đắp đi.”

Chẳng biết Taek Gi trở chứng thế nào mà thoắt cái đã bỏ ra ngoài.

“Sao thế, không muốn đắp cho mình, lại bỏ ra ngoài à?”

Ji Hyeon nghĩ bụng, chắc tính cách quái dị của anh ta lại bộc phát nữa rồi, cô đành tự mò mẫm đắp dưa leo.

“Dẫu sao cũng là một dạng tính cách khó hiểu.”

Tối hôm đó Ji Hyeon mất ngủ. Và thật kỳ lạ, hình như Taek Gi cũng không ngủ được nên cứ đi đi lại lại suốt đêm.

9 giờ sáng, Ji Hyeon nhận được điện thoại của Tae Oh báo rằng bắt đầu xuất phát từ Po Hang đi Kim Cheon. Thấy anh nói hai tiếng nữa sẽ tới nơi, Ji Hyeon liền rối rít chạy đi tìm Taek Gi.

“Anh đưa tôi về nhà ngay nhé!”

“Sao vậy?”

“Vì người khách hôm qua tôi kể sắp đến rồi! Anh làm ơn đi mà! Chở tôi về nhà nhé! Tôi không thể gặp người ta với bộ dạng như thế này được!”

Taek Gi lập tức đưa Ji Hyeon về nhà mà chẳng hề phàn nàn, còn Ji Hyeon bắt đầu cuống cuồng tô vẽ.

Vì bận quay phim. Tae Oh đã không giữ đúng lời hứa gặp Ji Hyeon trên đường xuống Tae Gu khiến cô rất tiếc nuối. Nhưng lần này, dù sao Ji Hyeon cũng không cần đợi đến khi về Seoul mới được gặp lại Tae Oh, bởi anh sẽ đến tận đây.

Ji Hyeon chăm chút cho làn da đã bị cháy nắng thố ráp của mình. Hôm qua cô đã đắp mặt nạ dưa leo, nhưng chỉ có một ngày thì làm sao da mặt trở nên trắng mịn như ngọc được. Trang điểm cũng nhanh thôi, nhưng khi chải mascara, tay cô cứ run lẩy bẩy. Tuy nhiên, dù trang điểm tỉ mỉ mặt Ji Hyeon cứ trắng bợt như thể được bôi một lớp phấn rôm.

“Làm thế nào bây giờ? Nếu tẩy đi thì còn nhoe nhoét hơn.”

Ji Hyeon bồn chồn lo lắng. Cô muốn mình trông đẹp hơn bất kỳ ai mà khi trang điểm lại thành ra thế này.

Ji Hyeon thẳng tay lau bớt đi những mảng trắng bệch lộ liễu, trau chuốt kỹ càng hơn để người ngoài không nhận ra, sau đó cô thay bộ đồ làm việc bằng bộ quần áo mặc khi từ Seoul xuống đây. Trông cô đã khá hơn ban nãy.

“Phải nói gì nhỉ? Vồn vã quá cũng không được phải không?”

Ji Hyeon cầm gương lên, diễn tập những điệu bộ định thể hiện khi gặp Tae Oh.

Dù chi là tiện đường ghé thăm nhưng nếu trong lòng không có tình ý chắc sẽ không đến tận đây để gặp mình. Bởi dù sao từ đường cao tốc tới đây chẳng hề gần chút nào.

Ji Hyeon có cảm giác mơ hồ như đang chờ đợi một điều gì đó.

“Lẽ ra mình đắp cả trứng gà luôn mới phải?”

Ji Hyeon hậm hực ra khỏi phòng thì thấy Taek Gi vẫn đang ở ngoài sân, cô cứ tưởng anh đã trở ra vườn. Taek Gi nhìn Ji Hyeon trang điểm xong với vẻ mặt rất không vừa ý.

“Anh không ra vườn à?”

“Không còn nhiều việc.”

“Vậy thì…”

Đợt các anh làng bên qua phụ giúp là quãng thời gian bận bịu nhất, giờ có thể rảnh tay một chút rồi.

“Anh Taek Gi, anh thấy tôi thế nào?”

Ji Hyeon hỏi và dĩ nhiên mong Taek Gi nói rằng”rất ổn”, song câu trả lời của Taek Gi lại hoàn toàn trái ngược.

“Rườm rà quá.”

“Dạ? Thôi thế cũng được, anh thật là!”

Thấy mình thật ngốc nghếch khi hỏi Taek Gi, Ji Hyeon bĩu môi, liếc mắt nhìn điện thoại xem giờ, rồi ra ngoài cổng.

“Đáng lẽ giờ này phải đến rồi chứ nhỉ, hay anh ấy không tìm được làng?”

Ji Hyeon đang ra ra vào vào, nón

nóng lòng chờ đợi thì từ tít đằng xa một chiếc xe hơi phóng tới, kéo theo đầy bụi mù.

“Có phải chiếc xe ấy không nhỉ?”

Ji Hyeon ngóng nhìn. Đúng như dự đoán, chiếc xe chạy đến chỗ Ji Hyeon và dừng ngay trước nhà. Cửa xe mở ra, Tae Oh mà Ji Hyeon mỏi mòn mong đợi bước xuống xe.

“Anh.”

“Chào Ji Hyeon.”

Mỗi khi nghe Tae Oh gọi tên mình, Ji Hyeon lại thấy xốn xang trong lòng.

“Anh tìm nhà có khó không?”

Ji Hyeon đã thầm nhủ không được hớn hở quá mức nhưng cô đâu biết rằng mình đang cười tươi rói, đến mức lộ cả răng hàm.

“Ổ không, nhà dễ tìm mà.”

“Anh đang nghỉ phép ạ?”

“Ừ, hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ nên anh về Seoul, nhân tiện ghé qua thăm em. Anh muốn được ăn nho mà.”

“Anh đến đúng lúc rồi!”

Đúng lúc ấy, chợt có tiếng mở cửa xe, một cô gái xinh đẹp bước xuống đứng cạnh Tae Oh cười rạng rỡ. Vẻ mặt Ji Hyeon bỗng nhiên đờ đẫn.

“Ai vậy…”

“À, làm quen đi nào, Ji Hyeon. Đây là Su Hee, vợ sắp cưới của anh.”

“Dạ?”

Ji Hyeon cố kìm nén cơ mặt đang có chiều hướng méo xệch.

“Sắp cưới ạ?”

Ji Hyeon hỏi với một nụ cười khó hiểu, đó dường như không phải một nụ cười mà đúng hơn là điệu bộ sắp khóc.

“Ừ, lần này về quê cùng anh là để ra mắt bố mẹ anh. Su Hee à, làm quen đi nào. Anh đã kể với em rồi đấy? Đây là Ji Hyeon, cô em khóa dưới của anh. Cô ấy đến đây thừa kế vườn nho đấy.”

“Tôi đã nghe anh Tae Oh kể nhiều về cô. Tôi bảo đến thế này thì hơi ngại nhưng anh Tae Oh cứ bảo đến thưởng thức nho Ji Hyeon trồng. Kỳ quá nhỉ?”

“Vâng à không, không có gì đâu ạ. Hai người đến thì vui chứ ạ.”

Hu hu, mình muốn khóc quá trời.

Ji Hyeon dẫn Tae Oh cùng cô vợ sắp cưới của anh vào thì Taek Gi đang chơi đùa với lũ chó thấy vậy liền đứng dậy.

“Đây là anh Tae Oh, học khóa trên, còn đây là vợ sắp cưới của anh ấy.”

Ji Hyeon giới thiệu mà mặt buồn rười rượi.

“Xin chào!”

Trong lúc Taek Gi và Tae Oh lần lượt chào hỏi nhau thì Ji Hyeon vào bếp đun nước pha cà phê.

Nghe tiếng Taek Gi và Tae Oh chuyện trò ở bên ngoài, Ji Hyeon xé gói cà phê pha sẵn, cảm giác vô cùng thất vọng, tiếc nuối và suy sụp.

Trời ơi, mình dày công trang điểm, mong ngóng anh ta đến thế mà anh ta lại dẫn theo một cô vợ sắp cưới. Lần trước gặp ở Seoul, có đánh chết mình cũng không thấy anh ta có vẻ có bạn gái gì cả, sao bây giờ lại trở mặt thế này. Mình chạy từ ngoài vườn về đây, trang điểm, thay đồ và mơ tưởng rằng anh ấy đến đây không đơn thuần là ghé qua chơi.

Ji Hyeon đứng bên cửa sổ nhìn cô gái bên cạnh Tae Oh.

Đẹp thật!

Cô ấy đẹp mê hồn. Trước những cô gái dù nhìn ở góc độ nào đi nữa cũng không có được một chút nhan sắc nào thì Ji Hyeon quả đúng là một người đẹp không có đối thủ. Nhưng cô gái này dáng cao, thanh mảnh, giản dị, trang nhã, cô ấy không trang điểm nhưng làn da trông tươi tắn mọng nước, trắng nõn như thể được mát xa trong spa suốt 4 ngày 3 đêm. Còn quần áo? Cô ấy mặc một chiếc quần âu phối với áo sơ mi thông thường, nhưng trông là biết cô ấy thuộc típ người phụ nữ của công việc, lời nói cử chỉ đều nhã nhặn, lịch sự và đầy trí tuệ.

Ji Hyeon buông một tiếng thở dài, quay lại chỉ muốn hất đổ ấm nước đang

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT