|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thì… anh cứ bày tỏ bằng cả tấm lòng mình là tốt rồi mà?”
“Tấm lòng?”
“Vâng.”
“À, bằng tấm chân tình.”
Ho Jun nhìn Ji Hyeon đắm đuối, trong mấy ngày gặp gỡ vừa qua, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn cô cười tinh quái. Ji Hyeon linh tính có chuyện gì quái lạ ở đây.
Lẽ nào anh chàng này định tỏ tình vởi mình?
Ji Hyeon nhớ lại lần trước Ho Jun còn kể rằng anh ta là con út trong nhà cho nên trách nhiệm phụng dưỡng mẹ già em nhỏ hầu như không có.
Ôi, trời đất ơi!
“Ji Hyeon này, tôi nói thật điều này…”
“Anh Ho Jun họ Kim, gốc gác ở đâu nhỉ?”
“À, tôi à? Họ Kim nhà tôi là một chi họ Kim ở Kim Hae.”
“Ô, họ Kim nhà tôi cũng vậy. Xem lại gia phả xem, biết đâu chúng ta là người một nhà đấy.”
“Sao cơ?!”
“Chúng ta là người cùng một dòng họ.”
Ji Hyeon thấy Ho Jun đang méo mặt, lại càng cười tươi rói.
“Thì ra cô cũng là người họ Kim vùng Kim Hae.”
Ho Jun lẩm bẩm, giọng hơi ỉu xìu.”Ôi trời, biết đầu họ Kim ở Kim Hae lại có nhiều chi khác nữa…” anh ta thở dài.
Ji Hyeon nghĩ bụng đúng là anh ta định tỏ tình với mình, song cô thở phào nhẹ nhõm vì đã ngăn chặn kịp. Thực ra Ji Hyeon không thể chấp nhận Ho Jun, không phải yì Ho Jun là người nhà quê mà do anh ta hoàn toàn không phải hình mẫu lý tưởng của cô. Nếu bỏ qua chuyện người nhà quê, người thành thị thì thâm tâm cô cũng e ngại chuyện tuổi tác. Ở tuổi đó, chẳng mấy chốc trán sẽ bắt đầu hói nhẵn, chưa cần nghĩ đến chuyện mười năm nữa, ngay lúc này đây trán anh ta đã như vậy rồi. Nhưng Ji Hyeon vẫn cảm thấy có chút tội nghiệp cho anh chàng Ho Jun, vì đã đột ngột khiến anh ta thất vọng.
Ji Hyeon trở về vườn cùng Ho Jun, Taek Gi đứng từ xa liếc mắt nhìn hằn học.
“Cô Ji Hyeon ăn một que kem đi.”
Ho Jun lấy một que kem đưa cho Ji Hyeon thì đột nhiên Taek Gi hét toáng lên.
“Cô không làm việc mà đi đâu thế hả!”
Tiéng quát của Taek Gi khiến Ji Hyeon, Ho Jun và cả các bà cô đều giật mình quay lại nhìn.
“Đâu có, mà sao anh lại bực mình chứ?”
Ji Hyeon lặng người hỏi.
“Mọi người đều đang làm việc vất vả, thế mà cô bỏ đi chơi một mình à!”
Taek Gi lại hét toáng lên.
“Ông nhờ tôi đi làm vài việc vặt!”
Ji Hyeon nhìn thẳng vào mặt Taek Gi, hét lên đáp trả. Các bà cô đứng nhìn, xầm xì bàn tán:”Ai chà, con nhỏ này cũng ghê gớm đấy nhỉ.”
“Sao hả, anh không biết gì mà nổi khùng lên vậy à! Tôi là người để anh và ông trút hết bực dọc lên đấy hả? Tại sao lại hét toáng lên vậy chứ!”
Ji Hyeon thừa cơ chống trả kịch liệt hơn. Loáng thoáng nghe thấy tiếng của Ji Hyeon, các anh trai làng bên cũng lấn lượt kéo đến.
Taek Gi không hiểu rõ nguồn cơn đã quát tháo nên lúc này cảm thấy ngượng nghịu. Có điều anh chưa chịu thua ngay mà chống chế thêm vài câu chữa ngượng.
“Đi làm việc bác nhờ thì cũng phải đi nhanh về nhanh còn làm việc nữa chứ!”
“Thì tôi về làm việc đây! Dọc đường chẳng ghé vào đâu cả, tôi đi thẳng một mạch rồi gặp anh Ho Jun trên đường nên đi nhờ về đây! Anh có thấy tôi đi chơi không? Cáu gắt vậy là đủ rồi đấy!”
“Ôi mẹ ơi, tôi cứ tưởng con Ji Hyeon hiền lành ngây thơ, hóa ra không phải nhỉ?” Các bà cô phấn khích bàn tán.
Ji Hyeon đang nhăn nhó lườm Taek Gi thì ông từ trong vườn đi ra.
“Sao lại gây lộn đấy?”
“Ông à, từ giờ ông đừng sai con làm những việc lặt vặt nữa, không người ta lại bảo con đi chơi. Cái anh Taek Gi này lại còn nổi cáu với con giữa chỗ đông người nữa.”
Ji Hyeon phân bua với ông.
“Từ bây giờ, ông và anh Chang Taek Gi cũng đừng trút giận lên con nữa. Hai người đàn ông cùng trút giận lên đầu con chắc con chết vì rối loạn thần kinh mất. Con không mất hết lý trí vì vườn nho đâu, ông cho thì con nhận, không thì thôi! Mọi người đừng có trút giận lên con nữa!”
Ji Hyeon dốc hết lòng mình rồi quay ra trả que kem cho Ho Jun, sau đó đi khỏi vườn.
“Sao mày lại nổi nóng la mắng Ji Hyeon thế hử?”
Nghe thấy ông quở trách Taek Gi nhưng dù sao Ji Hyeon cũng đã trên đường về nhà. Mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng gắt, một hồi lâu Ji Hyeon cũng cuốc bộ về đến nhà, cô lấy nước trong tủ lạnh ra uống đến căng cả bụng rồi vào phòng nằm.
Càng nghĩ càng không hiểu sao lại có loại người như thế. Anh ta là ai, phải gọi anh ta là Diêm vương ấy chứ! Chỉ có Diêm vương mới như vậy. Chẳng biết đầu cua tai nheo ra sao đã giở thói bất lịch sự ở chốn đông người. Tôi đến vườn nho có phải để anh trút giận đâu, lúc đầu tôi chưa làm được việc nên nhẫn nhịn để được chỉ dẫn, chứ hôm nay thì không thể nào chịu đựng được nữa rồi!
“Chẳng có ai ngốc vậy cả!”
Ji Hyeon ngồi bật dậy thở phì một hơi cho nhẹ cơn tức thì nghe thấy tiếng máy cày.
“Ji Hyeon à.”
Ông gọi. Dường như ông đã theo cô về đến nhà rồi.
“Ji Hyeon à.”
Ông lại gọi một lần nữa, Ji Hyeon mở toang cửa thì thấy Taek Gi đang đứng cạnh ông.
“Tôi xin lỗi cô chuyện ban nãy. Tôi không biết bác nhờ cô đi công chuyện.”
“Tôi không nhận lời xin lỗi đâu. Tôi không cần.”
Ji Hyeon trả lời hết sức lạnh nhạt, còn ông thì ngạc nhiên.
“Tôi xin lỗi mà.”
“Kể cả anh nghĩ tôi đi chơi thì anh cũng không có quyền quát mắng người ta ở chỗ đông người. Như vậy có khác nào anh làm bẽ mặt tôi!”
“Tôi không có ý khiến cô bẽ mặt.”
“Tôi không muốn nghe nữa. Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh đâu.”
“Cô Ji Hyeon…”
“Dẹp chuyện đó sang một bên đi. Thế, bà ấy nói thế nào?”
“Bà bảo đâu chỉ riêng ông biết tức giận, và bảo nhìn ông mà phát bực hay sao ấy.”
“Cái gì?”
Gương mặt ông trở nên hung hãn.
“Bà bảo bà nhìn là phát bực cho nên ông đừng có lộn xộn nữa!”
Dù bà đã bảo cứ nói lại với ông y như thế nhưng Ji Hyeon không hề muốn làm vậy. Có điều do căng thẳng quá độ nên cô nói thẳng ra hết mất rồi.
“Bà ta nói những lời như thế thật đấy hả? Nói cho ta biết xem nào, thật đấy hả! Bà ta điên rồi, có thật không?!”
Ổng đùng đùng nổi giận.
“Ông làm ơn đừng nổi nóng với con nữa!”
Ji Hyeon tái mặt nói còn ông thì cau mày, mặt nhăn nhó.
“Không phải ta đang nổi giận với con mà là…”
“Thì ông cứ lấy bà đi ạ!”
Ji Hyeon đánh quả bom bất ngờ khiến ông và Taek Gi đều kinh ngạc.
“Ông và bà đang hẹn hò, việc này cả làng biết hết rồi, đến con cũng biết. Ông nghĩ không ai biết phải không ạ? Biết hết rồi ông ơi. Thậm chí cả chuyện ông đi đảo Jeju du lịch cùng bà chứ không phải đi công tác. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, cứ mỗi lần gặp nhau ông đều nổi giận như thế này thì có lý do gì để bà lấy ông? Chẳng trách bà lấy người khác! Giả dụ bà lấy ông thật, cùng lắm chỉ trong vòng một tháng bà sẽ ly dị với ông thôi. Bây giờ cũng vậy, nếu ông muốn sống hạnh phúc với bà thì con xin ông bớt nổi cáu một chút đi ông ạ.”
Ji Hyeon nói dõng dạc như thể đang hùng biện.
Ông nhìn Ji Hyeon, môi lẩy bẩy, sắc mặt chuyển từ tái xanh sang đỏ lử như sắp nổ tung. Nét mặt Taek Gi lúc này cũng thật khó tả.
Sao vậy nhỉ, không khí sao thế này? Mình đã nói gì sai sao?
Mặt ông bắt đầu nhăn nhúm lại. Chẳng biết ý ông thế nào mà ông lại hắng giọng.
Chết thật, mình biết nói gì bây giờ?
Ji Hyeon bỗng muốn cắn đứt lưỡi mình vứt đi cho rồi.
“Con không cần đất của ông nữa. Con sẽ quay về Seoul!”
Không phải vậy, Ji Hyeon không hề nghĩ như vậy, để kết thúc chuyện này, cô đã nói hơi bốc, trót nói là không cần đất, lại còn bảo sẽ về Seoul. Chưa suy nghĩ kỹ mà đã phát ngôn, Ji Hyeon bối rối vô cùng, xem chừng chuyện lớn rồi đây.
Cả ông và Taek Gi lại kinh ngạc thêm một lần nữa, hai người đều nhìn chằm chằm vào Ji Hyeon.
Làm sao bây giờ? Ý mình đâu phải thế này, to chuyện rồi.
Sau đó để tránh ánh nhìn bom đạn và gai góc của ông và Taek Gi, Ji Hyeon quay ngoắt đi, bắt đầu chuẩn bị gói ghém hành lý.
Ji Hyeon đã nói không cần đất và sẽ về Seoul cho nên phải vờ thu dọn hành lý, nhưng sau khi gói ghém xong xuôi, cô lại chẳng biết phải làm gì tiếp theo.
Sao mình lại nói về chuyện của ông bà làm gì, cứ thẳng như ruột ngựa vậy. Đã thế lại còn nói không cần đất và sẽ về Seoul nữa chứ. Đầu mình đúng là toàn bã đậu.
“Ừm, thực ra…”
Dù không biết ông định nói gì nhưng Ji Hyeon biết mình đang rơi vào tình tiết vô cùng nan giải. Ông quay trở vào phòng còn Taek Gi vẫn đứng yên tại chỗ. Ji Hyeon đóng cửa phòng lại, nhưng Taek Gi đã nhanh tay nắm lấy cánh cửa.
“Tôi xin lỗi, cô Ji Hyeon. Tôi thật lòng xin lỗi.”
“…”
Đáng lẽ lúc này Ji Hyeon nên nói rằng anh không cần xin lỗi nữa, Taek Gi nói vậy chắc đã ân hận lắm rồi. Cô hứa với mẹ xuống Kim Cheon cố gắng làm lụng rồi nhận đất thừa kế để cho mẹ một cuộc sống an nhàn, vậy mà đột nhiên lại nổi nóng tuôn ra hết cả chuyện hẹn hò bí mật của ông để đến nông nỗi thế này.
“Tôi xin lỗi.”
Taek Gi liên tục nói xin lỗi. Nhưng Ji Hyeon đã trót nói sẽ không nhận lời xin lỗi của Taek Gi cho nên nếu giờ nhận lời ngay thì cô đúng là một kẻ ngốc, có điều nếu không chịu tha chứ cho Taek Gi, vấn đề có khi còn nan giải hơn nữa. Dù sao cô cũng đã giả vờ gói ghém đồ đạc rồi.
Ji Hyeon lẳng lặng gói ghém tất cả đồ đạc, ngoài cái chăn ra, căn phòng đã trống hoác, chẳng còn thứ gì để có thể kéo dài thời gian cả. Cô nhìn quanh mọi ngóc ngách rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




