watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6070 Lượt

cầm túi xách bước ra ngoài. Thế nhưng trong lòng Ji Hyeon cứ thôi thúc: Chang Taek Gi anh giữ tôi lại đi, níu kéo tôi đi. Anh mà để tôi đi là to chuyện thật rồi đấy.

“Cô Ji Hyeon!”

Taek Gi gọi to. Được rồi!

“Để tôi đưa cô ra ga. Cô đừng thế nữa.”

Câu nói của Taek Gi hoàn

toàn trái ngược với suy nghĩ của Ji Hyeon.

Mày điên mất rồi! Kim Ji Hyeon à!

Ji Hyeon muốn tự đâm vào ngực mình. Cô thấy phải chào từ biệt nên nhìn đăm đăm vào phòng ông.

“Con đi đây. Ông không cần ra tiễn đâu ạ.”

Dĩ nhiên ông không trả lời. Đó lại là chuyện đáng mừng. Ji Hyeon thật sự không muốn phải đối diện với ông lúc này. Vì cả ông và Ji Hyeon đều sẽ thấy ngượng ngùng.

Ji Hyeon khệ nệ lôi túi xách ra, rồi nhìn lũ chó.

“Jin Suk, Jin Pal, tao đi đây. Tao chán mấy người đàn ông nhà này quá nên bỏ đi đây. Chúng mày phải biết, ở đây lâu sẽ chết vì đau dạ dày, cho nên chúng mày bỏ trốn cả đi.”

Ji Hyeon cứ nói huyên thuyên những lời không đúng với lòng mình rồi lôi túi xách ra cổng, bước đi được hai bước thì Taek Gi chộp lấy cái túi của cô.

“Để tôi đưa cô đi.”

Giời ạ, đến lúc này rồi mà vẫn không chịu níu kéo tôi ở lại à?

Cứ tưởng Taek Gi sẽ giữ Ji Hyeon lại, ai ngờ câu chuyện đang diễn ra đúng như ý muốn thì anh ta lại bảo để anh ta chở cô đi.

“Không cần đâu ạ!”

Ji Hyeon to giọng.

“Tôi xin lỗi.”

Taek Gi đã nói xin lỗi rồi. May quá!

Phải xin lỗi thêm một lần nữa chứ, Chang Taek Gi à! Anh phải níu kéo dai dẳng hơn một chút nữa chứ.

“Cô đừng đi. Tôi xin lỗi.”

Phù, trời Phật ơi!

Ji Hyeon thấy rằng không thể bỏ lỡ cơ hội này được, nên chuyển từ ánh mắt lạnh băng sang ánh mắt ấm ức, buồn bã nhìn Taek Gi.

“Tôi thật lòng xin lỗi đấy.”

“Thật lòng chứ?”

“Tôi thật lòng xin lỗi mà.”

Chang Taek Gi, anh luôn tỏ ra giỏi giang xăng xôi, vậy mà lúc này, khi xin lỗi trông bộ dạng anh lại rụt rè nhút nhát đến thế. Bất kể thế nào những lời tôi nói đều không hề có ý xấu.

“Về sau… nếu anh chưa biết rõ đầu đuôi thế nào thì đừng la lối người khác ở chỗ đông người như thế nữa?”

Tốt đẹp rồi, tuy Ji Hyeon nói không cần đất nữa nhưng giờ bỏ đất mà về thì suốt hai tháng trời cực khổ làm việc dưới cái nắng gay gắt thành ra công cốc sao, vả lại có nhiều con mắt săm soi nên không thể bỏ đi như vậy được. Thay vì bỏ đi nên bắt anh ta hứa thay đổi thái độ, để anh ta không quát mắng linh tinh nữa.”

“Tôi sẽ thận trọng hơn.”

“Có thật không ạ?”

“Thật mà, cô vào nhà đi.”

Taek Gi đỡ lấy túi xách của Ji Hyeon, mang trở lại vào nhà. Ji Hyeon thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, cô quay lại, ra vẻ như mình không hề hơn thua mà thực sự bỏ qua cho Taek Gi vì anh ta đã xin lỗi.

“Cô nghỉ đi.”

“Tôi đi nghỉ đây.”

“Cô có muốn ăn gì không.”

Ji Hyeon nhìn Taek Gi ngạc nhiên như thể lời anh nói không hề phù hợp với một người đàn ông như anh. Taek Gi mỉm cười ngượng gạo rồi đi ra vườn nho.

Ji Hyeon nghĩ không biết ông ở trong phòng hiện giờ sắc mặt thế nào, cô loạng choạng bước về phòng.

Mặt trời đã gác núi, ông đi ra ngoài đến giờ này vẫn chưa về, Taek Gi cũng vẫn ở ngoài vườn. Đúng lúc Ji Hyeon băn khoăn không biết cô có phải ăn cơm một mình không thì Taek Gi về đến nhà.

“Anh về rồi đấy à?”

Có lẽ do chuyện ban sáng nên trông Taek Gi có vẻ ỉu xìu.

“Cô đã hết giận tôi chưa?”

Taek Gi cười hỏi.

Cười như vậy có phải trông đẹp trai hơn không, phải cười nhiều lên chứ, suốt ngày nổi giận, phừng má trợn mắt lên làm gì

“Tôi đang không biết có phải ăn tối một mình không thì anh về. Ông không có nhà. Ông vẫn giận hay sao mà bỏ ra ngoài rồi. Để tôi dọn cơm nhé!”

“Cô lại đây ăn thịt gà này.”

Taek Gi đặt bọc thịt gà xuống chõng tre.

“Có dịp gì đặc biệt hay sao mà lại ăn thịt gà?”

“Tôi mua về để chuộc lỗi với cô đấy. Uống với tôi một cốc bia nhé.”

Ji Hyeon nhìn sững sờ rồi phì cười, Taek Gi cũng cười.

“Huề nhé!”

“Vâng.”

Ji Hyeon ngồi lên chõng. Taek Gi mở gói giấy bọc gà, cầm một cái đùi đưa cho cô.

“Tôi bắt con gà có cái đùi to để chiên đấy.’

Trước hành động không biết ngại ngùng cuả Taek Gi, Ji Hyeon đành cười trừ.

“Mà khoan đã, anh đã rửa tay chưa đấy?”

“À à, tôi đi rửa ngay đây.”

Taek Gi bỏ chiếc đùi gà đang cầm xuống, chạy đến vòi nưóc, Ji Hyeon phì cười, cầm chiếc đùi Taek Gi vừa bỏ xuống lên, bắt đầu gặm.

“Ngon quá!”

“Tôi mua ở tiệm chiên gà ngon nhất đấy.”

“Việc ở vườn xong hết chưa ạ?”

“Xong hết rồi. Từ mai mấy anh làng bên sẽ không đến phụ nữa. Những việc bận hầu như xong cả rồi.”

“Vậy là tôi không chào tạm biệt các anh ấy được rồi.”

Ji Hyeon nói với vẻ luyến tiếc. Bởi cũng nhờ có các anh làng bên mà trong một thời gian cô được sống như hoa hậu Hàn Quốc.

“Cô tiếc à?”

“Thật ra thì… tôi tiếc việc được đối đãi như một công chúa hơn.”

“Vậy để tôi đối xử với cô như đối với một cô công chúa nhé?”

“Tôi chỉ cần anh đừng hét lên với tôi là được!”

Taek Gi cười, đi vào nhà bếp lấy cốc mang ra.

“Chúng ta giảng hòa nào.”

“Vâng.”

Taek Gi rót bia đầy hai cốc.

“Uống thôi.”

Taek Gi nâng nốc, Ji Hyeon cũng nâng cốc.

“Từ giờ ta đừng cái nhau nữa nhé!”

“Vâng.”

Hai người khẽ chạm cốc rồi uống một hơi cạn sạch.

“Giờ cô thấy tâm trạng thoải mái hơn chưa?”

“Tôi không phải người giận lâu. Tôi mỏng manh yếu ớt, nhưng hết giận rồi là thôi.”

“Tính không hẹp hòi là tốt rồi. Dạo này có lắm cô chỉ thích làm theo ý mình, ngang bướng, rồi săm soi người khác từng li từng tí. Đối với đàn ông, loại phụ nữ ấy vứt đi!”

“Ý anh là những cô gái ngang ngạnh không hấp dẫn à?”

“Dẫu sao người có tính cách ôn hòa, biết lắng nghe người khác và có chính kiến vẫn tốt hơn nhiều so với người ngang bướng.”

“Đàn ông thì sao, không hề ôn hòa dịu dàng, mà những người đàn ông hay nổi nóng như anh và ông cũng không hề hấp dẫn. Vừa rồi tâm trạng tôi thật sự rất tồi tệ.”

“Tôi biết rồi, tôi xin lỗi.”

“Cô Hong Y không bực mình mỗi khi anh Taek Gi nổi giận à?”

Taek Gi không trả lời câu hỏi của Ji Hyeon.

Có lý do nào không nhỉ? Dù sao cô Hong Y cũng giỏi thật, có thể chấp nhận được tính cách ấy.

“Ông tôi…”

“Vâng.”

“Việc tôi bảo ông lấy bà đi ấy, tôi nói ra thật đột ngột. Hình như câu nói ấy khiến ông bị tổn thương, Tôi sai rồi.”

“Dù sao ông cũng muốn lấy bà, nói thẳng ra vậy cũng tốt.”

“Ông muốn giấu chuyện hẹn hò của ông bà nhưng tôi làm lộ rồi.”

“Biết đâu bác cũng đang mong có ai đó làm bại lộ chuyện này thì sao.”

“Thế ạ?”

Ji Hyeon cười khúc khích, Taek Gi cũng cười.

Ji Hyeon đặt chiếc xương đùi gà vừa ăn xong xuống, cầm một miếng khác lên và bắt đầu gặm tiếp.

“Tôi lại thấy hình như ông phản ứng dữ dội quá. Tôi còn bảo nếu lấy bà, chỉ trong một tháng thể nào ông bà cũng sẽ ly hôn…”

——————————————————–

Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!

——————————————————–
Chương 14: chương 14

Ji Hyeon nói xong, Taek Gi phá ra cười.

“Ông nổi giận đấy.”

“Mai mốt cô cứ nhận lỗi với bác đi.”

“Tôi cũng định làm thế.”

“Xong việc rồi cô sẽ quay về Seoul à?”

“Nếu ở đây chẳng còn việc gì để làm thì tôi sẽ về Seoul.”

“Vậy mùa vụ năm sau cô sẽ lại xuống đây chứ?”

“Sao vậy ạ? Anh không thích tôi về Seoul à?”

Taek Gi cười nhẹ, chẳng nói câu gì.

“Cho tôi một cốc nữa nào.”

Ji Hyeon chìa cốc ra cho Taek Gi rót đầy rồi tiếp tục uống hết một hơi.

“Ngồi trên chõng tre ở quê, uống bia nhắm với thịt gà, thậc là an nhàn tự tại.”

“Dạo gần đây, người có tiền thường muốn về quê xây nhà, cuộc sống ở quê thanh bình, yên ổn.”

“Nếu có nhà khang trang, sống ở nông thôn cũng không đến nỗi nào. Nhưng mà nói thật ở đây hơi bất tiện. Ông không ở nhà thì không sao, hễ ở nhà là tôi tắm rửa không được thoải mái.”

“Nếu bác lấy vợ thì…”

Taek Gi nói lấp lửng, chẳng biết định nói gì.

“Nếu anh lấy cô Hong Y, cô ấy sẽ nghỉ việc làm y tá ạ?”

“…”

“Hai người rất xứng đôi.”

“Hong Y và tôi…”

Taek Gi vừa định nói thì điện thoại của Ji Hyeon ở trang phòng reo lên.

“Ơ, anh đợi tôi một lát!”

Ji Hyeon đặt cốc bia xuống, chạy vào phòng nghe điện thoại.

“Alô?”

“Ji Hyeon đấy à?”

“Ai thế ạ?”

“Anh là Tae Oh đây. Em quên giọng anh rồi à?”

“Anh Tae Oh!”

Giọng Ji Hyeon cao vút như tiếng chim vàng anh.

“Em ổn chứ?”

“Dạ vâng ạ.”

“Đang ở Kim Cheon à?”

“Vâng.”

“Anh đang ở Po Hang đây.”

“Po Hang ạ?”

“Anh được nghỉ phép nên về đây, định mai trên đường trở lên Seoul sẽ ghé qua thăm em, có gì phiền không?”

“Ngày mai ạ? Đương nhiên rồi, không sao đâu ạ.”

“Em chỉ đường cho anh nhé?”

“Vậy thì anh đi thế này…”

Ji

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT