watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6068 Lượt

đun, song cô lại đổ cà phê pha sẵn vào cốc.

Ji Hyeon mang cà phê ra, Tae Oh và cô vợ sắp cưới của anh như hiểu ý nhau, cùng nhìn cô nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười của Tae Oh vẫn đẹp như xưa. Nụ cười của vị hôn thê của anh cũng đẹp, nụ cười ấy khiến Ji Hyeon thêm bực bội.

“Nhà thông từ trước ra sau nên mát mẻ quá.”

Vợ sắp cưới của anh Tae Oh cất tiếng.

“Vâng, mát lắm ạ.”

“Sao chỉ có ba ly thôi?”

Tae Oh ngạc nhiên hỏi.

“Anh Taek Gi không uống cà phê vì sợ tối khó ngủ ạ.”

“Ồ, Ji Hyeon chu đáo với Taek Gi quá nhỉ?”

“Dạ?”

“Anh cứ thắc mắc, dù thừa kế đất, nhưng không biết Ji Hyeon làm công việc đồng áng nặng nhọc thế nào, hóa ra là có nguyên do cả. Đáng lẽ có bạn trai rồi thì phải kể với anh chứ?”

Không phải vậy, anh nói gì thế?

Ji Hyeon nhìn Taek Gi với gương mặt thất thần, còn Taek Gi thì ỡm ờ chẳng nói lời nào cả.

Ji Hyeon định giải thích rằng hai người ngoài mối quan hệ công việc ra thì không có gì khác, nhưng rồi lại thôi, bởi Tae Oh đã đưa vợ sắp cưới đến mà chẳng lẽ cô lại tự nhận là đang thui thủi một mình.

“Tôi có được hái nho ăn không, anh Taek Gi.”

“Dĩ nhiên rồi. Anh muốn bao nhiêu thì hái bấy nhiêu. Lúc nào về, tôi biếu thêm cả mấy thùng nữa ấy chứ.”

“Không cần phải thế đâu anh ạ. Tôi ăn ở đây thôi.”

“Không không, tôi biếu anh làm quà ấy mà.”

Tae Oh và Taek Gi bỏ mặc Ji Hyeon, nói chuyện với nhau rôm rả.

“Tôi nghe nói cô sẽ thừa kế vườn nho này à?”

Vị hôn thê của Tae Oh hỏi.

“Gì ạ, dạ vâng…”

“Thích quá nhỉ. Tôi ganh tị với cô quá đi mất.”

Vị hôn thê của Tae Oh nói. Ji Hyeon bấy giờ chỉ biết cười trừ, nghĩ bụng, cô ganh tị với tôi, nhưng lúc này tôi cũng đang ganh tị với cô đây.

Ji Hyeon lầm lì đi theo sau Taek Gi, dẫn Tae Oh và cô bạn gái ra vườn nho thăm thú. Taek Gi còn dẫn đôi Tae Oh đến nhà kính, nơi đang nghiên cứu giống nho mới, những lời giảng giải của Taek Gi không lọt vào tai Ji Hyeon, cô chỉ nghe thấy tiếng Tae Oh nói rằng chắc chắn sẽ kiếm được bội tiền nếu dự án này thành công. Ji Hyeon sao nhãng lời của Taek Gi, cô chỉ nghe thấy lời Tae Oh.

“Su Hee thế nào?”

“Dạ?”

“Su Hee!”

Tae Oh chỉ tay về phía Su Hee đang chụp ảnh cành nho bằng máy kỹ thuật số và hỏi.

“Cô ấy đẹp lắm. Hai người xứng đôi lắm.”

“Cô ấy là một cô gái tốt.”

“Có thể nhìn ra. Cô ấy làm nghề gì vậy ạ?”

“Biên tập radio của Đài truyền hình.”

“À, ra thế…”

“Anh chàng Taek Gi ấy trông cũng có vẻ tốt nhỉ.”

“Vâng? Dạ, anh Taek Gi ấy ạ?”

“Phải nói sớm chứ, để anh còn mua món quà mang đến tặng hai người.”

Sao anh nói khó nghe đến vậy. Nếu tôi chỉ có một mình thì anh không tặng quà cho tôi được à?

“Khi nào… anh tổ chức lễ cưới?”

“Vào thu, anh định tổ chức trước Trung thu.”

“Vậy là… tầm tháng Chín?”

“Đầu tháng Chín hoặc sớm hơn, khoảng cuối tháng Tám. Thứ Bảy tuần sau bố mẹ hai bên ra mắt rồi quyết định ngày luôn.”

“Vậy ạ…”

Ji Hyeon thở dài, nói không ra lời.

“Em sẽ đến dự chứ?”

Xem con người trơ tráo chưa kìa. Còn hỏi là có đến không nữa chứ?

“Dạ vâng.”

Điên à, tôi mà phải đến đó à! Ji Hyeon muốn hét lên, nhưng không sao làm được.

“Em đến cùng Taek Gi nhé!”

Tae Oh như thế có ý gán ghép Taek Gi và Ji Hyeon lại thành một cặp.

“Dạ? Nếu được thì…”

Ji Hyeon trả lời lấp lửng.

Taek Gi đóng hai thùng nho tặng Tae Oh. Tae Oh nhận ngay, chẳng một lời khách sáo, sau đó xin phép về luôn vì ngày mai phải đi làm. Tae Oh cùng cô vợ chưa cưới chở thùng nho quay về Seoul. Sự việc diễn ra thật vô vị.

Đứng trông chiếc xe của Tae Oh dần mất hút đằng xa, Ji Hyeon thở dài liên tục. Tên xấu xa, đồ chết tiệt! Cô thầm rủa.

“Tâm trạng cô không sao chứ?”

Taek Gi hỏi.

“Tâm trạng tôi làm sao chứ?”

Ji Hyeon bỗng dưng quay ra nổi cáu với Taek Gi.

Về đến nhà, Ji Hyeon mặt mày ảm đạm, ngồi trên chõng thở dài, phả hơi xuống tận mặt đất. Càng nghĩ càng tiếc nuối Tae Oh, cô tự trách mình quá ư khờ dại.

“Tôi đi ra vườn đây.”

“Anh đi đi.”

Taek Gi ra vườn, chỉ còn lại một mình Ji Hyeon bị vây bọc bởi nỗi buồn dài dặc. Không biết phải làm gì, cô ngả mình lên chõng, lặng ngắm bầu trời.

“Cô ấy là một cô gái tốt.”

Ji Hyeon nhớ đến lời Tae Oh nói rằng Su Hee là người tốt cùng ánh mắt chan chứa tình yêu của anh dành cho cô ấy. Hình như anh yêu cô ấy rất nhiều. Vì yêu nhau sâu nặng nên mới cưới, nhưng sao Ji Hyeon lại buồn bã và đau lòng đến vậy.

“Mình thật hoang tưởng! Xấu hổ quá đi mất!”

Những ảo tưởng kỳ quặc về người đàn ông sắp lấy vợ, nếu để Tae Oh hay bất cứ ai biết được thì sẽ rất nực cười và đáng xấu hổ.

“Điên mất rồi, thật là…”

Ji Hyeon đỏ ửng mặt khi nhớ lại chuyện tối qua lúc đắp dưa leo, cô đã nói với Taek Gi rằng trái tim cô đang run lên vì hồi hộp.

“Sao mình suy nghĩ ngây ngô thế nhỉ? Đúng là điên thật rồi!”

Ji Hyeon đang run mình vì xấu hổ thì ông cụ bận trước mang cho ông họ chai rượu ngâm chuột bao tử đến chơi, lần này ông mang theo một chai nước tăng lực Bacchus-D và một cái ấm.

“Ông đâu?”

“Hình như ông cháu ra đình rồi ạ.”

“Nhưng mà ta có thấy ông ấy ở đình đâu.”

Nếu vậy thì chắc ông sang nhà bà rồi.

“Cấm lấy cái này.”

Ông cụ chìa ra chai Bacchus-D.

“Gì vậy ạ?”

Ji Hyeon nhận lấy rồi tò mò hỏi.

“Chai thuốc nông dược ta mượn về lần trước, dùng còn thừa. Nhắn lại với ông ấy là ta cảm ơn nhé.”

“Vâng ạ.”

Ji Hyeon cầm lấy chai Bacchus-D.

“Còn cái này là rượu nếp. Vừa mới nấu xong nên ta mang một ít qua trước. Ông ấy về thì bảo uống luôn đi nhé.”

“Vâng ạ.”

“Này, không được uống nông được đâu đấy. Chết người đấy.”

“Con biết rồi ông ạ. Con không uống đâu.”

“Taek Gi đâu?”

“Ở ngoài vườn ạ.”

“Thôi được rồi. Ta đi đây.”

“Vâng, ông đi ạ.”

Ji Hyeon lại ngồi lên chõng và thở dài. Thế rồi cô nhìn sang cái ấm đang ở cạnh bên.

“Hay mình uống thử một ít rượu nhỉ? Với tâm trạng chán chường này thì cứ uống vài chén rượu nếp rồi đi ngủ cho rồi.”

Ji Hyeon vào bếp lấy cái chén nhỏ ra rồi rót rượu, cứ uống một hơi hét một chén.

“Khà!!!”

Không mùi không vị nhưng lại rất kỳ lạ, hình như trong rượu có lẫn thứ gì đó, tóm lại rượu này có vị kỳ cục.

“Sao các ông lại uống thứ rượu này nhỉ?”

Ji Hyeon nhớ lại hồi mẹ mang thai em cô, mẹ cũng từng bảo thèm uống rượu nếp, mỗi lần uống là uống liền hai chén. Dù mùi rượu nếp hơi lạ, nhưng vẫn là thứ rượu có thể uống liền tù tì.

Một chén, hai chén rồi ba chén, uống đến chén thứ tư, Ji Hyeon bắt đầu thấy cảm giác buồn bã xót xa dịu đi được phần nào.

“Mình mà uống hết chắc ông sẽ nổi giận mất, uống vậy thôi.”

Dường như Ji Hyeon đã ngà ngà say, cô hất cái chén ra xa rồi kéo chai Bacchus-D chứa nông dược lại.

“Bacchus-D thì có mùi gì nhỉ?”

Ji Hyeon mở chai nông dược ra ngửi thử. Mùi thuốc rất hăng.

“Mùi hăng quá.”

Sẵn có men rượu trong người, Ji Hyeon chẳng thèm đậy nắp lại, cơ thể nặng trĩu cứ thế đồ kềnh xuống chõng. Nghĩ đến ánh mắt si tình của Tae Oh mỗi khi nhìn cô vợ chưa cưới, Ji Hyeon lại luôn miệng lẩm bẩm”đồ xấu xa” rồi chìm vào giấc ngủ.

Tối về nhà, định vào nhà tắm tắm rửa, phát hiện thấy Ji Hyeon đang nằm trên chõng, Taek Gi liền tới đánh thức cô dậy.

“Về phòng ngủ nào.”

Nhưng dẫu lay thế nào, Ji Hyeon cũng không chịu tỉnh dậy. Quanh chỗ Ji Hyeon nằm có một thứ mùi lạ bốc ra. Anh mở nắp thì chứng tỏ cô nàng đã uống rượu nếp rồi, nhưng mùi này không phải mùi rượu mà là mùi thuốc hóa học rất độc xộc vào mũi. Mùi này rất quen. Trên chõng còn có một bát ăn cơm nằm lăn lóc và một chai Bacchus-D mở nắp. Taek Gi cầm chai Bacchus-D lên ngửi thử, mặt mày lập tức tái mét.

“Tỉnh dậy đi Ji Hyeon! Tỉnh dậy đi nào, dậy xem nào!”

Đinh ninh rằng Ji Hyeon uống phải nông dược vì nhầm tưởng là nước trái cây, Taek Gi nắm lấy vai Ji Hyeon, tát vào bên má và không ngừng lay cho cô tỉnh dậy. Song, mắt Ji Hyeon cứ nhắm nghiền, không sao đánh thức được.

“Nguy rồi!”

Taek Gi vực Ji Hyeon dậy, cõng cô chạy ra ngoài, đặt lên xe tải, sau đó mau chóng ngồi vào chỗ và nổ máy.

“Này, này, tỉnh dậy đi nào! Tỉnh dậy đi nào!”

Trên đường đến bệnh viện trung tâm thành phố, Taek Gi liên tục lắc người Ji Hyeon nhưng vẫn không thể đánh thức được cô.

“Không được, làm ơn. Không thể như thế được!”

Vừa đến bệnh viện, Taek Gi liền cõng Ji Hyeon chạy ngay vào phòng cấp cứu, vừa chạy vừa hô hoán rằng Ji Hyeon đã uống phải nông dược. Tiếng la hét của Taek Gi to đến mức cả phòng cấp cứu rối cả lên.

Ji Hyeon được đặt xuống giường, các bác sĩ và y tá liền chạy đến kiểm tra huyết áp và đồng tử của Ji Hyeon. Taek Gi đứng bên cạnh, cầu xin bác sĩ hãy cứu sống Ji Hyeon. Lúc này, Ji Hyeon bắt đầu nhúc nhích.

“Cô ấy uống nhiều không?”

“Việc đó thì, chắc không nhiều đâu ạ…”

——————————————————–

Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại,

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT