watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6062 Lượt

thì…”

“Chuyện gì vậy?”

“Chuyện hơi nực cười, nhưng tôi thấy ghen mỗi khi anh với cô Hong Y ở bên nhau.”

Ji Hyeon nói xong, Taek Gi quay lại nhìn cô chằm chặp.

“Bỗng dưng tôi lại cảm thấy ghen một cách kỳ lạ. Tôi tò mò không biết hai người làm gì khi ở bên nhau. Tôi buồn cười phải không?”

“Không.”

“Cô Hong Y tốt đến vậy mà anh còn không coi cô ấy là bạn gái thì anh coi ai là bạn gái cơ chứ?”

Có lẽ câu hỏi của Ji Hyeon hơi bất ngờ nên Taek Gi đỏ ửng mặt.

“Chẳng lẽ anh coi tôi là bạn gái?”

“…”

“Anh coi tôi là bạn gái phải không? Anh nói đi nào.”

“…”

“Anh thấy tôi thế nào?”

Ji Hyeon đang hỏi dò thì đột nhiên Taek Gi dừng xe lại, trợn mắt nhìn thẳng vào Ji Hyeon.

“Sao anh lại nhìn tôi như thế? Tôi đùa thôi mà. Dù sao với tính khí ấy của anh…”

“Cô Ji Hyeon, tôi thấy cô rất ổn.”

“Thật ạ?”

Ji Hyeon đang cười tươi thì Taek Gi chộp lấy tay cô.

“Ơ, sao anh lại làm vậy?

Ji Hyeon nhìn Taek Gi với vẻ ngạc nhiên, còn Taek Gi nhìn Ji Hyeon với ánh mắt đắm say trìu mến, nhưng lập tức tại thả tay cô ra.

Ôi giời, anh chàng này, phải nắm lâu hơn chứ lại.

Ji Hyeon thoáng ngượng ngùng, định thay đổi bầu không khí nên luôn miệng nói đùa, nhưng ánh mắt Taek Gi vẫn chưa buông tha cô.

“Anh Taek Gi đi Tae Gu, tôi ở nhà chắc chán lắm.”

Ji Hyeon lầm bầm như thế độc thoại, còn Taek Gi lại tiếp rục cho xe chạy.

“Hôm nay trên phố có hội chợ nho, cô muốn đi cùng tôi không?”

“Hội chợ nho ạ?”

“Hội chợ được tổ chức nhằm quảng bá cho nho Kim Cheon. Bắt đầu từ năm ngoái, năm nay mới là lần thứ hai thôi. Trước có cả hội chợ hoa và hội chợ tôm đấy.”

“À vậy ạ.”

“Người ta bán nho trực tiếp cho người đến hội chợ. Không chỉ có nho của vườn bác Kim mà còn có nho của tất cả vườn trồng nho ở Kim Cheon. Ngoài nho ra còn có nhiều loại hoa quả khác. Hình như có cả ban nhạc và diễn viên đến nữa.”

“Hay quá. Diễn viên nào vậy ạ?”

“Tôi cũng không biết.”

“Hình như mình phải chừa lại một ít nho?”

“Không cần đâu. Vườn nhà mình còn nhiều nho chưa thu hoạch.”

“Bây giờ đi ạ?”

“Phải đến vườn nho lấy mấy thùng đã rồi mới đi.”

“Vậy tôi đi với. Mà phải mặc đồ đẹp ra đường chứ nhỉ?”

“Ừ, đúng rồi.”

Ji Hyeon thay bộ đồ làm vườn bằng bộ quần áo tươm tất hơn, sau đó trang điểm nhẹ rồi ra ngoài.

Ji Hyeon đang leo lên máy cày đỗ ngoài cửa, chợt nhớ ra điều gì, cô lại trở xuống.

“Anh mang cả rượu nho theo nhé!”

“Không có ích lợi gì đâu. Năm ngoái tôi cũng mang đi nhưng bán chưa được mười chai lại phải mang về.”

“Mình đừng bán mà tặng kèm cho những người đến mua nho ở hội chợ là được. Anh bảo là để đầy ở nhà kho mà. Thay vì bỏ không thì mình tặng kèm, coi như quảng cáo cho nho nhà mình, lại chẳng tốt hơn sao.”

“Ừ nhỉ, vậy cũng được. Tôi để cả trong kho, ta đến vườn tiện thể lấy luôn.”

Đến vườn nho, Ji Hyeon cùng các bà cô khuân thùng nho và rượu lên xe. Ji Hyeon và bà chủ tịch Hội phụ nữ được bầu làm nhân viên tiếp thị. Taek Gi nhanh chóng khởi động xe lên đường.

Tưởng sớm, ai ngờ đến nơi rất nhiều người bán hàng khác đã ở đó từ trước. Do những người đến sớm đã chiếm hết chỗ đẹp nên Taek Gi đành phải nhận một vị trí không mấy bắt mắt.

“Ở đây cách cổng ra vào quá xa, chỗ này trông cũng không đẹp. Vị trí là một yếu tố rất quan trọng trong kinh doanh.”

Ji Hyeon càu nhàu, Taek Gi cũng chẳng còn cách nào. Nghe giọng thì biết Taek Gi cũng bực mình không kém.

“Hình vẽ ở tấm băng-rôn đằng kia trông dễ thương quá.”

Đã một giờ trôi qua, việc thu hút khách vãng lai như thể hái sao trên trời, chung quanh chỉ có ruồi bay, Ji Hyeon nhìn xung quanh với vẻ mặt ngao ngán, miệng lẩm bẩm.

“Nho chính gốc ở Kim Cheon đây, giống nho Komi đây, vị rất thanh và ngọt đây.”

“Hễ là nho Komi thì vị đều thanh và ngọt cả sao?”

“Vâng ạ.”

“Chỉ cần họ biết là nho Komi chính gốc họ sẽ muốn ăn nho ngay, nhưng vẫn đề là chẳng có vị khách nào cả.”

Hội chợ đã bắt đầu từ lâu, nhưng có lẽ do thời tiết nóng bức nên đến giờ vẫn không có khách. Nơi tổ chức là một bãi đất trống trong thành phố mà năm sau hoặc năm sau nữa sẽ khởi công xây dựng chung cư. Cứ nghĩ quảng bá ở trên phố là tốt nhất, không ngờ phải ngồi phờ phạc chờ khách, mà khách thì cứ như lá mùa thu.

Đã 4 giờ chiều, quầy của Ji Hyeon và Taek Gi vẫn chưa bán được hộp nho nào, ai nấy đều cảm thấy bồn chồn, mệt lả, có lẽ bà chủ tịch Hội phụ nữ cũng vậy.

“Phải làm sao bây giờ? Hay để tôi ra cổng kéo người ta vào nhỉ?”

“Tối đến chắc sẽ đông khách thôi. Năm ngoái, ban ngày cũng chưa có khách lắm.”

“Vẫn biết vậy nhưng mà…”

“Hay ta qua đằng kia ăn cơm đi.”

Hội chợ dành ra một góc cho các gian hàng ẩm thực, cả ba người vào quán ăn một bữa trưa muộn, ăn xong cũng gần 5 giờ. Lúc này khách khứa đã dần đông lên, sau khi mặt trời gác núi, khách đến hội chợ quả nhiên bắt đầu chen chúc. Ngồi chờ dài cổ suốt mấy tiếng chẳng có ai đoái hoài, vậy mà giờ lại đột nhiên nhốn nháo, khách khứa rôm rả. Có điều, dù khách có đông đúc thế nào đi chăng nữa, gian hàng của Taek Gi cũng vẫn chẳng có vị khách nào ghé thăm. Huống hồ, nhạc hội vừa bắt đấu, ca sĩ được mời tới là một ca sĩ hát nhạc trữ tình rất nổi tiếng, khách đến hội chợ đều chăm chú xem biểu diễn cho nên quầy bán nho của Taek Gi càng rơi vào thế bất lợi hơn.

“Làm sao bây giờ?”

Khách kéo đến như trẩy hội mà mới bán được hai hộp nho hiếm hoi. Nếu cứ thế này có lẽ ta chở đến bao nhiêu thì phải chở về bấy nhiêu mất thôi.

Bà chủ tịch Hội phụ nữ đã cố gắng làm khuấy động cả sân để lôi kéo khách vào quầy mình, nhưng quầy khác cho rằng bà có ý cướp khách nên suýt nữa thì cãi nhau to, kiểu này đến chào hàng cũng không xong.

Tuy mới bán được hai hộp nho nhưng Ji Hyeon đã tặng được nhiều chai rượu nho miễn phí, cô hy vọng người mua nho thấy ngon sẽ truyền tai nhau, nhưng họ lại chẳng hề uống thử một chút rượu nào.

Ngồi thẫn thờ, Ji Hyeon nhìn dáng điệu nực cười của những người tham gia hát hò đang nhún nhảy theo điệu nhạc ở đàng xa, mặc dù chẳng có ban nhạc nào ngoài một giàn karaoke được lắp sẵn. Đột nhiên Ji Hyeon nảy ra một ý trong đầu.

“Bây giờ còn đăng ký hát được không ạ?”

“Sao cơ?”

“Nhạc hội ấy.”

“Cô định lên đấy hát à?”

“Toi trông thế thôi, chứ đi hát karaoke tôi chưa bao giờ dưới 90 điểm đâu nhé.”

“Cô định lên đó hát thật sao?”

“Hôm nay phải bán sạch số nho đã mang đến đây cho nên anh làm ơn đăng ký giúp tôi đi. Có điều giải nhất được gì vậy ạ?”

“Máy giặt.”

“Ổ! Còn giải nhì?”

“Hình như là quạt máy?”

“Bỏ qua quạt máy đi. Ok, máy giặt!”

Ji Hyeon thúc vào lưng Taek Gi, anh chàng không biết phải làm thế nào hơn đành đến nài nỉ người ta cho đăng ký dù đã hơi muộn. Lẽ ra trễ giờ thì không được đăng ký nhưng không biết có phải do thí sinh dự thi ít quá hay không mà ban tổ chức lập tức nhận lời. Do đăng ký sau cùng nên Ji Hyeon nhận được số thứ tự cuối.

“Cô không run à?”

Taek Gi hỏi như thể anh đang hồi hộp vậy.

“Tuy hơi run nhưng vì sự nghiệp bán nho thì có gì tôi không làm được chứ!”

“Cô hát hay thật à?”

“Anh nghe xong thì đừng ngạc nhiên nhé. Chỉ cần gương mặt tôi đẹp hơn một chút nữa thôi là tôi sẽ thành ca sĩ dance ngay đấy.”

“Dance, ca sĩ dance ấy à?”

Taek Gi đang kinh ngạc nhìn Ji Hyeon thì ban tổ chức đọc tên người dự thi cuối cùng, Ji Hyeon, cô chạy như bay lên sân khấu.

“Xin chào quý vị, tôi là Kim Ji Hyeon, đến từ huyện Gae Ryeong!”

Ji Hyeon cười thật tươi chào khán giả thì thấy một người đàn ông trung niên ngồi ở ghế quan khách vẫy tay chào cô.

“Cô Kim Ji Hyeon sẽ hát cho chúng ta nghe bài Em rất yêu anh.”

Người dẫn chương trình lui về phía sau, nhạc nền cất lên, Ji Hyeon bắt đầu hát. Dáng vẻ duyên dáng cùng nụ cười luôn nở trên môi, Ji Hyeon trông như thể một cô gái đoan trang hiền thục.

“Dù suốt ngày bận rộn nhưng hễ có phút giây rảnh rỗi em lại nghĩ đến anh. Anh đã sống trong em tự lúc nào. Em đã được cười rất nhiều, vì có anh…”

Ji Hyeon bắt đầu giũ bỏ vẻ thục nữ đoan trang để chuẩn bị cho màn trình diễn kế tiếp. Cô nhún vai hòa theo điệu nhạc, đồng thời khe khẽ lắc eo.

“Từ lúc nào mọi thứ nơi anh đã đổi thay, từ lời nói êm ái cho đến chất giọng trầm.”

Màn nhún vai và lắc eo theo điệu nhạc chỉ dừng đến đây, sau đó Ji Hyeon lại đổi sang phong cách dịu dàng truyền thống.

“Dù rằng em vẫn chưa thể nói ra…”

Mở nhẹ lòng bàn tay và trải cánh tay hướng về khán giả, bắt đầu bước những bước lộng lẫy.

“Em ở đây, en thật sự yêu anh. Dù em còn lơ đãng với tình yêu nhưng thật lòng em rất thích anh!”

Ji Hyeon được vỗ tay tán thưởng như thể cô chính là thành viên nhóm nhạc Jewelry. Người ta cũng không thể nào quên được nụ cươi quyến rũ của cô khi hát đoạn cuối bài. Ở hàng ghế khán giả, cánh đàn ông liên tục reo hò, cánh phụ nữ trẻ em cũng vỗ tay rào rào tán thưởng.

“Ối trời ơi, xem Ji Hyeon kìa! Ôi, con bé hát hay quá!”

Bà chủ tịch Hội phụ nữ thốt lên, không biết miệng mình đang há hốc. Còn Taek Gi, như quá bất ngờ, anh tủm tỉm cười, ngắm

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT