watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4157 Lượt

không sợ chết sao?”

“Cái gì ta cũng không sợ, ta đã từng đáp ứng cha là sẽ báo thù cho mẹ.”

“Ta không thể sinh con, . . . Chàng thật sự không để tâm sao?”

Trương Lai tiến lại gần ôm ta vào lòng, “Ta biết có kẻ xấu hại nàng, ta thật sự không để tâm, ta chỉ cần có nàng là thấy đủ lắm rồi. Mặc dù không nói ra, nhưng từ lúc nàng gả cho ta lúc nào cũng đối xử tốt với ta, toàn bộ ta đều nhớ trong lòng. Ta sẽ thật lòng thật dạ với nàng cả đời này.”

“Nếu đi theo ta, có khả năng sẽ không còn gặp lại muội muội nữa, chàng bỏ được sao?”, ta hỏi có chút khó xử. Có những việc nói sớm một chút thì tốt hơn, tránh sau này lại sinh ra oán hận.

Hắn im lặng trong chốc lát, rồi nhẹ mở miệng: “Muội muội của ta. . . đã thành gia lập thất rồi, tiểu tử Lý Tuấn kia mặc dù có những lúc làm việc mờ ám, nhưng đối với muội muội ta lại là thành tâm thành ý, ta cũng có thể yên tâm. Lý Tuấn làm quan lớn, ta cũng chẳng giúp được bọn họ làm gì nữa, thật ra ta đã sớm có ý định đưa nàng về quê, mà lại sợ nàng không quen, nên mới không nói. Hôm nay bất luận thế nào, ta là tướng công của nàng, cả đời này sẽ bảo vệ nàng chu toàn.”

Ta vùi đầu vào ngực hắn, lẩm bẩm nói: “Cám ơn chàng.”

Cho dù là ta người đã nhìn hết nhân tình thế thái, cũng hy vọng cuộc hôn nhân ta dùng tâm tạo dựng, con người mà ta dùng tâm chăm sóc, cũng có chân tình giống như vậy đối với ta. Hắn không làm ta thất vọng, ta thở phào một hơi, trong lòng ấm áp, không giống như lúc trước cứ lo được lo mất.

Nhẹ giọng thầm thì với hắn một lúc, rồi ta cùng Lai Phúc và thị vệ kia quay lại biệt viện. Buổi tối trói Lai Phúc xong, điều động thị vệ kia quay lại Hoàng cung, rồi cùng sư phó cưỡi ngựa ra khỏi Kinh thành, đúng lúc cửa thành đóng lại ngay sau lưng. Đến chỗ ước định thì thấy Trương Lai đứng đợi đã lâu, cũng may khoảng thời gian này Vũ sư phó đã dạy hắn cưỡi ngựa. Hơn nữa trước kia hắn mổ heo kiếm sống, bình sinh đã có sức lực lớn, dùng song đao, cũng có chút lực sát thương, không thành gánh nặng cho ta cùng sư phó.

Giữa đêm trăng, chúng ta phóng ngựa về hướng tây.

Chương 16

Một đường phóng về phía tây, chỉ dừng lại để đổi ngựa, chúng ta đã bỏ trốn bất ngờ như vậy. Cho dù có người đuổi theo, thì cũng chênh một khoảng khá xa, nên không đuổi kịp được. Sau đó chúng ta đến vùng biên giới giữa bản quốc với Tây Cương, một thôn trấn gồm nhiều tộc người cùng sinh sống. Trước đây người Hồ (Trung Quốc cổ đại gọi những dân tộc ở phương bắc hoặc Tây Vực) thường họp chợ ở nơi này, nên những thương nhân người Hồ tới buôn bán cũng ngừng chân ở đây, dần dà, có khá nhiều người định cư luôn tại đây. Bởi vì đây là khi vực không được quản lý, đào phạm hoặc là những người bị quan phủ áp bức đến không thể sống nổi, cũng sẽ trốn tới đây. Đây cũng là nơi náu thân ta và sư phó đã bàn bạc từ trước.

Mua một viện để nghỉ ngơi mấy ngày, mấy ngày liền ngồi trên lưng ngựa, ngay cả ta cùng sư phó cưỡi ngựa đã quên mà còn không chịu nổi, huống chi là Trương Lai, đùi cùng mông đã bị mài đến không ra dạng gì, vậy mà hắn cố gặng chịu đựng không rên một tiếng.

“Giờ có thấy hối hận không?”, ta vừa bôi thuốc cho hắn vừa nhẹ nhàng hỏi.

“Ta không hối hận”, mặt hắn úp vào trong gối, giọng nói buồn bực mang theo sự hờn dỗi.

Ta khẽ nhếch môi, thuận tay giúp hắn mát xa cơ bắp, “Trên người chúng ta có mấy ngàn lượng, áo cơm chưa cần phải lo. Nhưng miệng ăn núi lở mà không làm việc gì cả cũng không tốt, cho nên ta cùng sư phó định đến làm tiêu sư hộ vệ cho đoàn thương nhân, chàng cảm thấy thế nào?”, đến được đây, mạch suy nghĩ của ta ngày càng rõ nét, tìm hiểu tin tức tình báo ở Tây Cương này, vẽ bản đồ, hiểu rõ thiên văn hoàn cảnh tình hình, có lẽ là phương thức báo thì hữu hiệu nhất. Ta chỉ có một đôi tay nên việc có thể làm cũng có hạn, nhưng những thông tin tình báo này rơi vào trong tay tên Hoàng đế có chí hướng cao rộng kia, thì có thể sẽ hữu dụng. Hơn nữa ta phần nào hiểu được Hoàng đế, chỉ có cách để hắn cảm thấy ta còn hữu dụng, thì hắn mới tha cho ta. Bằng không dù không bắt ta trở về, thì cũng sẽ phái người ghết ta vì xúc phạm tôn nghiêm của hắn.

Về phần lựa chọn nghề, ngân phiếu mấy ngàn lượng chúng ta có, đúng là đủ để bắt đầu làm ăn buôn bán. Nhưng chúng ta lại không biết nhiều về kinh doanh, không có sự giúp đỡ, không có người quen biết, quan trọng hơn, thứ người Hồ cần là tơ lụa, đồ sứ, lá trà đều phải nhập hàng từ nội địa, chúng ta không có nguồn cung cấp, lại vì nguyên nhân thân phận, nên kkhông dám đặt chân vào nội địa. Cho nên việc buôn bán đối với chúng ta mà nói thì chỉ là lý luận suông thôi.

Mà ta cùng sư phó thân có võ nghệ, Trương Lai trời sinh khoẻ mạnh, làm tiêu sư thì dư xài. Hơn nữa đi theo đoàn thương nhân đến từng bộ tộc trên thảo nguyên để buôn bán, vừa đúng với mục đích của ta.

“Tiểu Khê, nàng thông minh hơn ta, chuyện gì ta cũng nghe theo nàng”, hắn giữ tay ta lại nắm thật chặt.

Tới biên thành (thành gần biên giới), ta bái Vũ sư phó làm nghĩa phụ, lần này khác với lần bái Cố Thái uý, lần nay ta chân thành mà bái lạy. Phụ mẫu ta đều mất sớm, Vũ sư phó lại không có con gái, nhiều năm làm bạn, đã sớm coi nhau như người nhà rồi. Hiện tại chỉ là sửa cách xưng hô mà thôi.

Cùng nghĩa phụ, Trương Lai đi bái kiến Đại đương gia (người đứng đầu) ở đây. Nơi này là khu vực không người quản lý, người tốt người xấu lẫn lộn, trị an lại không thành vấn đề, tất nhiên không phải vì mọi người có sự tự giác cao, mà là có thế lực ngầm khống chế nơi đây. Chúng ta muốn an thân, tất nhiên trước tiên phải tới bái kiến đỉnh núi cao ở chỗ này.

Đại đương gia ở đây là một hán tử (người đàn ông cao to) có râu quai nón, nhưng ánh mắt thường xuyên loé sáng làm người ta biết được hắn không phải là người bình thường chất phác, chắc chắn là người cực kỳ giảo hoạt.

Ánh mắt hắn luân phiên chuyển qua chuyển lại trên người ba chúng ta, dừng lại trên mặt ta lâu hơn một chút, dường như đã chấp nhận lý do nghĩa phụ bị bọn quan phủ hãm hại đành phải tha hương (đi đến nơi đất khách quê người), cười nói: “Dù sao, các ngươi đã có ý định làm người áp tải mà còn mang theo một nữ nhân yểu điệu sao?”

Nghĩa phụ cười ha ha nói: “Tiễn thuật của con gái ta còn có thể hơn rất nhiều người.”

“Thật sao?” , Đại đương gia nổi hứng thú “Dám so tài không?”

“Sao lại không?”, nghĩa phụ thay ta đáp ứng.

Từ đầu đến cuối ta không hề mở miệng, dung mạo của ta dễ dàng gây ra hoạ, cho nên trước mặt người ngoài ta đều không nói không cười, mọi việc kết giao đều giao cho nghĩa phụ cùng Trương Lai. Lúc này tỷ thí lại rất hợp ý ta, có thể làm cho những người có ánh mắt háo sắc nhìn ta thành tâm phục. Thì sau này làm việc càng thuận tiện hơn.

Vũ khí cùng áo giáp Hoàng đế tặng đều là thượng thượng phẩm (hàng cực tốt), chỉ cần liếc mắt đã thấy bất phàm, làm sao ta dám lôi ra dùng. Đành giấu ở phòng ngủ, hy vọng sau

này còn có cơ hội đem ra dùng. Hiện tại đao cung tên đang dùng chỉ là những thứ tầm thường mua ở đây, tuy tầm thường, nhưng cung tên là thứ ta thích nhất và cũng thấy tự tin nhất, ta sao có thể thất bại được.

Sau khi bắn cung thắng, Đại đương gia lại mời ba người chúng ta lưu lại uống rượu. Hàng người dài mời từng chén từng chén, ta và sư phó đều có tửu lượng uống mãi không say, tửu lượng Trương Lai cũng rất tốt, ngược lại làm chủ nhân cùng toàn bộ người mời uống đến say mèm. Buổi tối Đại đương gia tự mình đưa chúng ta ra cửa, ta cùng nghĩa phụ nhìn nhau cười cười, xem ra tạm thời coi như đã kết giao xong, Trương Lai cũng đã hơi say.

Có được sự tán thành của Đại đương gia, tìm việc làm ở đây lại càng dễ dàng, rất nhanh đã có thương nhân liên lạc, muốn chúng ta hộ tống một chuyến hàng hóa đến thảo nguyên. Lần này hộ vệ chỉ có mười mấy người, ba người chúng ta chỉ là một phần nhỏ trong số đó, việc phải làm cũng không coi là nhiều. Trên đường đi ta học tiếng Đột Quyết, sau này chắc chắn sẽ có lúc dùng đến.

. . . . . .”Hôm nay đến Thiên Miên, thời tiết nóng bức khô ráo, chỉ có một hồ nước ngọt cách năm dặm về phía tây là có thể uống được. Hai bên Đông Nam đều bao phủ bởi cát chảy (cát lún ở sa mạc), chỉ cần hơi sơ sẩy là có thể mất mạng trong đó. Ở đây hằng năm tháng mười trời lạnh như trời tháng tư, có tuyết, phải mặc nhiều quần áo mùa đông. Từ tháng sáu đến tháng tám nóng bức ít mưa, dễ bị cảm nắng. Vừa tới tháng ba thì trời trở lạnh, thường có bão tuyết, nhiều súc vật bị chết cóng. Những người ở đây phần lớn là người Diêu Hách, tín ngưỡng thiên thần. Nam nữ già trẻ cộng lại khoảng hai ngàn người, đều bị phụ thuộc vào người Đột Quyết, sinh tồn là vì chăn dê nuôi ngựa cho tộc Đột Quyết. Bởi vì nhân số cực nhỏ, người thiện chiến lại rất ít, nên không được Đột Quyết coi trọng, cho nên mới không bị thôn tính. Người Diêu Hách thường xuyên bị người Đột Quyết chèn ép, hoặc bị lợi dụng để phản gián (chống địch bằng kế ly gián).”

Ta buông bút, kiểm tra lại một lần nữa địa đồ cùng những ghi chép đặc điểm thời tiết trên tấm da dê, rồi lại chép lại lần nữa. Phàm là những ghi chép, địa đồ được vẽ ra, ngoại trừ một bản dự định đưa cho Hoàng đế,

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT