watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4158 Lượt

thì lưu lại một bản cho mình, để sau này làm việc cho thuận tiện.

Đã hơn một năm rồi, tiếng Đột Quyết của ta đã rất lưu loát, hiện giờ bắt đầu học đọc học viết. Đang nghĩ ngợi, thì Trương Lai nâng màn lên bước vào cười nói: “Tiểu Khê, ngày mai chúng ta có thể về tới nhà rồi.”

“Ừ, sắp sang năm mới rồi, lần này chúng ta trở về sẽ tạm thời không nhận việc, chờ qua tết, sang năm sau rồi tính tiếp.”

Trương Lai đi đến bên cạnh ôm lấy ta, “Nàng thực sự để cha đưa cái thứ kia sao? Hay là để ta đi đi?”

Ta lắc đầu, “Trong ba người chúng ta, chỉ có cha là thích hợp nhất, ta cũng thấy yên tâm nhất. Hơn nữa chỉ đưa đến chỗ quan binh dịch trạm thôi, dùng thẻ bài của ta nhất định sẽ có người phi một mạch tám trăm dặm đưa đến tận tay Hoàng đế, chẳng cần cha tự mình trở lại kinh thành, chàng không cần phải lo lắng. Ta là nữ nhân, chàng lại chưa bao giờ giao thiệp với quan binh, chỉ có cha là thích hợp nhất.”

Trương Lai gật đầu, lại hỏi: “Tiểu Khê, có phải ta rất vô dụng không?”

Ta nở nụ cười, “Hơn một năm nayy, chàng đã cưỡi ngựa rất tốt, tiếng Đột Quyết cũng biết nói, giết bọn cướp ngựa cũng không nương tay. Chàng bỏ lại tất cả để đi cùng ta, bảo hộ ta, có một trượng phu như chàng, ta thấy đủ lắm rồi.”

“Tiểu Khê, chỉ cần nàng không chê ta, ta sẽ vĩnh viễn ở bên nàng.”

Ta khẽ gật đầu.

“Tiểu Khê, ta muốn. . . . . .” , tay hắn ôm ta dùng lực hơn một chút.

“Đừng nháo loạn, chốc

lát nữa cha vào đấy.”

“Ờm”, hắn cúi đầu, bộ dáng hơi chán nản.

“Ngày mai là về đến nhà rồi, đến lúc đó làm gì sẽ đều tùy chàng. . . . . .” , ta dịu dàng nói.

“Vậy thì. . . . . . hôn trước một cái.”

Ta cười thơm lên mặt hắn một cái, hắn cũng thơm lên mặt ta một cái, rồi mới đứng dậy cười nói: “Ta đi gác đêm cùng cha, nàng ngủ trước đi.”

Ta gật đầu, nhìn hắn đi ra ngoài, chính mình cũng thu thập đồ vật này nọ rồi ngủ.

Qua một năm nay, đã nhận được tin tức từ Hoàng đế, thị vệ bên người Hoàng đế cũng đã xuất hiện. Không khác lắm so với ta dự đoán, việc ta làm hẳn là hữu dụng, người hữu dụng xử lý chuyện hữu dụng so với ở trong cung làm phi tần còn có ích lợi hơn. Ta nên cảm thấy may mắn vì Hoàng đế là người có chí làm chủ bốn phương sao?

Chương 17

Đêm ba mươi, nghĩa phụ cùng Trương Lai đều mặc áo bào độn bông do ta may, tự mình cũng mặc như vậy. Thật ra phải cảm tạ ba năm huấn luyện ở Cố phủ kia, những việc nữ nhân đương thời biết làm thì ta cũng biết làm. Có lẽ là vì kinh nghiệm cuộc sống từ khi còn bé, nên ta có thói quen để mình luôn bận rộn, cho nên dù không thiếu bạc, dù y phục nào cũng có thể mua, nhưng ta vẫn tự tay may quần áo cùng vớ giày cho người trong nhà. Năm trước còn may áo cùng giày giữ ấm cực tốt bằng dâ dê cho bọn họ, kể cả phải làm việc ngay giữa tháng chạp lạnh buốt thì cũng không bị rét cóng.

Bởi vì phải thường xuyên cưỡi ngựa ra ngoài nên ta quen mặc trang phục người Hồ, huống chi dân chúng ở đây bất kể là dân tộc gì, đều có thói quen mặc trang phục người Hồ, cho dễ làm việc. Mái tóc dài tết lại thành bím, vô cùng thoải mái mà lại thuận tiện. Chung quy không phải chải búi tóc, ăn mặc đơn giản để cưỡi ngựa đi bảo hộ.

“Tiểu Khê, cái này cho nàng”, Trương Lai thoáng ngượng ngùng, xoè bàn tay ra, trong lòng bàn tay là một đôi hoa tai bằng tùng thạch. Lúc trước đồ cưới của ta có không ít đồ cổ, tranh chữ đều rất có giá, còn đồ trang sức cũng là thượng phẩm quý báu. Nhưng những vật đó khó bán ra ngoài, cũng không dễ mang theo, cho nên lúc rời khỏi kinh thành đều không mang theo, chỉ có vàng bạc đã bị ta đổi thành ngân phiếu mang theo bên người. Bình thường ta cũng không đeo đồ trang sức gì, những đồ vật bằng tùng thạch ở đây bán rất rẻ, nhưng phần tâm ý này của hắn vẫn làm ta vui mừng. Hơn nữa hoa tai tùng thạch này tạo hình là chùm nho, cực kỳ đáng yêu.

0

“Mua lúc nào thế?”

“Hôm qua ta nhìn thấy ở phiên chợ, cảm thấy nàng đeo vào chắc chắn là rất đẹp, nên mới mua.”

Ta đưa tay ra nhận lấy rồi đeo lên tai, “Đẹp không?”

“Ừ, đẹp lắm”, hắn cười thật chân chất.

Ta kéo tay hắn đi vào phòng, “Vào thôi, cha còn đang chờ chúng ta uống rượu đấy.”

Bên trên lò nướng là những xâu thịt dê, ba người chúng ta cùng nâng chén, “Hy vọng năm sau mọi việc đều suôn sẻ, hạnh phúc an khang.”

Ta vẫn luôn chú ý điều dưỡng thân thể. Hoàng đế nói chỉ có hắn mới có dược trị được chứng bệnh không sinh con được của ta, nhưng ta không tin. Chứng bệnh không sinh con được của ta là do thuốc độc làm thân thể bị hư tổn mà thành, hắn đã có dược có thể trị, vậy thì nhất định sẽ có phương pháp khác có thể trị liệu. Nơi này tuy không có thần y gì hết, nhưng cũng có một lão đại phu y thuật không tệ, ông ấy nói ta uống phải Tuyệt tử thang người trong Câu Lan viện (kỹ viện) thường dùng, nhưng vì ta uống không nhiều lắm, hơn nữa tuổi còn trẻ, cho nên chỉ cần uống vài thang thuốc điều dưỡng bảy tám năm, thì vẫn có thể khôi phục khả năng sinh con.

Kể cả không khôi phục được, ta cũng sẽ không động đến dược bí mật của Hoàng đế. Không làm gì mà cũng được, thì chắc chắn là sẽ bị lợi dụng triệt để . . . . . . Nếu thiếu nợ nhân tình lớn như vậy, ta phải trả bằng cái gì? Mà nói cho cùng, không thể sinh con đối với ta mà nói thì cũng có tiếc nuối, nhưng chung quy vẫn không thể làm dao động sự kiên định của ta.

Có được sự tin tưởng của người dân vùng biên giới cũng không dễ dàng gì, nhân khẩu không cố định ở đây rất lớn, thương nhân đi đầy các con đường, đào binh (binh đào ngũ), trộm cướp, gian tế, hộ vệ, còn có người bảo hộ ẩn danh tính. Tuy sống cùng nhau bình an vô sự, nhưng không ai sẽ tin tưởng người khác một cách đơn giản. Đã đến đây hơn một năm, chúng ta cũng xem như là đã an gia ở đây, tuy nhiên dân bản xứ vẫn duy trì thái độ thận trọng với chúng ta, nhưng những đoàn thương nhân sẽ không quá phận mà bắt bẻ thân phận, chỉ cần chúng ta có thể đảm nhiệm công tác hộ vệ tốt là được.

Ta cảm thấy cuộc sống ở đây mới thật sự là sống. Tuy trên đường bảo hộ thương nhân vẫn phải cẩn thận để kiếm ăn, nhưng mà về đến nhà, có thể thật sự được thả lỏng thoải mái, bình thản hạnh phúc.

Đối với ta giết người cùng đẫm máu ta chẳng coi là gì, đối với những người có ý đồ xấu đến gần cũng chẳng coi vào đâu. Không đề cập tới hận nước thù nhà, chỉ nói mấy tên giết người cướp của thủ đoạn giết người tàn khốc, đã đủ lý do để ta vung đao xuất tiễn rồi, không do dự chút nào.

Ta trời sinh đã có sức khoẻ, lại trải qua sự dạy dỗ của sư phó, tự cho là bắn tên đã thuộc tiêu chuẩn hạng nhất. Đến đây mới phát hiện, hạng nhất đó là trong điều kiện đứng yên ngắm bắn thôi. Còn nếu so cưỡi ngựa bắn cung, thì ước chừng ta chỉ đứng hàng thứ hai thứ ba mà thôi.

Ngược lại đao pháp cứ nghĩ thường thường bậc trung, nhưng trong lúc chiến đấu sinh tử dần dần nắm được chân lý trong đó. Cho nên, kẻ trộm vừa hiện ra trước mặt, lại dùng cung tiễn nên căn bản không tránh được một đao của ta.

Ta thích cuộc sống cứ mạo hiểm như vậy? Đương nhiên là không. Theo lý mà nói ta báo được thù nhà, cũng không phải vì nước hiến dâng trí tuệ cùng lý tưởng, mà tính tình bản thân chỉ thích cuộc sống an nhàn bình thản. Nếu có con đường khác có thể đi, ta sao lại lựa chọn cuộc sống như vậy? Còn liên lụy đến sư phó cùng trượng phu.

Nhưng mà ta chẳng còn con đường nào khác để đi. Đắc tội với người cầm quyền lớn nhất, ta lại không muốn phản quốc, cũng không có khả năng chạy tới hải ngoại chỗ tiên nhân gì đó, cho nên chỉ có thể tìm cách lấy lòng Hoàng đế, kiến công lập nghiệp, mong rằng tương lai sẽ cầu được một con đường sống.

Tên Hoàng đế này, theo ta quan sát, tuy cố chấp, nhưng cũng không phải không biết dùng người. Chỉ cần còn hữu dụng cho đất nước, ta nghĩ hắn có lẽ sẽ bỏ qua việc “vui đùa” của bản thân.

Ta rất hiểu chính mình, hắn đối với ta nếu như không phải nhất thời thấy hứng thú, thì chính là ta còn có giá trị lợi dụng. Hiện giờ ta ở lại đây cố gắng thể hiện giá trị hy vọng có thể vượt qua giá trị mà hắn nhắm đến.

Về phần rời khỏi Kinh thành, ta không hề hối hận. Nơi đó sương mù dày đặc, tồn tại những nguy hiểm ta không nhìn thấy rõ, nếu đã như vậy, thì chi bằng ở sa mạc đây thè lưỡi ra liếm máu trên đao để sống, ít nhất ta còn biết nguy hiểm ở chỗ nào.

Nếu như Hoàng đế muốn biến ta trở thành đồ chơi, thì hắn cũng không là lựa chọn cuối cùng của ta. Tuy ta không có khí phách chết vì không có tự do, nhưng dù sao cũng phải tranh thủ cho mình. Không đến lúc vạn bất đắc dĩ, sẽ không đi đến bước này.

Ta là người đã từng trải qua khổ cực, bệnh tật, nhà tan cửa nát, đói khổ lạnh lẽo, tình cảm thăng trầm. . . . . .So với còn sống sót, thì những thứ đó có tính là gì? Cho nên làm đồ chơi tình nhân tì thiếp của Hoàng đế, đối với ta cũng chẳng tính là gì, cho dù đến mức đó, ta cũng sẽ vì mình mà tìm ra con đường tốt nhất.

Cho nên ta lựa chọn rời khỏi Kinh thành căn bản không phải vì khí tiết gì hết, cũng không phải sợ hãi căm hận với Hoàng đế. Mà bởi vì, ta đã có một gia đình, một gia đình mỹ mãn. Ta làm tất cả những việc này chỉ để bảo vệ cho gia đình mình mà thôi.

Năm

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT