|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thứ nhất, ở đây chỉ coi là miễn cưỡng có chỗ đứng.
Năm thứ ba, mới chính thức được các bang phái lớn tán thành.
Năm thứ năm, ta tuyển chọn hộ vệ, thành lập tiêu cục Bình An. Thuận theo ý Hoàng đế, sắp xếp mấy người của hắn vào mạng lưới thu thập tình báo.
Năm thứ tám, số lượng tiêu sư đã đạt tới xấp xỉ trăm người, trong đó người của Hoàng đế là hơn hai mươi người, tiêu cục Bình An cơ bản cũng đã hình thành. Danh tiếng còn tốt hơn nhiều tiêu cục bản địa.
Sư phó, ta cùng Trương Lai không cần phải thường xuyên vào sa mạc nữa. Sư phó dù sao tuổi đã lớn, người ở lại tiêu cục huấn luyện võ sư, chuyên dạy dỗ những hộ vệ võ nghệ không tốt. Về phần Trương Lai, ta cũng không muốn hắn lại đi mạo hiểm, trượng phu chỉ có một người mà thôi. Trong sa mạc bão cát khô hanh nóng bức rất khó chiụ, trước kia ta cố gắng chống chọi đấy thôi, hiện giờ đã có người thay thế, ta tội gì phải tự tìm phiền phức vào mình.
Khi có người đến tiêu cục thuê hộ vệ, nếu là nhiệm vụ bình thường, ta sẽ phái những tiêu sư bình thường đi. Nếu là có vấn đề, hoặc cần thu thập tình báo gì đó, ta sẽ phái người của Hoàng đế đi. Những người Hoàng đế phái tới thân thủ đều rất tốt, cơ bản không có thương vong, tỉ lệ đào thải của các tiêu sư bình thường giống với các tiêu cục khác, cho nên người ngoài không phát hiện được điều gì.
Ta cùng Hoàng đế phối hợp hai bên như vậy, một trạm tình báo nho nhỏ đã được kiến thành. Ta không biết Hoàng đế có bao nhiêu tai mắt khác cùng loại như thế này, nhưng ý định ban đầu của ta chỉ là vẽ một tấm địa đồ Tây Vực hoàn thiện, tiện thể thu thập chút tin tình báo, rồi giết mấy tên Hán gian mà thôi.
Tình báo cho chiến tranh được thành lập, toàn bộ đều do một tay Hoàng đế thúc đẩy. Ta chỉ có thể bội phục hắn rất biết lợi dụng. Sự tồn tại của tiêu cục, có thể cho những thám tử của Hoàng đế một thân phận hợp lý cùng điều kiện thu thập tình báo. Vạn nhất xảy ra tình huống ra tay thất bại, cũng không liên quan nhiều đến tiêu cục. Bởi vì tỷ lệ tử vong của tiêu sư trong sa mạc không thấp, nghề nghiệp này ở đây bản thân đã có tính lưu động rất cao rồi.
Những người Hoàng đế phái tới cũng không nguyện trung thành với ta, đối với bọn họ mà nói, ta chỉ là người quản lý mà thôi, cho nên ta nghĩ Hoàng đế rất yên tâm với nơi này. Cần tin tức tình báo gì, Hoàng đế sẽ yêu cầu với ta. Sau đó tự ta dự trù tính toán, để người nào đi làm. Về phần kết quả hoặc tin tức tình báo thu thập được, trừ phi thất bại, cơ bản ta đều không hỏi qua, tự bọn họ giao cho Hoàng đế. Biết nhiều đối với ta chẳng có gì tốt hết.
Cuộc sống thường ngày của ta rất nhàn nhã, luyện võ, phân công nhiệm vụ, quản lý sổ sách. Tình hình bên trong tiêu cục đều do ta xử lý. Còn việc gặp người ngoài nhận nhiệm vụ, đều do Trương Lai quản.
Hắn nhìn qua thấy chất phác, thật ra là vẻ ngoài lỗ mãng thô kệch mà bên trong rất tỉ mỉ kỹ càng, là người cực kỳ lanh lợi. Kiến thức đã được mở rộng, đã không còn là một nông phu mới bước vào đời nữa. Huống chi đã trải qua mấy năm chém giết, số mạng người chết trên tay hắn chỉ sợ còn nhiều hơn ta, nên có khí chất dũng mãnh.
Người như vậy là thích hợp nhất với kinh doanh thương mại ở đây, cũng là người thích hợp nhất với công tác liên hệ. Vừa không để người ta xem nhẹ, đồng thời nhìn qua rất chất phác có thể tin tưởng, làm người khác yên tâm. Nhưng thật ra trong đầu hắn tính toán rất tỉ mỉ, không bao giờ làm vụ mua bán lỗ vốn.
Hắn và ta ở cùng nhau cực kỳ phù hợp, bởi vì cả hai người đều rất thực tế. Hơn nữa vẻ mặt biển hiện ra ngoài đều có tính lừa gạt, ta nhìn qua rất chân thành, hắn thoáng nhìn thấy rất chất phác.
Nhưng chúng ta sống cùng nhau trước sau vẫn hoà hợp, bất luận là khổ cỡ nào, khó khăn cỡ nào, chúng ta đều không vứt bỏ tâm huyết cùng lương tâm. Sinh tồn trong sa mạc không dễ, một ngụm nước cuối cùng sẽ để lại cho ai? Người đi cùng bị giết bị thương nhiều không kể xiết, đau hay là không đau? Đến lúc có người phải hy sinh thì lựa chọn thế nào. . . . . . Nơi đây tuy rằng cực khổ, nhưng cũng là nơi khảo nghiệm lòng người tốt nhất.
Mười năm ngắn ngủi chúng ta sinh sống ở chỗ này, không thể không nói là có liên quan đến tính cách mỗi người.
Nếu ta không có ý định lên núi làm thổ phỉ, thì mở rộng thế lực cho mình thật ra là chuyện vẽ rắn thêm chân (làm những việc vô ích), ngược lại tạo thêm cớ để Hoàng đế diệt trừ ta. Đơn giản nhất chỉ cần nhìn những người Hoàng đế phái đến cùng những tiêu sư bình thường là thấy rõ chênh lệch, ta không có ý định bồi dưỡng lực lượng vũ trang cho mình.
Nhưng mà thỏ khôn luôn có ba hang (biết lo trước tính sau). Ở đây kinh doanh mười năm, tâm phúc (người thân tín, đáng tin cậy) cũng có hai ba người. Những người tâm phúc ta tuyển đều là người không bao giờ ngờ đến, võ nghệ thường thường, nhưng là người làm việc chu đáo giàu kinh nghiệm. Người như thế không làm người ngoài chú ý, nên để bọn họ ra ngoài làm việc cho ta, cũng sẽ không gây chú ý. Ta giúp Hoàng đế, nhưng cũng phải đề phòng Hoàng đế, bất luận tương lai xảy ra tình huống gì, cuối cùng cũng phải để lại đường lui cho sư phó, Trương Lai cùng chính mình.
Chương 18
Chủ nhân, mật tín (tín hàm bí mật) từ Kinh thành đã đến, còn kèm theo hai bức thư”, Lý Toàn bề ngoài là quản gia của ta, nhưng trên thực tế là người liên lạc giữa ta và Hoàng đế, có thể nói là chủ quản thực chất của trạm tình báo này. Ban đầu ta đề nghị tin tức thư từ sẽ không qua tay mình, toàn bộ đều giao cho Lý Toàn quản lý, nhưng Hoàng đế không đồng ý. Hiện giờ ngẫm lại, có lẽ Hoàng đế muốn ta kiềm chế hắn, tránh rời xa Kinh thành lâu ngày mất đi sự trung thành.
“Đã biết, cứ đặt đấy. Hôm nay muộn rồi, cụ thể phải làm thế nào ngày mai chúng ta lại bàn tiếp.”
“Dạ, thuộc hạ cáo lui.”
Trước tiên mở mật tín ra xem, sau khi nắm rõ nội dung, thì dùng nến đốt đi. Sau đó đến hai bức thư kia, một bức gửi cho Trương Lai, chữ viết là của muội muội hắn, ta tạm thời để sang một bên. Bức còn lại là của Hoàng đế viết cho ta, nhắc tới hai sự kiện chính: một là Cố phủ đã bị vạch tội, cả nhà nhốt vào thiên lao, Cố quý phi cũng bị đưa vào lãnh cung; chuyện còn lại dường như ngẫu nhiên nhắc tới, nói Thái Phó Lý Tuấn gần đây cưới chất nữ (cháu gái) của Hoàng đế, một Huyền chủ, làm bình thê (ngang với vợ chính).
0
Nghĩ ngợi, rồi đốt luôn bức thư này, gần đây ta rất cẩn thận.
Chuyện Cố phủ không liên quan đến ta nhiều, ngay từ đầu đã là quan hệ lợi dụng lẫn nhau rồi. Nhưng Cố thiếu gia, nếu có thể giúp đỡ, ta cũng muốn giúp hắn một lần. Về chuyện Lý gia, lại càng chẳng liên quan gì đến ta. Nhưng mà nếu Trương Lai biết, chỉ sợ sẽ nổi trận lôi đình. Tuy nam nhân có ba vợ bốn nàng hầu vô cùng nhiều, nhưng những dạng người đó thường là quý nhân (người sang, người cao quý), người nghèo khổ thì thường một vợ một chồng, hai người chung sống với nhau hoà thuận đến già.
Huống chi vợ chồng Lý Tuấn vốn đã quen biết từ khi còn chưa làm quan, coi như tào khang chi thê (người vợ lúc còn nghèo khó) rồi. Hiện giờ cưới Huyền chủ thân phận cao quý, lại cho thân phận bằng vợ chính, vậy thì muội muội của Trương Lai đặt ở chỗ nào? Tuy ta cảm thấy nàng ấy quá nửa sẽ không chịu bị thua thiệt, nhưng chỉ sợ Trương Lai sẽ không nghĩ như vậy.
Nói ra chuyện này. . . . . . là muốn chúng ta về kinh?
Lý Thái phó thật sự muốn lấy Huyền chủ kia sao? Hay chỉ là kế sách để lừa gạt chúng ta? Mặc kệ trong lòng ta có bao nhiêu hoài nghi, cũng không thể ngăn cản Trương Lai được, hắn chỉ có một muội muội, hơn nữa đã mười năm không gặp. Ta không có bất cứ lý do, lập trường gì để phản đối hắn, càng không thể nói ra nghi ngờ của ta.
Bất kỳ việc gì ta đều tính trước mọi rủi ro, ta không thích mình trở tay không kịp.
Tuổi ta đã gần ba mươi, bởi vì nhiều năm luyện võ, dáng người cân đối, cơ thể rắn chắc. Lại bởi vì phơi nắng thời gian dài, nên làn da không còn trắng nõn nữa, mà trở thành làn da màu mật ong khỏe mạnh. Đối với bản thân mình mà nói, ta gần đây, càng khỏe mạnh thì càng xinh đẹp. Cho nên, ta rất hài lòng với chính mình.
Mà ta cũng hiểu rõ, trong ánh mắt mọi người, nữ nhân mười sáu chân nhỏ eo thon trắng nõn mới là đẹp. Đến ba mươi tuổi thì đã bị xem là phu nhân trung niên rồi. Thực tế hình tượng hiện tại của ta, nếu là ở hiện đại hoặc ở phương Tây thì là mỹ nhân, nhưng ở nơi này thì lại không phải. Trong thư nhà của muội muội Trương Lai viết, thỉnh thoảng có nhắc tới một số chuyện ở Kinh thành, ví như Hoàng đế mấy năm nay đều rất sủng ái Liễu mỹ nhân cùng Thái quý nhân. Ta không biết Hoàng đế vẫn còn muốn gì ở ta, ta sợ trong lòng hắn vẫn còn cố chấp, chính mình ăn hết con ba ba rồi lại làm tất cả mọi người không được thoải mái.
Có thể còn có tính toán gì đó, tóm lại sẽ không để ta có cảm giác vui vẻ.
Nhưng ta không còn cách nào khác. Địa vị cùng năng lực đều kém quá xa, chúng ta giống như con kiến nằm trong tay hắn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bóp chết. Làm trong lòng ta có cảm giác như bị đè nén, đứng dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu.
Trương Lai kéo rèm cửa lên đi vào, cười nói: “Tiểu Khê, đang làm gì đó?”
Ta đưa ra bức thư, “Vừa rồi có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




