|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
người đưa tới, thư của muội muội, muốn ta đọc cho chàng nghe không?”
Hắn gật đầu ngồi xuống bên cạnh ta, ta nhẹ giọng đọc, quả nhiên, trong thư ngoại trừ nói rất nhớ hắn, còn nói đến chuyện Lý Tuấn lấy vợ, bảo ca ca quay về làm chủ cho nàng ấy.
Trương Lai rất tức giận, chúng ta bàn bạc một lúc, bàn giao mọi chuyện trong tiêu cục, rồi ngày thứ ba xuất phát đi Kinh thành. Mấy năm nay muội muội Trương Lai thường xuyên gửi thư nhà đến, Trương Lai cũng biết tiêu cục này căn bản lập ra để phụng sự cho Hoàng đế, hắn cảm thấy Hoàng đế sẽ không làm khó chúng ta nữa. Ta cũng hy vọng như thế, nhưng không lạc quan như hắn. Hắn tuy không thiếu sự khôn khéo, nhưng không biết tâm tính cùng cách nghĩ của những quý nhân.
Ta lặng lẽ sắp xếp đường lui cho sư phó, nếu ta không đến đón ông, thì cũng đừng tìm chúng ta, mang theo gia nhân tâm phúc đi đâu đó mà dưỡng lão.
Lần này phải quay lại Kinh thành ta có cảm giác không tốt. Cảm giác như có người giăng lưới sẵn đợi hai vợ chồng chúng ta lọt vào vậy, người chủ mưu có thể là Hoàng đế phối hợp với Lý Thái phó. Cũng chẳng có được tin tức nào khác, đành phải đi theo Trương Lai một chuyến. Nếu ta không đi cùng hắn, chờ hắn bị bắt lại, ta vẫn phải đi tìm hắn, không bằng lúc này cùng đi, còn có thể bàn bạc với nhau.
Ngồi trong xe ngựa trên đường về Kinh, Trương Lai ôm ta vào ngực, để ta ngồi dựa vào hắn cho thoải mái hơn, “Tiểu Khê, nàng nói Lý Tuấn hắn vì sao lại thay đổi, ngay cả tình cảm cùng lời hứa trước kia đều đã quên hết?”
Ta nghiêng đầu suy nghĩ, “Lý Thái phó trước kia là người thế nào?”
“Hắn rất chăm chỉ đọc sách, có thể chịu được cực khổ, có khát vọng, nhiều lí tưởng, tóm lại không giống những người trong thôn ta.”
“Tình cảm của hắn và muội muội rất tốt?”
“Ừ. Hắn đối xử với muội muội khác với những người khác, hắn dạy muội muội đọc sách viết chữ, sau đó muội muội cũng không giống những người trong thôn nữa. Lúc trước nếu không phải vì lý do đó, ta cũng sẽ không đồng ý hứa gả muội muội cho hắn. Ta cảm thấy tâm hắn quá lớn, không thích hợp với nông dân chúng ta. Hơn nữa bọn ta cũng đã nhìn thấy không ít những người đọc sách nghèo túng dựa vào thê tử làm việc tay chân mà sống, một khi đã trèo lên cao trở thành quý nhân gì đó hoặc lên làm quan, đều ghét bỏ thê tử là thôn phụ. Nhưng mà muội muội bị hắn chỉ dạy nên tâm cũng lớn hơn, ngoại trừ hắn ra nhìn thấy ai cũng chướng mắt, ta đành phải đồng ý. Lúc trước khi hắn đến Kinh thành làm quan lớn, trong lòng ta cứ thấy bồn chồn. Không ngờ hắn vẫn nguyện ý lấy muội muội ta, lúc đó ta còn cảm thấy mắt nhìn người của muội muội thật tốt, nhìn trúng nhân phẩm của hắn. Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện này.”
Ta gật đầu, trầm mặc không nói gì. Tin tức này có khả năng không phải là thật, chỉ để lừa gạt chúng ta về Kinh thành. Nhưng nếu là thật, chúng ta lấy thân phận gì để quản chuyện nhà của một quan viên triều đình?
So quyền so thế so tâm cơ (tâm trí, cơ mưu), vợ chồng chúng ta đều không bằng hắn. Thứ duy nhất có thể ảnh hưởng đến hắn, chỉ còn tình cảm xưa kia của huynh muội Trương lai đối với hắn. Mà nếu hắn còn để ý tình cảm đó, sao lại làm ra chuyện hôm nay.
Trở lại kinh thành, ở cửa thành có thánh chỉ cho ta đã chờ sẵn, nói ta thay thiên tử đi tuần tra biên cảnh mười năm, dâng lên cho thiên tử địa đồ Tây Vực nguyên vẹn, tước vị được thăng lên làm Huyền chủ, ban một toà phủ đệ, hoàng kim bạc trắng vô số.
Ta kinh hoàng, nói rõ ràng giữa ban ngày ban mặt như vậy, chẳng lẽ trạm tình báo biên thành kia Hoàng đế không cần nữa?
Thái giám truyền chỉ bảo ta tiến cung tạ ơn, ta và Trương Lai liếc nhìn nhau.
“Ta đến chỗ muội muội trước.”
“Được, ta sẽ đến nhà Lý Thái phó tìm chàng.”
Đi theo thái giám đến phủ đệ Hoàng đế mới ban cho, sau khi rửa mặt xong thì thay trang phục Huyền chủ, rồi mới ngồi lên kiệu tiến cung tạ ơn. Tướng mạo Hoàng đế không thay đổi nhiều, thoạt nhìn hình như uy nghiêm hơn mười năm trước nhiều, khí thế cũng mạnh mẽ hơn nhiều.
Hắn phất tay cho đám hầu hạ lui xuống, sau đó cười nói với ta: “Nàng so với nam nhân còn hữu dụng hơn, hoàn thành được những chuyện người khác căn bản không thể tưởng tượng ra.”
Ta không ngờ nhiều năm không gặp, hắn nói chuyện vẫn trực tiếp như thế, lại dùng khẩu khí hòa ái như thế, vì thế mỉm cười nói: “Chỉ là bọn họ chưa nghĩ tới mà thôi, chỉ cần nghĩ tới, ai cũng có thể làm được.”
“Đúng vậy. Nhưng mà đám nho sinh kia há miệng ngậm miệng đều nói Thiên triều thượng quốc chúng ta phải thế nào ra sao, làm sao lại muốn đi tìm hiểu chuyện đám man di kia chứ?”
“Ngài khẳng định đã sớm nghĩ đến?”, ta không ngại vuốt mông ngựa hắn, chỉ cần hắn không có ác ý với nhà ta là được.
“Tiên hoàng và trẫm đúng là đã sớm nghĩ tới. Nhưng không tìm được người thích hợp đi làm chuyện này. Thủ hạ trẫm không phải là thị vệ thì cũng là tử sĩ (liều chết), nàng ở đó đã mười năm, hẳn rất rõ ràng, những người nơi đó luôn phòng bị thế lực triều đình. Cho nên đi tìm hiểu tin tình báo rất khó. Về phần quan phủ cùng thương nhân ta cũng từng cân nhắc, nhưng bọn họ dễ để lộ tin tức, cũng chỉ có thể mang tin tức tình báo lẻ tẻ về. Hiệp khách lại càng không thể tin tưởng mà giao việc, khó thành việc lớn. Cho nên nàng thật sự đã giúp trẫm một việc lớn.”
Ta hơi chần chừ nói: “Nếu đã như vậy, lần này sao bệ hạ lại tuyên chỉ gióng trống khua chiêng như vậy? Như vậy không phải làm bại lộ Bình An tiêu cục sao?”
“Nàng yên tâm, trẫm đã có sắp xếp trước. Những người ở đó sẽ không nghĩ chủ nhân Bình An tiêu cục là Huyền chủ mới được tấn phong đâu. Bọn họ sẽ cho rằng nàng có chuyện gấp phải về quê.”
Ta gật đầu, thì ra là thế.
“Có muốn đi nhìn người Cố phủ?”
Cố phủ? Ta do dự một lát, “Bản án Cố phủ đã phán quyết rồi sao?”
“Nam tử bắt về xử trảm, nữ tử sung làm quan nô (nô lệ cho nhà quan tước).”
Ta trầm ngâm một lát, có gặp hay không thật ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, “Nếu Hoàng thượng cho phép, thần phụ muốn gặp thiếu gia Cố phủ”, hỏi hắn còn tâm nguyện gì chưa làm xong. Cũng coi như báo đáp hắn đã giúp đỡ ta lúc gặp cảnh khó khăn năm đó.
“Hai người đúng là tình nghĩa sâu nặng, lúc trước Lý gia bị vạch tội, hình như cũng chỉ có hắn đưa nàng bạc.”
Ta gật đầu, “Dạ, thần phụ vốn là nô tỳ của Cố gia, sau đó được Cố phủ bồi dưỡng sắc đẹp đi mê hoặc người. Cố phủ hoàn toàn lợi dụng thần phụ, thần phụ tất nhiên là không còn lựa chọn nào khác. Thật ra trong nội tâm thần phụ không có tình cảm gì với Cố phủ. Huống hồ Cố quý phi còn hạ độc với thần phụ. Nếu không phải vì ân huệ lần đó của Cố thiếu gia, thần phụ cũng sẽ không có ý định gặp hắn.”
Hắn cười nói: “Nàng thật là thẳng thắn. Được rồi, Tiểu Lai Tử, ngươi đưa Cố Huyền chủ đến thiên lao gặp Cố thiếu gia, sau đó đưa nàng về đây, ta và Cố Huyền chủ còn có việc phải bàn.”
Ta thi lễ với hắn, rồi đi theo tiểu thái giám.
Chương 19
Thiên lao tối tăm ẩm ướt, đầy mùi dầu mỡ cùng ôi thối, làm ta cảm thấy như bước xuống địa ngục. Ngay lúc này ta lại đang suy nghĩ rất lung, nghĩ tới ý đồ của Hoàng đế, nghĩ tới chuyện Cố gia rốt cuộc là mồi nhử Hoàng đế tạo ra cho ta hay là thủ đoạn đấu trí, nghĩ tới chốc lát nữa gặp Cố Thiếu gia thì nên nói gì. . . . . . Nhưng cái gì ta cũng chẳng nghĩ ra, đầu óc trống rỗng. Trên thực tế, ta đang ở trong trạng thái ngẩn người không bất động.
Kiến trúc thiên lao rất độc đáo, để tiện cho cai ngục canh giữ phạm nhân, nên chỗ đứng của ta có thể nhìn rõ ràng tình trạng toàn thiên lao, nhưng người ngồi trong thiên lao chỉ nhìn thấy ta là một bóng đen. Cố thiếu gia không bị nhốt chung với mẫu thân phụ thân hắn, như vậy cũng tốt, ta cũng không muốn gặp lại họ.
“Cố Huyền chủ, xin người nhanh lên, Hoàng thượng còn đang chờ người” , thái giám dẫn ta tới nói rất khách khí.
Ta gật đầu với hắn, đi tới trước cửa phòng giam của Cố thiếu gia, đứng cách một hàng song sắt nhìn người ngồi trong phòng giam.
“. . . . . . Nam Phong?” , hắn nhìn ta nói dè dặt.
Ta gật đầu, tiếp tục trầm mặc nhìn hắn. Hắn rất chật vật, nhưng ánh mắt vẫn không thay đổi, vẫn là ánh mắt mười năm trước. Tuy là một thiếu gia ăn chơi, tham hoa háo sắc không thể gánh vác việc lớn, nhưng thật sự là một con người đơn thuần. Xem ra mười năm nay hắn chẳng thay đổi mấy, không học được âm mưu cùng sự tàn nhẫn của phụ thân hắn, tâm hồn không bị nhuộm đến vẩn đục, hắn như vậy ta mới không thấy hối hận khi tới gặp hắn.
“Mười năm nay nàng đi đâu? Cuộc sống có tốt không?”, hắn vội vàng đi tới, cách song sắt nhìn ta thật cẩn thận.
Ta mỉm cười, “Mười năm nay ta ở Tây Vực, làm việc cho Hoàng đế, cuộc sống khá tốt.”
“Vậy sao lần này nàng trở lại Kinh thành? Chẳng lẽ bản án Cố gia còn làm nàng bị liên luỵ?”
Nhìn vẻ mặt Hoàng đế, liên luỵ chắc không phải. Nhưng Hoàng đế gọi ta trở về, rốt cuộc có ý gì ta cũng không nắm được. Hơi do dự nói: “Ta cũng không biết. Là Hoàng đế gọi ta quay về, hôm nay mới đến Kinh thành, tin tức ở Tây Vực không linh thông, ta vẫn chưa biết rõ
sự tình mọi chuyện.”
“Nói đơn giản là chuyện phụ thân nhận hối lộ, nàng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




