|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trắng nằm lặng lẽ. Rất mỏng. Tôi mở nó ra, càng thêm thất vọng.
Một tờ giấy trắng, trên đó có viết một cái tên: “Trần Đông Thôn” và một số điện thoại.
Tôi bấm số điện thoại, một giọng nam nghe máy: “A lô.”
“Xin hỏi có phải ông Trần Đông Thôn không?”
“Đúng vậy. Xin hỏi, cô là ai?”
“Tôi họ Tạ, Tạ Tiểu Thu.”
Người kia liền nói: “Cô Tạ, đây là văn phòng luật sư Trần Đông Thôn, tôi là luật sư Trần Đông Thôn. Anh Vương Lịch Xuyên có ủy thác chúng tôi làm một số việc. Cô Tạ, hiện giờ cô có rảnh không? Có thể tới chỗ chúng tôi được không? Hoặc là, cô nói địa chỉ của cô cho chúng tôi, tôi sẽ mang giấy tờ tới cho cô xem.”
Tôi nói, giọng lạnh lùng: “Chuyện gì, giấy tờ gì? Ông có thể nói trước qua điện thoại cho tôi biết không?”
“Chuyện là vậy. Anh Vương muốn sang tên hai căn hộ của anh ấy ở Hoa viên Long Trạch cho cô, căn hộ số 5001 và 4901. Anh ấy đã ký tất cả giấy tờ sang tên rồi. Cô chỉ cần mang chứng minh thư tới đây kí vài giấy tờ, là có thể nhận hai căn hộ đó. Anh Vương nói hai căn hộ này là quà của anh ấy, cô xử lý thế nào cũng được. Có thể thể dọn vào ở, cũng có thể bán cho người khác. Ngoài ra, anh Vương còn nói, nếu cô cần tiền, dù bất cứ lúc nào, cũng xin mời cô gọi điện thoại cho chúng tôi.”
Tôi cười khổ. Đúng là tác phong của Lịch Xuyên, cho dù anh có bên cạnh tôi hay không, anh cũng mãi mãi “chăm sóc” tôi.
“Cô Tạ, cô còn nghe điện thoại không?” Ở đầu dây bên kia, luật sư Trần đang chờ tôi trả lời.
“Vâng.”
“Như vậy, khi nào cô có thể lại đây làm thủ tục sang tên?”
“Ông Trần, ông vui lòng chuyển lời cho Lịch Xuyên” tôi nói “cảm ơn ý tốt của anh ấy. Tôi không cần bất cứ thứ gì của anh ấy.”
“Cô Tạ, cô nghe tôi nói đã…”
Tôi tắt máy, nhanh chóng rời khỏi Hoa viên Long Trạch.
Hôm nay, ngày 1 tháng 4, là ngày Cá tháng Tư[1">.
[1"> April Fool Day, một phong tục truyền thống ở các nước phương Tây, trong ngày này, mọi người được phép nói dối để trêu đùa người thân, bạn bè.
***
Hi. Lịch Xuyên.
Có kết quả thi giữa kỳ rồi. Em làm bài khá tốt, ngay cả môn phương pháp đọc hiểu tệ nhất cũng được 86 điểm. Anh có thích không? Buổi trưa em và An An ra cổng bắc ăn mì bò. Em bỏ rất nhiều rau thơm. Mì bò ngon lắm. Buổi tối em tự đi học, đem theo một ly trà đặc. Ở đó, em đọc xong tập cuối của Thiên Long Bát Bộ rồi. Đúng vậy, em không lo học hành, em muốn nghỉ xả hơi. Tiểu Thu.
***
Hi. Lịch Xuyên.
Em gửi thư cho anh gần như ba ngày một lần, anh có đọc không?Ở trong trường chán quá. Em vẫn làm thêm ở quán cà phê. Anh còn nhớ Diệp Tịnh Văn không? Có lần, anh bỏ quên quyển sổ chỗ chị ta. Bây giờ em đòi lại, chị ta không đưa. Em cảm thấy ghen tỵ với Diệp Tịnh Văn. Anh không để lại gì cho em. Nhưng chị ta lại giữ quyển sổ của anh. Hôm nay em gặp giáo sự Phùng Giới Lương trên văn phòng khoa. Thầy là ba của Phùng Tĩnh Nhi. Em không thích Phùng Tĩnh Nhi, nhưng mà, ba của cô ta lại rất hiền, rất hóm hỉnh. Có lẽ do thầy chuyên nghiên cứu về Lawrence chăng. Em ăn cơm tối rồi. Một trái dưa leo, hai quả trứng luộc nước trà. Trong tiệm net có nhiều người hút thuốc quá. Em đến phòng tự học đây. Tiểu Thu.
***
Hi Lịch Xuyên,
Bốn tháng trôi qua, không có tin gì của anh. Anh đúng là sắt đá mà. Đêm nào em cũng nằm mơ, thấy trong hộp thư có thư mới. Không sao, em chỉ cần đổi “Hi Lịch Xuyên” thành “My dear diary[2">” là được. Viết nhật ký là thói quen tốt, đúng không? Không chừng sau này em nổi tiếng rồi, người ta còn nghiên cứu nhật ký của em đó. Học kỳ này em đăng ký bảy môn. Ai cũng nói em điên rồi. Em không điên, bởi vì cuối cùng em cũng nhận được học bổng Hồng Vũ rồi. Không cần đi làm thêm nữa, có thể giành nhiều thời gian cho việc học. Xui xẻo là, có một sinh viên khoa âm nhạc chuyển tới phòng cạnh phòng em, tối nào cũng mở cửa sổ luyện thanh. Mọi người bị cô ta làm cho điên rồi. Tiếng hát lúc nửa đêm chừng nào mới chấm dứt đây? Tiểu Thu.
[2"> Nhật ký thân yêu.
***
Hi Lịch Xuyên,
Lại là ngày 1 tháng4, ngày cá tháng 4. Anh còn nhớ chúng ta chia tay vào ngày này không? Anh không gạt được em đâu, vì sự đau khổ hiện trong mắt anh. Anh chưa bao giờ làm tổn thương em, nếu phải tổn thương em, chắc chắn phải xuất phát từ ý tốt nào đó. Được rồi, chuyện buồn chỉ nói nhiêu đó thôi. Có một hôm, em gặp ác mộng rất đáng sợ, em mơ thấy anh đang đau đớn. Tối hôm đó, nửa đêm em chạy ra tiệm internet, lần đầu tiên dùng Google tìm tên anh. May mắn là, không có tin dữ về kiến trúc sư trẻ tuổi Vương Lịch Xuyên. Rõ ràng là, anh cũng không tham gia hoạt động công khai nào. Em nhớ ra, anh đột nhiên đi khỏi Bắc Kinh, những công trình anh đang thiết kế ở Trung Quốc tính sao? Tuy nhiên, hình như công ty anh vẫn còn ở Bắc Kinh, vẫn còn kinh doanh. Cười, những chuyện này em có lo lắng cũng không được. Em chỉ hi vọng anh mạnh khỏe. Tiểu Thu. Còn nữa, đừng tưởng rằng Tiểu Thu biết qua mail, chính là Tiểu Thu trên thực tế nha. Tiểu Thu trên thực tế thay đổi rất nhiều, anh không nhận ra đâu. Nhưng mà, Lịch Xuyên, anh có thay đổi không? Anh sẽ không thay đổi, đúng không? Anh mãi mãi là tình yêu trong tim em.
Chương 20
Kể từ ngày Lịch Xuyên chia tay tôi, một tuần tôi gửi cho anh ít nhất 2 email, chưa bao giờ nhận được hồi âm. Một ngày sau khi anh đi, tôi gọi điện cho anh một lần trong tuyệt vọng, nhưng tổng đài báo thuê bao không tồn tại. Tôi gọi điện thoại tìm Kỷ Hoàn, Kỷ Hoàn hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Anh ta gọi điện hỏi công ty Lịch Xuyên giúp tôi, nhận được câu trả lời Lịch Xuyên bị triệu hồi về tổng công ty CGP ở Châu u khẩn cấp, những bản vẽ anh phụ trách sẽ được hoàn thành ở Châu u. Cho nên, anh vẫn là Kiến trúc sư trưởng của CGP, tuy nói cho cùng chỉ là trên danh nghĩa mà thôi. CGP cần danh tiếng của anh để kinh doanh.
Kỷ Hoàn nói, Lịch Xuyên chưa bao giờ kể về gia đình mình, những gì anh ta biết về Lịch Xuyên chủ yếu là từ vài câu giới thiệu đơn giản trên trang chủ của CGP. Không khác những tin tức tôi tìm được trên Google là bao nhiêu. Vương Lịch Xuyên, kiến trúc sư trẻ tuổi nổi tiếng. Sinh ra ở Zurich Thuỵ Sĩ, năm XX tốt nghiệp khoa kiến trúc đại học Harvard, từng đạt được những giải thưởng sau: năm XX đạt giải nhất Kiến trúc sư trẻ triển vọng của Thuỵ Sĩ, năm XX đạt được cúp vàng giải P/A của Mỹ, năm XX đạt giải Thiết kế kiến trúc AS – 4 của Pháp. Công trình tiêu biểu gồm có: Sân vận động thành phố C, viện bảo tàng tỉnh M, sân bóng thành phố S, các khu nghỉ dưỡng, trung tâm thương mại, nhà hát, trung tâm triển lãm…
Những dòng lí lịch bóng bẩy này, không phải Lịch Xuyên mà tôi biết, là người đưa tôi về nhà lúc đêm khuya, là người cùng tôi xếp hàng mua vé xe lửa, người bị ba tôi chửi mà nổi mề đay đầy người. Lịch Xuyên lúc nào cũng che chở tôi, không hề ra vẻ. Còn nữa, Lịch Xuyên hay chống gậy đi dạo với tôi, đi xa quá, sẽ than mệt, lúc bị bệnh không dậy được, nửa đêm sẽ nài nỉ tôi đi rót sữa cho anh. Có một đêm tôi viết bài luận, viết được một nửa thì hết ý, đau khổ uống cà phê, không ngờ anh lại hỏi tôi, có muốn anh “phục vụ đặc biệt” hay không. Chúng tôi yêu nhau thật lãng mạn, sau đó, tôi lại có cảm hứng, viết tới rạng sáng, bài luận được điểm cao nhất lớp.
Ngày đó, Lịch Xuyên chia tay tôi ở bãi đậu xe chỉ cần 5 phút. Tôi từ Long Trạch trở về, như đã qua ngàn năm.
Tôi đờ đẫn về ký túc xá, gặp Tu Nhạc ở cổng. Hai ngày sau, tin tôi và Lịch Xuyên chia tay lan truyền khắp ký túc xá. Tu Nhạc tìm tôi, hỏi tôi, không còn mặt trăng nữa, có cần đồng xu hay không?
Tôi kiên quyết lắc đầu.
Trong vòng 2 năm, tôi chẳng quan tâm gì khác, chọn nhiều môn, vùi đầu học một cách điên cuồng. Sang học kỳ cuối năm 3, tôi đột nhiên phát hiện ra, tôi đã học hết tất thảy các môn rồi. Tôi hỏi thầy hướng dẫn nên làm gì bây giờ. Thầy nói, sao em không học lên cao học đi? Thầy giới thiệu tôi với giáo sư Phùng Giới Lương, ba của Phùng Tĩnh Nhi. Thầy Phùng là giáo sư giỏi nhất khoa, chuyên gia về Lawrence. Năm xưa, nếu không phải do vợ thầy đang vất vả làm luận văn tại trường này, thì thầy đã bị Đại học Bắc Kinh bắt đi từ lâu rồi.
Tôi đã từng học môn “Văn học Anh hiện đại” của thầy. Thầy rất thích tôi, cho tôi điểm cao nhất. Vì vậy, tôi tới văn phòng tìm thầy, hỏi ông chuyện học lên cao học. Ông vỗ đầu tôi, nói: “Đừng thi, Tiếng Anh của em giỏi lắm rồi, chắc em cũng không muốn học chính trị đâu. Thầy sẽ bớt cho em cửa này đi.” Không lâu sau đó tôi nhận được thông báo, vì thành tích xuất sắc, tôi được chuyển thẳng lên bậc cao học..
Học cao học không cần đóng học phí, tuy nhiên, trợ cấp hằng tháng chỉ được 225 tệ. Mặc dù có học bổng, tôi vẫn phải đi làm thêm. Ba tôi không gửi tiền cho tôi nữa. Vì sau khi em trai tôi cãi nhau với ông, đã thi vào khoa Lâm sàng đại học Y Trung Sơn[1">. Học phí mắc gấp đôi trường tôi, ba tôi càng ngày càng thắt lưng buộc bụng. Tiểu Đông học hành rất vất vả, nó cũng giống tôi, học xong phải đi làm thêm khắp nơi, kiếm tiền học, kiếm tiền sống. Một tháng ba tôi gửi cho nó 100 tệ, chắc chắn không đủ. Tôi ăn ít lại, tính mỗi tháng gửi cho nó 300 tệ, lại bị nó gửi trả lại. Lúc nghỉ đông tôi đi Quảng Châu thăm nó, thằng nhóc này vừa đen vừa vạm vỡ, đạp xe đạp chở hoa giao cho các cửa hàng bán hoa. Tôi xót quá, ép nó cầm 2000 tệ. Nhưng ngày hôm sau khi tôi về lại Bắc Kinh, lại nhận được tiền
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




