watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7119 Lượt

Tiểu Đông gửi lại, 2000 tệ, không thiếu một xu. “Chị, em đủ tiền xài, chị giữ lại xài đi.”

[1"> Được thành lập năm 1866 tại thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, là một trong những trường đại học Y nổi tiếng nhất Trung Quốc.

Mỗi ngày của tôi trôi qua khá đơn điệu. Buổi sáng 5 giờ dậy hoc từ, ngoại trừ đi học, đi làm thêm, thì đi thư viện. Thứ 2 tuần nào tôi cũng hạ quyết tâm không gửi thư cho Lịch Xuyên nữa. Nhưng tới cuối tuần, tôi lại chứng nào tật nấy, lại ra tiệm internet kiểm tra hộp thư. Nhìn thấy con số 0 đó, tôi lại tức tối, kiềm không được lại viết một lá thư nữa. Hai năm đầu, trong thư tôi còn hỏi thăm anh, anh khoẻ không? Anh đang làm gì? Dần dần, trong thư tôi chỉ kể về mình, có đôi khi là kể về chuyện học, ví dụ như: “Học kỳ này em chọn bốn môn, đọc hiểu, nói, viết luận, Shakespeare. Tiểu luận về Lawrence em viết kỳ rồi đạt điểm cao nhất đó. Em phát biểu trên lớp, nói phu nhân Chatterley không nên ngược đãi Clifford[2">, làm thầy tức chết đi được.” Có đôi khi là báo cáo đọc sách, ví dụ như: “Hôm nay em đến thư viện mượn một quyển sách vô cùng thâm thuý, là Liên Hoa Kinh[4">. Em mất hết một tuần để đọc xong đó, đọc xong ngẫm lại, mới thấy mình chẳng nhớ được câu nào. Có đôi khi nói về thời tiết: “Thời tiết Bắc Kinh năm nay lạnh ghê gớm, em mới mua một cái khăn quàng cổ thật dày.” “Còn nhớ rừng uyên ương ở trường em không? Bây giờ đang được sửa lại, người ta đào thêm một cái hồ, bên cạnh đó mở thêm căn tin, thịt nướng ở đó ngon lắm.”

[2"> Lady Chatterley’s Lover (Người tình của phu nhân Chatterley) là bộ tiểu thuyết cuối cùng của nhà văn D.H Lawrence, bị nhà cầm quyền Anh quốc cấm phát hành với tội danh “làm thương phong bại tục”. Truyện kể về nàng Constance là vợ địa chủ quý tộc Chatterley, nhưng không lâu sau khi chồng nàng bị bại liệt, nàng đã dan díu với anh chàng thợ săn trong thôn trang.

[3"> Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, còn gọi là Kinh Pháp Hoa, chứa đựng những quan điểm chủ yếu của Phật giáo Đại thừa, chính là giáo pháp về sự chuyển hoá của Phật tinh và khả năng giải thoát.

Tôi cảm thấy, không phải tôi đang viết thư, mà là đang gieo mầm xuân vào hộp thư.

Mầm xuân như nỗi hận xa cách, càng xa càng đâm rễ nảy chồi.

Trong suốt ba năm, vì học nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Chỉ vào dịp Tết, tôi mới về vài ngày. Tôi và ba tôi giận nhau khoảng 1 năm, cuối cùng tôi kể ông nghe chuyện tôi và Lịch Xuyên đã chia tay. Ba tôi nghe xong, im lặng nửa ngày, cuối cùng hỏi tôi, vậy con, có thấy buồn không? Tôi nói, đã qua rồi. Lại có thể mượn cơn gió đông, biến nỗi đau thành động lực, năm nào cũng đạt được học bổng.

Ngay mùa hè tôi vừa lên cao học, trường chưa cho nghỉ hè, tôi nhận được điện thoại của Tiểu Đông: “Chị, về thăm ba đi. Bệnh tình của ba nguy kịch lắm.”

Ba tôi bị bệnh giãn cơ tim, được đưa vào bệnh viện thị trấn, đồng nghiệp ở trường không biết rõ bệnh tinh của ba tôi, thấy Tiểu Đông học y, nên gọi điện cho nó trước. Thật ra, Tiểu Đông mới là sinh viên y năm nhất, ngoại trừ lo lắng ra thì không biết làm gì. Ba tôi té xỉu trong phòng học, ngay ngày đầu tiên vào viện liền đã bị thông báo bệnh tình nguy kịch. Sau vài ngày, ông phải dùng thuốc để duy trì mạng sống. Mấy ngày đầu, trường còn đưa chi phiếu, dần dần, họ cử người tới giải thích với Tiểu Đông, trường không thể gánh hết chi phí chữa bệnh của ba tôi. Bác sĩ chính của ba tôi nói, loại bệnh này, hy vọng sống rất thấp, ngoại trừ thay tim ra, thì không còn cách nào khác nữa.

Tôi hỏi Tiểu Đông, chi phí thay tim là bao nhiêu.

“Tiền phẫu thuật 200 ngàn. Rủi ro khi phẫu thuật rất cao. Cho dù thành công, hàng tháng còn phải tốn vài nghìn tiền thuốc chống thải ghép.” Tiểu Đông buồn bã nói.

“Ba… Có thể nói chuyện không?” Nhưng lúc này, khóc là gì tôi cũng quên mất.

“Ba có tỉnh lại một lần,” Tiểu Đông nói “Em không nói sự thật cho ba biết. Ba vẫn thấy tức ngực, hoảng hốt, khó thở, chắc ba biết mình đang nguy kịch, nói muốn gặp chị.”

“Tiểu Đông, em đi điều tra ngay cho chị xem chuyên gia thay tim giỏi nhất Trung Quốc là ai, chị sẽ kiếm tiền làm phẫu thuật thay tim cho ba.” Tôi tắt điện thoại, đi thẳng tới Hoa viên Long Trạch, nhà của Lịch Xuyên.

Tôi vẫn giữ chìa khoá căn hộ đó.

Mở cửa vào, mọi thứ vẫn như trước, không có một hạt bụi. Phí quản lý căn hộ rất cao, cho nên ngày nào cũng có người tới quét dọn, tất cả vật dụng trong nhà, đều giữ nguyên như lúc Lịch Xuyên đi. Tim tôi ngập tràn lo lắng, không có thời gian để đau buồn. Không có thời gian để ôn lại kỉ niệm.

Tôi tìm lá thư trên bàn trà, lấy điện thoại gọi cho số máy đó. Điện thoại reo hai tiếng, một người đàn ông bắt máy: “A lô, văn phòng luật sư Trần Đông Thôn.”

“Tôi tìm luật sư Trần Đông Thôn.”

“Tôi đây.”

“Xin chào. Tôi họ Tạ, tên Tạ Tiểu Thu.”

“À, cô Tạ. Đã lâu không liên lạc.” Không ngờ ông ta còn nhớ tôi. “Cô tìm tôi có việc à?”

“Tôi cần tiền.” tôi nói rõ ràng dứt khoát.

“Cô có thể tới văn phòng của tôi một lát được không? Chuyện tiền bạc nói qua điện thoại không tiện lắm.”

“Xin hỏi, văn phòng luật sư ở đâu?”

“Chắc cô biết Hoa viên Long Trạch? Văn phòng của tôi ở tầng hai, phòng số 204.”

Tôi thở dài nhẹ nhõm, đúng là rất tiện, không ngờ ở ngay tầng dưới. Tôi xuống tầng dưới, tìm thấy văn phòng luật sư, một người đàn ông trung niên hói đầu ra đón tôi, mời tôi vào văn phòng của ông ta. Rõ ràng ông ta có kinh nghiệm làm việc phong phú, vị trí của Hoa viên Long Trạch rất đẹp, tiền thuê rất mắc, mở văn phòng ở đây chắc tốn nhiều tiền.

“Cô Tạ, tôi cần xem một số giấy tờ chứng minh của cô, để chứng minh thân phận.” Ông ta là người Bắc Kinh, hình như tốt nghiệp học viện Ngôn ngữ Bắc Kinh, nói giọng phổ thông rất chuẩn.

Tôi đưa ông ta giấy chứng minh và thẻ sinh viên của tôi. Ông ta gật đầu, đi tới két sắt cạnh đó lấy một chiếc hộp gỗ ra. Sau đó, ông ta lấy một quyển chi phiếu ra khỏi hộp gỗ: “Cô Tạ cần bao nhiêu tiền?”

“Ông có thể cho tôi được bao nhiêu?” Tôi lo lắng.

“Tùy cô.” Ông ta liếc tôi “Hoặc là, cô cứ cầm chi phiếu về, để đó từ từ dùng cũng được.”

“250 ngàn tệ.” 200 ngàn tiền phẫu thuật, 50 ngàn tiền thuốc.

Ông ta viết số tiền lên chi phiếu, kêu tôi ký vào, giữ lại bản sao, sau đó đưa chi phiếu cho tôi. Tôi nhìn qua, Lịch Xuyên đã ký sẵn tên lên đó.

Tôi bỏ chi phiếu vào trong bóp tiền. Trần Đông Thôn lại nói: “Về thủ tục sang tên hai căn hộ kia, cô Tạ có muốn làm luôn không?”

Tôi nói: “Tôi không cần hai căn hộ đó. 250 ngàn này, tôi cũng chỉ mượn mà thôi. Sau này chắc chắn sẽ tìm cách trả lại.” Nói xong, tôi viết giấy nợ nhét vào tay ông ta.

Trần Đông Thôn cười, nhận lấy bỏ vào hộp: “Cô Tạ, bất cứ lúc nào, nếu cô cần tiền, xin cứ gọi điện thoại.”

Đúng là cáo già trên thương trường, không nóng không lạnh, không đưa đẩy, nói chuyện rất đúng mực.

Ba tôi được phẫu thuật thay tim ở Côn Minh. Bệnh tình ông quá nặng, không thể đi máy bay tới thành phố khác để phẫu thuật.

Hôm đó ba mươi chuyên gia đứng quanh ông làm phẫu thuật hơn bốn tiếng đồng hồ. Phẩu thuật khá thành công. Nhưng mà, ngay sau đó ba tôi lại có phản ứng thải ghép nghiêm trọng. Hầu như ngày nào tôi và Tiểu Đông cũng được thông báo tình trạng nguy kịch. Chúng tôi vừa sợ hãi, vừa ôm hi vọng trong suốt thời gian đó, dốc hết sức để chăm sóc ba tôi. Ông chịu dày vò thêm 25 ngày, cuối cùng cũng bỏ chúng tôi mà đi. Thật ra, rủi ro lúc phẫu thuật rất cao, chúng tôi biết rõ việc đó. Nhưng sau khi lo đám tang xong, chúng tôi vẫn chưa thể tin ba tôi lại ra đi nhanh như vậy.

Mùa hè năm đó, cây cối mướt xanh, nắng hè đổ lửa. Rồi bỗng nhiên… chỉ còn lại mình tôi và Tiểu Đông giữa cõi đời này.

“Chị, bây giờ mình thành trẻ mồ côi rồi, phải không?” Tiểu Đông hỏi tôi.

“Còn chị và em mà! May mà năm đó mẹ vỡ kế hoạch sinh em ra.”

Em tôi là sinh ra do vỡ kế hoạch, ba tôi không muốn mẹ tôi phá thai. Vì vậy mà ba tôi mất đi cơ hội thăng tiến ở trường, còn phải tốn rất nhiều tiền để xin cho em tôi vào hộ khẩu. Chúng tôi tìm được mấy sổ tiết kiệm trong ngăn kéo của ba tôi, tổng cộng được 20 ngàn tệ. Số tiền này có lẽ là toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình tôi. Chúng tôi dùng số tiền này để chọn một miếng đất đẹp cho ba tôi.

Kỳ nghỉ hè khá dài, Tiểu Đông chỉ lại nhà nửa tháng rồi về trường. Tôi cảm thấy sức cùng lực kiệt, nên vẫn ở lại Ca Cựu, để lên dây cót tinh thần đối phó với cuộc sống mới. Tháng 7 năm đó, bạn bè trung học hẹn tôi tới trường liên hoan, rồi đi thăm thầy cô. Tôi không vui vẻ gì mấy, nên cố gắng từ chối, bạn bè cứ khuyên tôi: “Người khác không đi cũng không sao, nhưng cậu được điểm cao nhất khối mà không đi, thầy Hùng sẽ buồn lắm.”

Đành vậy, chạng vạng tối, tôi đạp xe đến cổng trường trung học Nam Trì. Dì Trương bảo vệ biết tôi, biết em trai tôi, càng biết ba tôi. Ba tôi vốn là giáo viên ở trường trung học Nam Trì, do sinh vượt kế hoạch nên bị giáng chức, bị chuyển sang trường trung học cấp thấp hơn ở thị trấn nhỏ. Dì Trương giơ tay ngoắc tôi ra “Tiểu Thu, nghỉ hè về đây chơi hả?”

“Dạ, họp lớp.”

“Nghe nói thầy Tạ…” Dì sờ mặt tôi “Haiz, người đang sống sờ sờ ra đó, sao nói đi là đi.”

Dì Trương không nhắc thì thôi

thôi,

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT