watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7073 Lượt

còn mua được một máy walkman và một cây son môi. Ông chủ quán Starbucks bắt nhân viên nữ phải trang điểm, nên tôi vẫn dùng cây son mượn của chị Lâm Thanh. Khi tôi trả lại cho Lâm Thanh, chị nói chị tặng cho tôi. Chị còn ngại ngùng nói thêm, thật ra cây son này đã hết hạn sử dụng “Mỹ phẩm đều có hạn sử dụng, em phải dùng hết trước thời hạn đó.” Lâm Thanh còn khuyên tôi đừng mua mỹ phẩm kém chất lượng, tệ nhất cũng phải mua Olay. Cây son tôi mua giá 10 tệ, tôi thấy rất mắc, nhưng Lâm Thanh chỉ cười nhạt. Tuy nhiên, chị nói thêm, màu sắc cũng được, hợp với màu da của tôi, đủ thấy tôi cũng có chút khiếu thẩm mỹ. Tôi nói, ba tôi có dạy sơ cho tôi về vẽ tranh màu nước. Chị ấy nhìn tôi cười, không tin. Tôi đành nói với chị ba tôi là người Thượng Hải, được phân công tới thị trấn nhỏ quê tôi dạy học, sau đó không quay về thành phố nữa.

“Vậy em còn có họ hàng ở Thượng Hải à?”

“Ông nội em vẫn ở Thượng Hải.”

“Em có thân với ông nội không?”

“Ba em vì muốn cưới mẹ nên cãi với ông nội một trận, sau đó không về nhà nữa. Cũng không có liên lạc gì.”

“Ông nội em làm nghề gì?”

“Em không biết.”

Tối hôm thi xong bài trắc nghiệm thứ 3, đến lượt tôi nghỉ phép, không đi làm. Bỗng nhiên có một đám con trai từ đâu đến thăm phòng ký túc xá. Tôi chỉ biết một người trong đó, là Lộ Tiệp. Thì ra phòng của Lộ Tiệp là “phòng kết nghĩa” với phòng tôi. Vì tôi ít khi ở ký túc xá buổi tối, nên đã bỏ lỡ nhiều hoạt động giữa hai phòng kết nghĩa. Nghe Ninh An An nói, chương trình giao lưu chủ yếu giữa hai phòng kết nghĩa là con trai mời con gái đi xem phim, hoặc con gái dạy con trai khiêu vũ. Sau đó đương nhiên là tìm kiếm cơ hội để phát triển tình “hữu nghị”. Qua vài lần giao lưu, có một nam sinh Khoa Toán Tin – biệt danh “Tiểu Cao” – đã chiếm được trái tim của giai nhân Ngụy Hải Hà. Đương nhiên, số người theo đuổi Tiêu Nhụy là nhiều nhất, nhưng không phải là sinh viên của phòng kết nghĩa. Do đó Tiêu Nhụy đỡ cực hơn nhiều. Đơn cử như mỗi ngày tôi phải đi đến phòng đun nước cạnh căn tin hai lần, đế lấy nước nóng dùng tắm gội mỗi sáng và tối. Nhưng Tiêu Nhụy lại không cần đi lấy nước, ngày nào cũng có người lấy giúp, đem đến tận phòng. Ngoài ra, trong túi Tiêu Nhụy lúc nào cũng có sô cô la, cũng là của người khác tặng.

Tối hôm đó, lần đầu tiên tôi đi đến phòng khiêu vũ cho sinh viên ở khu phía đông. Sàn nhảy lớn ngang với hội trường, trên trần gắn đèn màu lấp lánh, có dàn nhạc, có ca sĩ, có lúc hát nhạc trữ tình, có lúc hát nhạc rock sôi động. m nhạc vang lên, mọi người kéo nhau ra nhảy, tay nắm tay, nhảy loi choi như khỉ. Nam sinh viên dạy tôi nhảy tên là Tu Nhạc, là sinh viên năm thứ 3 khoa Triết Học. Anh ta nói, ngành của anh phải có bằng tiến sĩ mới tìm được việc tốt, nên mục tiêu của anh ta là học tiến sĩ.

Nếu xem khiêu vũ như một môn thể thao, thì tôi cảm thấy tôi cũng có năng khiếu trời cho. Tôi thích bơi lội, cũng thích bóng chuyền, đã từng học Thái Cực Quyền. Cho nên trong vòng một buổi tối, tôi đã học xong những bước nhảy cơ bản. Tu Nhạc hỏi tôi có muốn cùng anh ta học thêm buổi tối không, vì anh ta cứ nghe thấy tôi than vãn chuyện thành tích học tập kém.

“Chơi ra chơi, học ra học. Em không thể vừa chơi vừa học được, nếu không, chơi không vui, mà học cũng không tốt.” Anh ta khuyên một cách nghiêm túc.

Tu Nhạc có quyền nói những lời đó, bởi vì anh ta nằm trong Ban Cán Bộ Học Tập của khoa Triết Học, đã có giáo sư để ý đến anh ta, chắc chắn sẽ được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh.

“Ừm.”

“Nghe nói em thường xuyên đi làm thêm? Chỉ cần kiếm đủ tiền tiêu là được rồi, đừng nên vì tiền mà hy sinh việc học.” Anh ta nói tiếp.

“Ừm.”

“Mặc dù anh không học khoa Ngoại Ngữ, nhưng trình độ ngoại ngữ của anh đã đạt tới cấp 8, là trình độ cao cấp. Nhưng anh phát âm không chuẩn, đặc biệt là âm uốn lưỡi.”

“Thật không?” Tôi nói.

“Thật. Sáng nào anh cũng đặt một viên đá cuội dưới lưỡi để tập uốn lưỡi.” Vẻ mặt anh ta đầy quyết tâm “Đúng rồi, em có tham gia Câu lạc bộ tiếng Anh tối thứ sáu hàng tuần không?”

“Không có. Tổ chức ở đâu?”

“Vườn hoa khu phía Tây.” Anh tỏ vẻ ngạc nhiên, người học ngoại ngữ sao có thể không đi tham gia Câu lạc bộ tiếng Anh.

“Thứ sáu tuần này em rảnh không? Tụi mình có thể đi chung. Luyện tiếng Anh xong thì có thể đi xem phim chung với nhóm Lộ Tiệp. Vé suất tối có thể xem suốt đêm.”

“Ừm… tuần sau phải thi giữa kỳ, em phải học bài, lần sau đi.”

“Đừng cắm đầu cắm cổ học, phải biết thư giãn nữa. Đặc biệt là lúc sắp thi, phải thư giãn.”

“Em phải đi làm.”

“Vậy lần sau đi.” Anh ta mỉm cười, không nài ép nữa.

Khiêu vũ xong, mọi người đi đến phòng chiếu video xem phim, ăn hết một đống hạt dưa, uống hết một bình nước ngọt, chơi đùa tới 1 giờ sáng, chương trình giao lưu kết nghĩa mới chấm dứt.

Tôi vẫn suy nghĩ về thành tích của mình, trong lòng nặng trĩu.

Từ đó về sau, sáng nào tôi cũng dậy đúng 5 giờ rưỡi để học từ mới. Trừ lúc đi học, đi làm, toàn bộ thời gian còn lại tôi chỉ biết học và học.

Nhờ ánh đèn đường của đêm cuối thu, tôi thấy sương khuya phủ trắng thảm cỏ. Nhân viên trong quán làm việc 4 tiếng liên tục thì nghỉ “coffe break”[2"> 10 phút. Đêm trước ngày thi, tôi mua một ly cà phê nhỏ, ngồi trong góc vắng, cách khung cửa sổ, nghe gió thu rì rào quét qua con đường dài hun hút. Đèn đường rọi xuống bóng vài người đi đường lê bước chầm chậm qua ngã tư. Tôi đang nhấm nháp cà phê, đột nhiên, có người đi về phía tôi.

[2"> Nghỉ giải lao.

Tôi lại nhìn thấy Lịch Xuyên.

Lần này anh mặc quần áo thường ngày, áo khoác màu cà phê, áo len cao cổ một màu đen tuyền, quần jean bạc thếch. Làn da anh trắng quá, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng. Để giữ hô hấp và nhịp tim bình thường, tôi không dám nhìn khuôn mặt anh lâu. Hình như anh mới tắm xong, trên người anh toát ra mùi hơi nước nhàn nhạt. Mái tóc vừa ướt vừa cứng, có thể kéo anh đi đóng quảng cáo keo xịt tóc nam ngay lập tức. Đột nhiên tôi nhớ tới một từ mới học sáng nay: “dashing”[3">, không biết tại sao mọi người ở đây đều gọi anh là “chàng trai mặc vest”. Người mặc vest thì thiếu gì. Tôi thấy có một từ hợp hơn là “đàn ông thời thượng”. Gọi anh là đàn ông, vì so sánh với đám thanh niên chạy theo thời trang hiện nay, anh có thêm phong độ của dân trí thức.

[3"> Bảnh bao.

“Hi.” Anh hỏi “How are you?”[4">

“I am fine.”[5">

“Do you mind me sitting here?”[6"> Anh chỉ vào chiếc ghế bên cạnh tôi.

“No, no. Please sit, I’ll bring the coffee to you. What would you like for today?”[7"> Không đợi anh ta trả lời, tôi nhanh chóng nói thêm một câu: “Lần này tôi mời nha, cảm ơn tối hôm đó anh đưa tôi về.” Tôi nhanh chóng chuyển sang nói tiếng Trung, vì trình độ khẩu ngữ của tôi chỉ giới hạn ở những mẫu đối thoại thường dùng trong quán cà phê. Vượt quá phạm vi này chắc tôi sẽ để lộ cái dốt của mình.

[4"> Chào em. Em khỏe không?

[5"> Tôi khỏe.

[6"> Em có phiền nếu tôi ngồi đây?

[7"> Không phiền. Mời anh ngồi, tôi sẽ đem cà phê cho anh. Hôm nay anh muốn uống gì?

“À… đừng khách sao. Em ngồi đi, để tôi tự đi lấy. Em muốn uống gì không?” Anh vừa bỏ túi đựng laptop lên ghế vừa hỏi.

“Không cần đâu. Tôi đang nghỉ coffee break, phải làm tiếp ngay thôi.”

Anh ta đi thẳng đến quầy mua cà phê. Sau đó, tôi thấy anh ta trả tiền, lại đi thẳng về bàn.

“Cà phê của anh đâu?” Tôi hỏi.

“Đồng nghiệp của em nhất quyết đòi bưng đến bàn giúp tôi.” Vẻ mặt anh ta vẫn bình thường, nhưng giọng nói hơi ngượng, có lẽ do Tiểu Diệp ân cần quá mức, làm anh không vui.

Tiểu Diệp bưng cà phê đi đến trước mặt chúng tôi, âm thầm tỏ thái độ khó chịu với tôi, tôi biết điều nên mở lời “Anh xem, thời gian nghỉ ngơi của tôi hết rồi. Đây là Tiểu Diệp – Diệp Tịnh Văn – là sinh viên Khoa Ngữ Văn Trung trường Đại học M. Chị ấy không chỉ thuộc “Trường hận ca”[8">, mà còn giỏi ngoại ngữ lắm, thi GRE 2200 điểm đó.”

[8"> Tạm dịch “Hận tình muôn thuở”, thơ của Bạch Cư Dị, là một trong những bài Đường thi nổi tiếng nhất, kể lại mối tình bi thảm của Dương Quý Phi và Đường Minh Hoàng.

Anh mỉm cười, nói “Quán này đúng là nhiều nhân tài. Cô Diệp, lần nào cũng phiền cô bưng cà phê cho tôi, thật ngại quá.”

Tôi thở dài nhẹ nhõm. Hiển nhiên anh không phải loại người vô tâm, anh biết Tiểu Diệp.

Tôi đứng dậy, vội vàng qua máy thu ngân làm thay Tiểu Diệp. Tôi thấy Tiểu Diệp ngồi xuống nói chuyện với anh. Tiểu Diệp mỉm cười vài lần, nụ cười như thiên thần, vô cùng rực rỡ. Tôi cũng cảm thấy mừng cho chị ta.

Tiểu Diệp nói chuyện khoảng nửa tiếng rồi quay lại quầy, gương mặt vẫn ửng hồng.

Tiểu Đồng trêu “Cuối cùng cũng biết tên anh ta rồi hả? Kể nghe đi, anh ta là con trai của đại gia nào? Còn trẻ sao giàu quá vậy?”

Tiểu Diệp nói: “Chị không biết. Chị không hỏi.”

“Cả họ của anh ta cũng không biết?”

“Chị có hỏi, anh ấy nói họ Vương. Chỉ có nhiêu đó thôi.”

“Anh ta làm nghề gì?”

“Không biết. Gặp gỡ tình cờ, hỏi nhiều quá làm gì?”

Tiểu Đồng còn muốn hỏi kĩ hơn, Tiểu Diệp đột nhiên hỏi tôi: “Tiểu Thu, em quen anh ấy à?”

“Không quen.”

“Đừng nói dối. Anh ấy chủ động bắt chuyện với em, chắc chắn là quen biết em.”

“… Đương nhiên anh ta biết

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT