|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
rang và cánh gà nướng.”
“Bây giờ hết giờ làm rồi, không cần làm waitress[5"> đâu. Em ở đây chờ tôi, tôi đi mua vé. Em uống gì?”
“Coca”
[5"> Người phục vụ.
Tôi dựa cột, nhìn anh mua vé xong, lại đi mua bắp rang, bèn chạy theo anh. Mọi hành động của anh phải nhờ vào cây gậy chống, chỉ có một tay để cầm đồ. Trong rạp khá vắng, chỉ có khoảng 10 người ngồi. Chúng tôi muốn ngồi hàng ghế sau cùng. Bậc thang khá thấp, anh lại đi rất chậm. Chân trái bước lên trước, sau đó đẩy chân phải bất động lên bậc thang, đứng vững rồi mới leo bậc kế tiếp. Tôi hối hận lúc nãy đòi ngồi hàng cuối, bây giờ đổi hàng khác, lại sợ anh buồn. Đành phải theo sau anh, từ từ đi.
Cuối cùng cũng đến hàng cuối ngồi xuống, phim đã bắt đầu chiếu. Tôi bắt đầu ăn cánh gà. Mục đích tôi muốn ngồi hàng cuối, chính là không muốn người khác nghe tiếng tôi nhai nhóp nhép.
Anh uống một ngụm nước suối, đoạn hỏi:
“Em chưa ăn tối sao?”
“Chưa. Lúc đi làm lo đón xe buýt nên quên mất.”
“Trong quán có bán đồ ăn mà? Em cũng được nghỉ coffee break còn gì?”
“Mắc như vậy, sao ăn nổi?” Tôi nhanh chóng gặm hết một cái cánh gà, lại cắn cái tiếp theo “Cánh gà ngon lắm, anh ăn một cái đi?”
“Cám ơn. Tôi không ăn.”
“Vậy anh ăn bắp rang đi!”
“Tôi cũng không ăn,” Anh nói nhẹ nhàng “Cho em hết đó.”
“Gì kỳ vậy? Coi phim kinh dị mà không ăn gì hết.” Tôi nhai nhóp nhép. Một lát sau, tôi thì thầm: “Chú ý nghe, tôi thích nhất là đoạn tiếp theo.”
Là cảnh Hannibal trao đổi với Clarice:
“First principles, Clarice. Simplicity. Read Marcus Aurelius. Of each particular thing ask: what is it in itself? What is its nature? What does he do, this man you seek?[6">
… No. We begin by coveting what we see everyday. Don’t you feel eyes moving over your body, Clarice? And don’t your eyes seek out the things you want?[7">”
[6"> Nguyên tắc đầu tiên, Clarice. Sự đơn giản. Đọc sách của Marcus Aurelius đi. Đứng trước mọi sự vật, hãy hỏi: Bên trong của nó là gì? Bản chất của nó là gì? Cả người mà cô đang tìm kiếm đó, hắn làm gì?
[7"> Không phải. Chúng ta bắt đầu bằng sự thèm khát những thứ mình thấy hàng ngày. Cô không thấy những ánh mắt lướt trên người cô sao, Clarice? Cô cũng không dõi mắt tìm kiếm những thứ cô muốn sao?
Tôi bắt chước khẩu hình của nhân vật trong phim, không sai một chữ.
Anh quay qua, nói: “Thì ra em luyện khẩu ngữ bằng cách này.”
Vài phút sau, nhân vật trong phim lại nói tiếp:
“…Terns? Mmh. If I help you, Clarice, it will be “turns” with us too. Quid pro quo. I tell you thing,, you tell me things. Not about this case, though. About yourself. Quid pro quo. Yes or no?[8">”
[8"> Én biển? Uh. Nếu tôi giúp cô, Clarice, thì phải có sự trao đổi giữa hai chúng ta. Một đổi một. Tôi nói cô biết một chuyện, cô kể tôi nghe một chuyện. Không liên quan đến vụ án. Liên quan đến cô thôi. Một đổi một. Đồng ý không?
Lịch Xuyên lại quay qua.
“Sao vậy?”
“Em có phát hiện đoạn thoại này lặp vần không?”
“Chỗ nào?”
“Quid pro quo, yes or no?”
Tôi nhớ lại lần đầu tiên anh đưa tôi về: “Nếu tôi trả lời câu hỏi của anh, thì anh phải trả lời một câu hỏi của tôi.” Quid pro quo?
Thời gian còn lại hầu như tôi đều dùng tay che mắt. Tôi đã coi phim này mười mấy lần, thuộc cả lời thoại, nhưng chưa lần nào mở mắt coi hết từ đầu tới cuối.
Tôi không nhìn anh, nhưng biết anh đang cười tôi.
Xem phim xong, đã rạng sáng. Dù tôi một mực từ chối, anh vẫn đưa tôi về đến cổng ký túc xá.
Dọc đường đi, tôi tìm chuyện để nói với anh:
“Anh biết không, mặc dù đã coi phim này nhiều lần rồi, nhưng có một chỗ tới giờ tôi vẫn chưa hiểu.”
“Em cứ che mắt hoài, chắc là có nhiều chỗ không hiểu? Người ta nói, điện ảnh là nghệ thuật thị giác mà?”
“Sao phải nhét con ngài vào miệng nạn nhân? Tại sao?”
“Em muốn nghe tôi giải thích không?”
“Anh biết sao?”
“Ý nghĩa của con ngài là sinh sản. Ngài cái đẻ rất nhiều trứng. Ngài còn là côn trùng biến thái hoàn toàn. Chẳng phải tên giết người hàng loạt Bill có identity problem[9"> sao?”
[9"> Vấn đề nhân dạng.
“Nhưng mà, sao phải nhét con ngài vào miệng xác chết?”
“Nạn nhân là nữ, đúng không? Phụ nữ khác đàn ông chỗ nào? Là sinh sản, đúng không? Liên tưởng chính là sở trường của dân chuyên văn như em mà.”
Tôi ngừng bước, nhìn anh:
“Nói vậy, thưa bạn Lịch Xuyên, bạn học ngành gì?”
“Kinh tế, sau đó chuyển sang kiến trúc. Quid pro quo, hôm nay ở quán, em buồn chuyện gì vậy?”
“Cãi nhau với người ta.”
“Thua hay thắng?”
“Bề mặt là thắng, nhưng thực tế là thua. Tôi là dân quê, sống ở quê rất thoải mái, nhưng lên thành phố, tự nhiên chuyện gì cũng thấy khó chịu.”
“Như vậy, em sống ở đây không vui vẻ gì mấy nhỉ?”
“Trừ phi thi cuối kỳ được 95 điểm.”
“Sao phải được 95 điểm? Điểm số quan trọng vậy à?”
“I have identity problem[10">.”
[10"> “Tôi có vấn đề về rối loạn nhân cách” – nhái câu nhận xét của Lịch Xuyên về nhân vật Bill Buffalo.
Chương 6
Đến trước ký túc xá nữ, cả hai chúng tôi đều sửng sốt. Trước cửa có một ổ khóa to.
Tôi hít sâu: “Tiêu rồi!” Theo quy định, ký túc xá nữ đêm nào cũng đóng cửa tắt đèn đúng 10 giờ, khóa cửa đúng 12 giờ. Nhưng theo tôi biết, sau nhiều lần sinh viên nữ hối lộ tập thể, bác bảo vệ trước nay vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua. Bác đi ngủ sớm, lười dậy khóa cửa, cho nên cửa ký túc xá thường mở cả đêm.
Cửa bằng kiếng, tôi gõ mãi vẫn không có ai nghe thấy.
Sau đó, tôi nói với Lịch Xuyên: “Giữ túi giúp tôi được chứ? Khi nào anh đến quán cà phê thì đưa lại cho tôi cũng được.”
Anh cầm túi giúp tôi, hỏi: “Em tính làm gì?”
“Leo vào.”
“Cái gì?”
Tôi trả áo khoác cho anh. “Tòa nhà này leo dễ lắm. Để lấy ánh sáng nên bệ cửa sổ vừa dài vừa thấp, còn có ban công nữa.” Nói xong, tôi giơ chân leo lên bệ cửa sổ tầng trệt, sau đó vươn tay nắm lấy lan can ban công tầng hai.
“Em ở tầng mấy?”
“Không cao lắm đâu.”
“Tầng mấy?” Anh đưa tay kéo chân tôi lại.
“Tầng 4. Anh nhìn đi, cửa sổ phòng tôi còn đang mở kìa.”
“Tạ Tiểu Thu, em xuống ngay!”
Thì ra anh biết tên tôi là Tạ Tiểu Thu. Nhân viên trong quán đều đeo bảng tên trước ngực. Ai cũng có tên tiếng Anh, chỉ có tôi dùng tiếng Trung.
Tôi không để ý lời anh, nhưng anh cứ nắm chân tôi thật chặt. Sau đó, anh kéo mạnh chân tôi, tôi đứng không vững, đành phải nhảy xuống, anh ôm tôi, nhưng lại nhanh chóng thả tay ra.
“Lầu 4 mà em cũng dám leo, có chuyện gì thì làm sao hả?” Anh nhỏ tiếng la tôi.
Tuy chỉ dựa vào lòng anh một giây thôi, ba hồn chín vía của tôi đã đi đâu mất, vô số ý tưởng không đứng đắn hiện ra trong đầu.
“Vậy làm sao bây giờ? Ngủ lề đường hả?”
“Có thể ở khách sạn mà. Khách sạn mở cửa 24 giờ.”
“Ý kiến hay.” Mắt tôi sáng lên “Tôi còn biết một chỗ mở cửa 24 giờ nữa, mà không cần tốn tiền. Nhà ga. Phiền anh đưa tôi đến nhà ga được không?”
“Nhà ga rất ồn ào, mai em thi nổi không?”
“Nhà ga cũng đâu ồn ào lắm đâu. Tôi không sợ.”
Anh nhìn tôi, lại vò đầu bứt tai.
Tôi nghĩ ngợi một chút, lại nói tiếp: “Nói đến yên tĩnh, gần trường có một công viên rất yên tĩnh, có rất nhiều ghế dựa có thể nằm ngủ.”
“Em tưởng đây là nông thôn, muốn ngủ là ngủ chắc? Không biết an ninh trật tự ở Bắc Kinh rất kém hả?”
“Thì chỉ một đêm thôi mà, đừng chuyện bé xé ra to, được không?”
Tôi liền bước nhanh ra phía ngoài trường.
Đi được nửa đường, anh nói: “Nếu em không ngại, có thể ở nhờ nhà tôi, nhà tôi còn thừa phòng cho khách.”
“Chuyện này… thật ra chúng ta cũng chưa thân lắm.” Tôi hơi do dự, dù nhìn người này có vẻ hiền lành, đối xử với tôi cũng rất tốt, nhưng tôi vẫn phải cảnh giác.
“Em có di động không?”
“Không có.”
“Đây là di động của tôi, gọi điện thoại tới đồn công an đi, cho họ biết biển số xe của tôi. Dặn họ nếu lỡ em mất tích, cứ tra biển số xe là sẽ tìm được tôi.”
Tôi cười nói: “Bạn Lịch Xuyên, mình đi theo bạn. Bạn có tiền, có xe, có nhà. Ở thành phố như Bắc Kinh này, mình cảm thấy khả năng bạn mất tích cao hơn mình.”
“Nói hay lắm. Mềm nắn, rắn buông, vậy mới là đứa trẻ thông minh.”
Anh mở cửa xe, làm tư thế mời tôi lên xe, rồi gài dây an toàn giúp tôi.
Tôi thích để anh gài dây an toàn, thích anh cúi cả người xuống, để tôi thấy gáy anh với khoảng cách thật gần.
Đã 3 giờ sáng. Xe chạy như bay trong đêm đen, 20 phút sau, đi vào tầng hầm của một tòa nhà cao tầng. Không khí buổi đêm lạnh lẽo, tôi vẫn mặc áo khoác của anh. Anh dừng xe, cầm gậy và túi xách, nhảy xuống xe, mở cửa cho tôi.
Tôi nói: “Tôi có thể tự mở được. Sau này để tôi tự mở, được không?”
Anh nói: “Không được.”
“Đâu cần ga lăng với tôi dữ vậy?”
“Nếu em quen với việc đàn ông đối xử tốt với mình, sau này em sẽ lấy được một người chồng tốt.”
Tôi xuống xe, cùng anh đi đến đại sảnh ở tầng trệt, trước mặt có hai dãy thang máy. Tôi đếm thấy có tổng cộng 10 cái. Chúng tôi đi tới thang máy gần nhất, anh lấy chìa khóa điện tử ra, một tiếng tíc vang lên, cửa thang máy tự động mở.
Bên cạnh thang máy có một tấm bảng gỗ giả cổ: “Thang máy chuyên dụng cá nhân, xin đừng tùy tiện sử dụng.”
Tôi và anh bước vào, trên bảng chỉ dẫn có 59 tầng, nút
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




