watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6691 Lượt

Tây Lương, Nguyễn Ân luôn có những chuyện dường như nói không hết. Chuyện vui chuyện buồn gì, đi đường gặp ai, thấy gì, cô đều muốn chia sẻ với Cố Tây Lương. Vì thế buổi tối hôm ấy, Nguyễn Ân không nhịn được kể cho Cố Tây Lương nghe chuyện về người chị em tốt của mình. Đương nhiên cô đã tự động lược bỏ sự kiện “Tây Lương nhà tớ” đi.

Cố Tây Lương từ phòng tắm đi ra, ngồi trên đầu giường dựa lưng vào gối. Vốn đang căng thẳng vì việc ở công ty, trông thấy vẻ mặt hưng phấn của Nguyễn Ân, tâm trạng anh cũng tốt lên trông thấy. Anh vươn tay ra, Nguyễn Ân vui vẻ nhảy từ bàn trang điểm vào trong lòng anh.

Từ sau khi đi hưởng tuần trăng mật về, Cố Tây Lương dường như đã quen dần với sự tồn tại của cô, quen với việc vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt kiên định của cô.

Nguyễn Ân cũng có cảm nhận như thế, cô vui mừng chỉ vì một chút thay đổi của anh. Cô chẳng cầu mong gì lớn lao hơn thế, mỗi ngày mở mắt ra dưới ánh bình minh đều được nhìn thấy anh, đó chính là tương lai mà cô muốn.

Điều chỉnh lại tư thế ôm, Cố Tây Lương bắt đầu mở miệng hỏi với vẻ tò mò hiếm thấy.

“Em muốn giúp hai người họ à?”

Nguyễn Ân gật đầu: “Đương nhiên, nhưng mà em không hiểu rõ con người Mạc Bắc thế nào, chỉ bằng trực giác cảm thấy anh ta cũng rất tốt.”

Cố Tây Lương hoàn toàn không nhận ra bản thân có phần không vui: “Play boy.”

Ai ngờ Nguyễn Ân đáp lại: “Đấy là vì anh ta chưa tìm thấy đúng người mình muốn, anh trước kia chẳng phải cũng dính bao nhiêu tin đồn không hay đấy ư?”

Cố Tây Lương không ngờ cô lại nói như thế, bỗng nổi hứng muốn chọc ghẹo: “Ý em là em chính là người đó của anh à?”

Nguyễn Ân bấy giờ mới phát hiện ra mình nói hớ, có điều mấy ngày nay đã bị Cố Tây Lương trêu mãi thành quen, lúc này, cô hung hăng nói: “Đúng thế đấy! Sao nào? Sao nào?”.

Nói xong, chính mình không nhịn được mà che mặt lại cười.

Cố Tây Lương cũng cười rộ lên, tỳ cằm lên đầu cô, tay vuốt tóc cô: “Cuối tuần này tụ tập đi, cũng mấy ngày rồi anh chưa gặp cậu ấy”.

Chương 4

Bốn người hẹn nhau ở Bách Liên.

Nguyễn Ân và Cố Tây Lương tới trước, lúc đi qua phòng bao, Nguyễn Ân không kiềm chế được mà phóng tầm mắt về phía ngã rẽ kia. Nếu không phải anh đang đi bên cạnh thì vẫn còn cảm giác thấy sợ hãi. Cũng thật thần kỳ, ngày ấy vì sao lại tóm được đúng anh cơ chứ? Không phải Mạc Bắc, không phải phụ nữ, cũng không phải người nào khác, mà lại là anh!

Thế nên, nghĩ kiểu gì Nguyễn Ân cũng thấy nên cảm ơn cuộc ẩu đả ngày ấy, nếu không nhờ nó, cô sẽ không gặp được người đàn ông độc nhất vô nhị trong trái tim mình.

Cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh đang bỏ thâm đá vào ly brandy, lúc ra khỏi cửa, gió lạng thổi đến mức cứng đờ cả da mặt.

Cô cứ nhìn như thế, đột nhiên bao nhiêu sợ hãi đều biến mất. Cố Tây Lương hình như cảm nhận được ánh mắt của cô, quay sang nhìn, tỏ vẻ thắc mắc. Nguyễn Ân lắc đầu, chỉ vào ly brandy của anh và nói: “Em muốn thử.”

Cố Tây Lương nghĩ uống một chút cũng không sao, nghiêm mặt nói: “Một ngụm thôi đấy”.

Nguyễn Ân gật đầu, nhận lấy ly rượu uống một ngụm.

Cửa phòng bị mở ra, Mạc Bắc và Hòa tuyết cùng nhau đi vào, vẻ mặt cau có, hẳn là vừa cãi nhau. Hòa Tuyết ngồi phịch bên cạnh Nguyễn Ân, Mạc Bắc cũng bước tới đang định ngồi thì bị Hòa Tuyết quát: “Cút! Mơ tưởng ra bao xa thì cút xa bấy nhiêu cho tôi”.

Thế nhưng, Mạc Bắc càng sa sầm mặt, phịch mông ngồi xuống ghế: “Tôi không đi đấy, cô làm gì được?”

“Mạc Bắc kia, anh đàn ông đàn ang gì mà không biết xấu hổ thế hả?”

“Cái gì? Thế nào là không biết xấu hổ?”

“Có một nơi tên gọi là khách sạn, trải rộng khắp thế giới! Vì sao anh không chui vào đấy mà đứng giữa hành lang làm những chuyện đồi bại cản lối đi, tầm nhìn của người khác!”

Nguyễn Ân nghe đến đây liền hiểu ra mọi chuyện. Xem ra hai người họ không phải hẹn nhau cùng đến mà là Mạc Bắc đến trước, thấy ngoài kia có mấy cô em xinh đẹp, không kìm được mà trêu ghẹo vài câu, bị Hòa Tuyết bắt gặp. Sao trên đời này lắm chuyện trùng hợp như thế? Cuộc chiến càng đánh càng ác liệt, Nguyễn Ân thở dài, kéo tay Hòa Tuyết khuyên nhủ: “Tiểu Tuyết, đừng giận nữa, anh ấy cũng không phải cố ý đồi bại như thế.”

Cô đương nhiên không thể nói toạc tâm tư của Hòa Tuyết ra, chỉ có thể đổi sang cách khuyên nhủ, nhưng lại không biết, nói như thế càng khiến tội Mạc Bắc thêm nặng: cô ấy lúc nào cũng thiếu suy nghĩ như thế.

Hòa Tuyết còn chưa kịp nguôi giận, thêm một câu của Mạc Bắc, thêm một câu của Nguyễn Ân, tức đến long cả phổi. Vì thế, khi Nguyễn Ân vừa giơ tay lên thì lập tức bị Hòa Tuyết gạt ra, tỏ rõ thái độ ai cản tôi người đó sẽ chết.

Nguyễn Ân không ngờ Hòa Tuyết lại gạt tay mạnh đến thế, suýt nữa thì ngã khỏi sofa, may mà Cố Tây Lương nhanh tay đỡ cô. Nãy giờ dửng dưng, đến lúc này thì nét mặt Cố Tây Lương đã sa sầm lại. Hòa Tuyết cũng nhận ra mình quá đáng, định kéo Nguyễn Ân về nhưng Cố Tây Lương đã kéo Nguyễn Ân lại phía mình. Anh lạnh lùng nói với Hòa Tuyết: “Nghe nói bác trai đã đặt toàn bộ bất động sản và hợp đồng tương lai vào hạng mục hợp tác giữa Cố Thị và Hàn Thông? Về nhà cô nhắc nhở bác trai, làm việc cẩn thận mới được dài lâu”.

Hòa Tuyết và Nguyễn Ân không hiểu chuyện làm ăn, mặt ngây như phỗng nhìn nhau. Chỉ có Mạc Bắc nghe ra khẩu khí Cố Tây Lương không mấy tốt lành, không ngờ Hòa Tuyết lại bị Cố Tây Lương ghi thù.

Vì thế anh ta lo quýnh lên : “Tây Lương, không đến mức vậy chứ?”

Người nọ lạnh lùng đáp: “Đến mức.”

Mạc Bắc lại càng cuống quýt: “Đừng đừng, coi như cậu nể mặt tớ được không hả?”

“Vì một cô gái mà phải nể mặt cậu? Thế này chẳng lẽ ngày nào tớ cũng phải nể à?”

Nguyễn Ân không hiểu vì sao hai người họ tự dưng lại đi chọc ngoáy nhau, len lén kéo gấu áo Cố Tây Lương, nhưng lại bị ánh mắt của anh làm cho sợ hãi.

Cố Tây Lương đau đầu, đồ ngốc này, chẳng lẽ không phải em muốn tác hợp cho họ à?

Quả nhiên, Mạc Bắc một khi đã sốt ruột thì kiểu gì cũng lỡ miệng: “Cô ấy khác!”

“Khác thế nào?”

“Cô ấy…cô ấy…Những người khác là chơi bời, còn cô ấy là người yêu!”

Mặc dù không nói những câu cần thiết như “anh thích em”, nhưng chỉ cần một câu này thôi là đủ rồi.

Cố Tây Lương đắc ý nhếch miệng: “Ô thế à? Thế thì làm sao tớ dám không nể mặt thiếu gia Mạc Bắc cho được?”

Hòa Tuyết cứ vô duyên vô cớ như thế bị tỏ tình trong mơ màng, một lúc sau mới có phản ứng, cô giẫm nát giày da Ý của Mạc Bắc: “Ai là người yêu của anh?”

Mạc Bắc cũng kích động không kém: “Hôn cũng hôn rồi còn không gọi là người yêu?”

Mặt Hòa Tuyết lập tức đỏ đến mang tai.

“Ai thèm hôn anh? Cái đó gọi là trao đổi kinh nghiệm lẫn nhau, không hiểu à?”

Mạc Bắc mất hứng, ngôn từ cũng sắc bén hẳn lên: “Cứ tưởng ngọc nữ, náo loạn một hồi mới biết là dục nữ


dục nữ: cô gái dung tục.

Hòa Tuyết giơ tay dáng cho Mạc Bắc một cái tát: “Mạc Bắc, đồ vô liêm sỉ!”, sau đó đứng bật dậy chạy ra ngoài.

Mạc Bắc ngây người mất mấy giây rồi cũng đuổi theo.

Lúc này chỉ còn lại Nguyễn Ân ngơ ngơ ngác ngác với Cố Tây Lương đang ngồi xem kịch vui.

Buổi tối nằm trên giường, Nguyễn Ân ở trong lòng Cố Tây Lương dường như có phần không bình thường. Cố Tây Lương muốn ngủ nhưng cô liên tục động đậy khiến anh tỉnh. Cứ thế mấy lần, anh hơi bực, nghiêng người ôm chặt Nguyễn Ân, môi tự động tìm tới môi cô, nhưng lại bị hai tay cô đẩy ra. Cô chậm rãi ngước mắt lên, hồi lâu mới dám nói: “Anh giúp em gãi lưng được không?”.

Cố Tây Lương sửng sốt, kéo vạt áo ngủ của cô lên xem mới thấy da cô đã mẩn đỏ.

“Sao thế?”

“Dị ứng cồn…”

Thấy mặt anh thoáng cái sa sầm lại, Nguyễn Ân vội vàng nói: “Không sao, thế này đã là đỡ lắm rồi. Có lần đi uống với Hòa Tuyết, em còn phải nằm viện một tuần cơ, suýt nữa bỏ lỡ buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp”.

Cố Tây Lương không nói gì mà xuống giường, kéo cô dậy, rồi lại lấy áo khoác lên người cô.

Nguyễn Ân ngơ ngác hỏi: “Anh làm gì thế?”.

Đối phương chỉ đáp vẻn vẹn: “Đi bệnh viện.”

Nguyễn Ân sống chết không chịu cử động, ôm chặt chăn nói: “Không cần đâu, chuyện này rất bình thường thôi, da em yếu quá, không có gì to tát cả”.

Cố Tây Lương phớt lờ cô, nói: “Em muốn đi bệnh viện hay để anh gọi bác sĩ tới?”

Nguyễn Ân lắc đầu: “Có thể cả hai đều không cần được không? Em sợ tiêm…”

Thấy bộ dạng khóc không nổi của cô, Cố Tây Lương tức giận nói: “Sợ mà sao còn đòi

uống?”

Nguyễn Ân biết anh đã thực sự nổi giận, bèn dịch người ra mép giường, ôm lấy người Cố Tây Lương, nhỏ giọng nũng nịu nói: “Em xin lỗi”.

Giọng vừa run rẩy sợ hãi lại vừa ngọt ngào.

“Em không có lỗi với anh, em có lỗi với cơ thể em.”

“Thế em tự xin lỗi bản thân, được không…”

Cố Tây Lương vẫn chưa nguôi giận, nhẹ gạt tay cô xuống rồi đi ra ngoài.

Nguyễn Ân cuống quýt: “Anh đi đâu?”

“Lấy thuốc dị ứng.”

Tối hôm đó, Hòa Tuyết và Mạc Bắc một trước một sau chạy ra khỏi câu lạc bộ Bách Liên. Đến bãi đỗ xe, Mạc Bắc chặn

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT