watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:48 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3955 Lượt

thật sự xem đến hai mắt choáng váng, nhìn thế này, khẳng định 100% cô tuyệt đối không biết mình đang làm gì.

Còn chưa kịp phản ứng, cô lại lần nữa tóm lấy cổ áo anh, căm giận bất bình nói: “Ngực to có cái gì tốt? Vừa nặng lại vừa dễ dàng trễ xuống, mỗi ngày đều phải mặc áo ngực, hơn nữa anh có biết tồi tệ nhất là cái gì không?”

“Cái gì?” Anh biết đối thoại đã sớm lâm vào trạng thái quỷ dị rồi, nhưng lại không cách nào khống chế rất hiếu kì.

“Tôi không thể mua được áo ngực yêu thích!” Cô quá khích vung vung tay.

“Áo ngực?” Anh mờ mịt nhìn cô.

“Đúng, chính là áo ngực!” Cô như chém đinh chặt sắt, tức giận nói: “Những áo ngực đáng yêu, hấp dẫn, xinh đẹp đều không có size lớn, tất cả áo ngực size lớn đều giống như bệnh đậu mùa, hoa văn xấu xí, màu sắc đơn điệu, không phải màu da thì là màu trắng, mỗi một cái đều xấu muốn chết!”

“Bệnh đậu mùa?” Anh càng thêm mờ mịt.

“Chính là loại này a!” Cô kéo áo mình lên, lộ ra áo ngực màu phấn hồng ôm trọn bầu ngực tròn to, đưa ngón trỏ chỉ chỉ vào hoa văn trên ngực, phẫn hận nói: “Như cái áo này, hoa văn thêu lộn xộn, anh xem không phải cảm thấy rất giống như bệnh đậu mùa sao?”

Cả người anh cứng đờ, gương mặt trong nháy mắt sung huyết đỏ bừng.

Cô không có một chút gì cảm thấy không đúng, chỉ là bỏ áo xuống, lại tóm chặt cổ áo anh: “Cái màu phấn hồng này tôi tìm thật lâu, nhưng hoa văn lại xấu chết, nếu không phải tôi thật sự không tìm được cái đẹp hơn, tôi mới không thèm mặc nó! Tôi mới 36E mà thôi! Nhưng mà mỗi lần đi mua áo ngực, đều phải đi tới vài nhà mới tìm thấy, đi nhiều đến mức chân cũng muốn gãy, mới có thể tìm được một cái miễn cưỡng có thể nhìn được! Có lúc còn không tìm được! Tại sao các cô gái có bộ ngực nhỏ có thể mặc những áo ngực đáng yêu, hấp dẫn, xinh đẹp? Tôi cũng muốn, cũng muốn mặc áo ngực đáng yêu, hấp dẫn, xinh đẹp! Anh không cảm thấy đây chính xác là kì thị sao?”

Câu cuối cùng của cô là phẫn uất hét lớn, rốt cuộc cũng đem tâm trí mất hồn của anh gọi trở lại

Hải Dương mặt ửng đổ, ép buộc tầm mắt từ cổ áo rộng thùng thình của cô nhìn về trên mặt, ho nhẹ hai tiếng, gật đầu phụ họa, “Ừ.”

“Cho nên anh nói, đây đúng là rất không công bằng?”

“Ừ.”

“Nói tôi ngực to ngốc nghếch căn bản là không có thiên lý!”

“Đúng.”

“Sợ cô lại làm những hành động làm anh phun máu mũi, mặc kệ cô nói gì, anh cũng gật đầu đáp lại.”

Liên tiếp lấy được phản ứng đồng tình của anh, cô càng nói càng hăng, giơ tay lên hét lớn.

“Ngực lớn vô tội!”

Anh ngẩn người nhìn cô chằm chằm, lập tức quên cả trả lời.

“Anh phải nói cùng tôi!” Cô dùng tay trái níu chặt cổ áo anh, ép buộc anh mở miệng.

“Gì?”

“Nói ngực lớn vô tội a!” Thấy anh vẻ mặt ngây ngốc, dáng vẻ không nguyện ý, cô hốc mắt đỏ lên: “Anh không đồng ý đúng không?”

“Ách….” Nhìn thấy cô lại muốn khóc, anh đành phải gật đầu, “Tất nhiên đồng ý.”

“Có thật không?” Cô một tay níu cổ áo anh, một tay nắm lại giơ thật cao, lớn tiếng hô: “Vậy tôi đếm đến ba, chúng ta cùng nhau nói, một, hai, ba——”

“Ngực lớn vô tội!” Cô hứng phấn hét to.

“Ngực lớn vô tội….” Sợ nước mắt của cô, anh nhỏ giọng lầu bầu.

“Ngực lớn vạn tuế!” Cô càng kêu càng vui mừng.

“Ngực lớn vạn tuế….” Anh chỉ có thể cười khổ, tiếp tục theo.

“Ngực lớn vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế——”

“Ngực lớn vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế…” Nói đến câu này anh thật sự không nhịn được bật cười.

“Ha ha ha ha ha ha——” cô hô xong khẩu hiệu cũng không nhịn được bật cười, cười gần như không thở nổi, nằm trên người anh cười một lúc mới ngừng lại.

Chương 9: chương 9

“Thật ra thì….. lúc sáng, tôi rất tức giận, cảm thấy anh không có lễ phép…” Sau khi cười xong, cảm giác mệt mỏi xông lên, cô núp trong ngực anh, nhỏ giọng hối lỗi: “Mặc dù tôi nghĩ anh cho con mèo vào trong thùng rác là tốt lắm rồi, không ngờ anh lại đem mèo đi chôn, ngoài dự liệu của tôi, nhưng anh lại bày ra gương mặt lạnh lùng, khiến tôi tức giận, không biết tại sao anh chán ghét tôi….”

Không ngờ cô lại nghĩ như vậy, Hải Dương trong lòng khó chịu, vội nói: “Tôi không chán ghét cô.”

“Thật?” Vùi mình vào sâu trong ngực anh, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Ừ!” Anh chần chừ một chút, mới đưa tay vuốt mái tóc của cô, cho cô an ủi và bảo đảm.

Cô níu chặt áo anh, thật lâu sau mới cười khàn khàn nói: “Anh đúng là người tốt.”

Anh sững sờ, lớn như vậy anh nghe qua rất nhiều lời hình dung bản thân, nhưng chưa từng nghe người nào nói anh là người tốt, nhất thời, cảm thấy không biết nói gì.

“Cám ơn anh đã cứu tôi…”

Anh vẫn như cũ không biết nói gì, chỉ có thể trầm mặc.

Cô lúc này không ép anh phải trả lời, chỉ yên lặng núp trong ngực anh.

Mấy phút trôi qua, anh không nghe thấy cô nói chuyện nữa, cúi đầu nhìn, mới phát hiện cô đã ngủ thiếp đi.

Rốt cuộc.

Anh mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.

Cô ngủ rất ngon, thậm chí khi anh ôm cô đi lên cầu thang, đặt lên giường cũng không tỉnh lại.

Dưới ánh trăng, nằm trên chiếc giường rộng lớn, càng lộ ra vẻ nhỏ nhắn yếu đuối của cô, mặc dù đã chườm đá, nhưng má trái của cô vẫn còn sưng, nước mắt vẫn còn đọng ở khóe mắt, anh ngồi trên giường nhìn thấy dấu vết của nước mắt, đưa tay nhẹ lau cho cô, bàn tay không nhịn được nhẹ nhàng chạm nhẹ lên gương mặt bị sưng to của cô.

Lúc ấy, nếu anh đến trễ hơn một chút, chỉ sợ cô đã bị tên cường bạo đó đánh chết.

Vừa nghĩ đến cảnh tượng cô bị gã khốn kia kéo lê trên mặt đất cứng rắn, đau đớn ôm người, anh có loại cảm giác kích động muốn giết người.

Nếu không phải cô ở phía sau tiến lên ngăn cản, anh nhất định sẽ giết chết tên khốn đấy!

Chưa từng gặp người con gái nào giống như cô.

Rõ ràng sợ muốn chết, lại dám xông lên ngăn cản anh, hơn nữa người mà cô cứu lại chính là kẻ đã làm tổn thương cô, thật không biết phải nói cô dũng cảm, thiện lương, hay là ngu ngốc.

Cả buổi tối, cô toàn thân run rẩy, thậm chí lúc ở đồn cảnh sát cũng thế, nhưng lại liều mạng chống đỡ, cố gắng không chảy một giọt nước mắt, còn cố gắng nở nụ cười cảm ơn mấy người cảnh sát.

Anh không hiểu tại sao cô lại phải cậy mạnh như thế….

Nhìn cô như vậy, anh không hiểu sao lại cảm thấy phiền não, nhưng đến khi thấy cô bật khóc, anh mới thở dài nhẹ nhõm, ngoài ý muốn trong lòng lại có chút buồn bực.

Ngón tay anh trượt từ trên má xuống vết bầm dưới cằm, sau đó trượt nhẹ đến đôi môi đầy đặn khiêu gợi của cô.

Cũng khó trách, cô từ bé bị bạn bè cùng phái bắt nạt, bị bạn nam quấy rối, cô gái này căn bản chính là báu vật, nhưng cô nói cũng không sai, trước đây, anh cũng chưa hề nghĩ qua “ngực lớn” lại có nhiều phiền não đến như vậy.

Nghĩ đến lúc cô lớn tiếng kháng nghị, muốn mặc áo ngực đáng yêu, xinh đẹp, khêu gợi anh không khỏi mỉm cười, lại nghĩ đến cô ép anh hô to khẩu hiệu thì không nhịn được nữa tiếng cười bật ra khỏi miệng.

Cô gái này… Thật sự là… Đơn thuần rất đáng yêu…..

Đúng là, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Anh ban đầu, không phải nghĩ cô ngực lớn không có đầu óc, lại cũng không cảm thấy đối với báu vật như cô có cảm giác. Không nghĩ cô vóc dáng xinh đẹp lại không hề coi đó là vũ khí của bản thân, mà lại thấy phiền não.

Cô vừa đơn thuần thiện lương, lại dễ tin tưởng vào người khác.

Với bộ dạng như thế này, cả đời cũng không tàm tổn thương người khác.

Thế giới của cô và anh bất đồng, cho nên mặc dù bị người ta tổn thương, nhưng lại như cũ rất nhanh tin tưởng người khác.

Anh biết cô thuộc loại người này, người như cô luôn nhìn tới phía ánh sáng của mặt trời, ít để ý tới tồn tại của bóng tối, ngây thơ….

Cô đơn thuần ngây thơ, những thứ đó anh đã mất từ lâu.

Cô và anh, giống như ban ngày và đêm tối.

Hai mắt đen tối sầm lại, khóe miệng hơi cong, tự giễu bản thân, anh rút tay về đứng dậy mở tủ lấy chăn lông đi đến bên cạnh ba đứa nhóc, nằm dưới đất.

Anh nhắm mắt lại, để cho bản thân nghỉ ngơi, lại như cũ vẫn có thể cảm giác được cô ở trong phòng, nghe được hơi thở đều đặn của cô, ngửi được… mùi thơm giống như quả cam nhàn nhạt trên người cô….

Nóng quá.

Cô nhắm hai mắt, đưa tay sờ đầu giường.Nhưng vẫn không tìm thấy cái gì.

Kỳ quái, điều khiển điều hòa ở đâu?

Không chịu được nóng bức, cô mở mắt ra, đập vào mắt, là xà ngang bằng gỗ to khổng lồ.

Nhà cô đâu có trang hoàng thế này? Đây là đâu?

Hoa Đào có chút mờ mịt, quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng muốn nôn, cô nhắm mắt lại cố gắng kiềm chế cơn buồn non, sau đó mới mở mắt.

Cô nằm trên giường lớn, trong phòng trống trải, nói trống trải cũng không đúng, vì trong phòng cũng có một cái bàn, một cái ghế, một cái máy vi tính, một chậu Diệp Phiến (chẳng biết cây gì nên mình để nguyên CV), ba tấm nệm, ba cái chăn, và mấy bộ y phục vứt lộn xộn.

À còn có một cái đàn piano.

nằm trên gối nhìn chiếc đàn piano mầu đen.

Vì muốn xem chiếc đàn, cô cố gắng ngồi dậy, quả nhiên đúng là một chiếc đàn piano, màu đen

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT