|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cầm lại mơ hồ truyền đến, lần này tiếng đàn không phải là bản nhạc cổ điển vui vẻ, mà là bản nhạc nhè nhàng êm ả.
Tiếng đàn thanh thúy động lòng người, cô lại thở dài một cái.
Đáng ghét, cô thật muốn thu lại bản nhạc của anh ta, sau đó mở ở trong tiệm của mình, nếu được như thế, buôn bán của cửa tiệm nhất định sẽ tốt hơn.
Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười hai tiếng.
Mặc dù cô rất muốn làm như thế… nhưng lại sợ bị đầu trọc nhà bên phát hiện, nhìn anh ta cả người cơ bắp, mặt hung dữ, nếu chọc giận anh ta, chắc chỉ một quyền cô có thể bị đánh bay đến tận Thái Bình Dương.
Ha ha….
Hơn nữa tiếng đàn nghe cũng khá nhỏ, cô có muốn lén thu cũng chưa chắc thu được.
Biết đâu tiếng đàn không phải do đầu trọc đánh, mặc dù mọi người đều nói anh ta vẫn độc thân nhưng ai biết trong phòng anh có người phụ nữ nào không?
Giống như là bạn gái thân thể không tốt, hoặc chị em gái?
Cô tò mò khẽ vén rèm cửa, lén nhìn sang nhà bên, ai lại biết cửa chớp nhà bên cạnh cũng bị người ta kéo ra một chút, hiện ra một đôi mắt màu lam tò mò, vừa vặn nhìn lại cô.
“Oa, a!”
Hoa Đào giật mình, vội vàng buông tay lùi lại một bước.
Là đầu trọc sao?
Không đúng! Mặc dù cô chỉ thấy đôi mắt màu xanh lam, nhưng sống mũi và làn da màu trắng, còn anh ta đen như vậy, hơn nữa tiếng đàn dương cần vẫn đang vang vọng trong đêm, anh ta còn đang đánh đàn, không phải sao?
Vuốt ngực, ngăn nhịp tim đang đập thình thịch, cô cố gắng bình tĩnh lại, lấy dũng khí, sau đó kéo rèm cửa sổ ——
Không có.
Cửa sổ đối diện đóng chặt, cửa chớp cũng khép lại, tất nhiên cũng không có đôi mắt màu lam nhìn cô chằm chằm.
Cô nhìn lầm sao?
Không đúng, cô rõ ràng vừa nhìn thấy, hai nhà cách nhau chỉ có mấy mét, hơn nữa thị lực của cô rất tốt, mỗi lần kiểm tra thị lực đều là mười trên mười nha.
Trong nhà đó còn có những người khác sao? Bình thường sao cô không thấy?
Là… cái kia sao?
Không thể nào? Vận khí không phải tốt như vậy đi?
Tất nhiên, cô cũng không phải lúc nào cũng có thời gian đi rình coi người ta… ha ha
Cười gượng hai tiếng, cô tự nói với bản thân không phải sợ, lại chợt nhớ đến giả thiết là có người phụ nữ sức khỏe không tốt.
Chắc không phải bị cô hồ đồ đoán trúng chứ?
Hà Đào Hoa, ngươi làm ơn dừng lại, suy nghĩ một chút, ngươi năm nay đã ba mươi tuổi sao lại còn suy nghĩ lung tung vớ vẩn như thế.
Hai mắt mở lớn, cô một lần nữa kéo rèm cửa, tắt đèn, quyết định đi tắm.
Nhưng mới tắm được một nửa, cô lại không nhịn được suy nghĩ, nếu nói cặp mắt kia giống như của phụ nữ, không bằng nói giống như của đứa bé…
Đứa bé sao? Cũng đúng, tất cả mọi người đều nói anh ta độc thân, không ai nói anh ta không có đứa bé.
Ừ, nhất định là như thế, không sai.
Dùng sức gật đầu, cô thở phào nhẹ nhõm, sau khi sấy khô tóc, tâm trạng thả lỏng, cô nằm trên giường, đầu vừa chạm vào gối đã nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Cô gái ngực lớn ở nhà bên cạnh đã nhìn lén anh nhiều ngày.
Đương nhiên anh biết, bởi vì cô gái kia căn bản là không biết cái gì gọi là kĩ xảo nhìn lén, cô luôn mở hai mắt to, không có việc gì làm là nhìn về phía anh.
Trên thực tế, nói cô quang minh chính đại nhìn anh cũng không quá đáng.
Anh không chỉ một lần bắt được cô cau mày nhìn anh hoặc ở ngoài cửa nhìn anh, thậm chí có mấy lần dừng ô tô ở bên đường, chạy bộ thì thấy khi đó cô lái xe đi qua vẻ mặt khó chịu nhìn anh, miểng lẩm bẩm lầu bầu không hiểu nói cái gì.
Anh thật sự không biết mình đã làm gì đắc tội với cô, khiến cô mỗi lần nhìn thấy anh, sẽ cau mày lẩm bẩm.
Có vẻ như rất khó chịu, anh mới chính là người phải khó chịu chứ?
Lúc đầu biết nhà bên cạnh mở cửa hàng, anh cũng không cảm thấy có cái gì, nhưng khi cửa hàng cô vừa mở, anh mới cảm thấy có gì không đúng.
Trước không nói đến tiệm cô luôn luôn đông khách, đối lập với tiệm của anh chung quy là trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, chỉ là mỗi buổi sáng cô dậy sớm rời giường nấu đồ ăn mùi thơm bốn phía, làm cho ngươi ta bụng đói kêu vang, khiến cho anh không hiểu sao cảm thấy khó chịu.
Những mùi thơm kia cả ngày tràn ngập trong không khí, mùi vị hấp dẫn từ phía bên cạnh không ngừng bay qua, hại anh mỗi lần vừa ngửi thấy, khiến anh hoài nghi cả ngày mình chưa ăn cơm.
Cho nên sáng sớm hôm nay sau khi chạy bộ về, lại nhìn thấy cô đứng ở tường rào hai bên nhà, giẫm lên một tảng đá lớn ngó nghiêng nhìn về tiệm cả anh, không khỏi nhíu mày.
Đủ rồi!
Kiên nhẫn của một người cũng có giới hạn!
Anh trực tiếp đi thẳng vào cửa chính đang rộng mở của nhà cô, tiến vào trong sân, không tiếng động đứng sau lưng cô gái ngực lớn này.
Cô vẫn chưa phát hiện sự hiện hữu của anh, hai tay vẫn bám vào hàng rào gỗ, cố gắng kiễng chân, rướn cổ nhìn về phía trước.
Ông trời, cô thật là thấp, đứng trên tảng
đá cao khoảng 30cm, cũng chỉ cao gần bằng anh mà thôi.
“Đáng ghét, đã chạy đi đâu? Mới vừa rõ ràng còn thấy…” Trong miệng cô lẩm bẩm lầu bầu, cái đầu nhỏ nhắn vẫn dáo dác ngó nghiêng.
“Tìm người sao?” Anh hỏi.
“Đúng vậy.” cô theo phản xạ trả lời, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn về phía sân nhà bên cạnh, không hề phát hiện có gì không đúng, chỉ thì thào hỏi lại: “Kỳ quái! Sao lại không thấy rồi hả? Chẳng lẽ gặp quỷ?”
“Cần giúp một tay sao?” Anh hỏi lại.
“Được——” cô trong nháy mắt cứng đờ, lúc này mới giật mình phát hiện có người phía sau mình, cô sợ hãi hốt hoảng quay ngời lại, trượt chân, cả người bị mất thăng bằng!
“A, oái ——”
Phát hiện mình sắp ngã xuống, cô thét chói tai, hai tay phản xạ quơ loạn, bất chấp tất cả trước hết bấu víu vào người đàn ông ở trước mặt!”
Cho nên, đợi đến khi thân thể cô ổn định, phát hiện ra hai tay cô bám chặt vào cổ của vị tiên sinh đầu trọc, hơn nữa mặt của anh ta gần ngay trước mắt, gần đến mức mắt đối mắt, mũi đối mũi, gần đến mức chóp mũi hai người chỉ có cách nhau khoảng 5cm, gần đến mức cô có thể nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của mình trong đôi mắt màu đen của anh, còn phải nói đến bộ ngực hùng vĩ của cô đang trực tiếp thân mật dán sát vào lồng ngực rắn chắc nóng rực của anh.
Cô nháy mắt cứng người lại, đại khái là một giây đi, sau đó lại lần nữa hét lên, hốt hoảng buông anh ra, vội vàng lùi về phía sau.
Người cô vẫn đứng trên tảng đá, bước lùi lại tất nhiên lại một trận náo loạn, thấy cô bị dọa chới với ngã về phía sau, hai tay vung loạn, để tránh cho cô gái ngốc nghếch này đưa đầu đụng vào hàng rào, phơi thây tại chỗ, Hải Dương lông mày nhăn lại, đưa tay ra vịn eo cô, một lần nữa giúp cô ổn định thân thể.
Cô chưa kịp hoàn hồn hai tay đặt trên ngực anh, gương mặt đỏ bừng thở hồn hển hai cái, lại phát hiện ra tay mình đang để trên ngực anh, vội vàng rụt tay lại.
“A, cảm ơn… xin lỗi…” tay chân cô luống cuống, mặc dù đã rút tay về nhưng lại không biết để đâu, bởi vì tay anh vẫn còn đang giữ eo cô.
Cô lúng túng nhìn gương mặt không chút thay đổi của vị tiên sinh đầu trọc cao lớn, có mấy giâ
giây không biết phải làm gì, cuối cùng mới lấy hết dũng khí nói: “Chuyện này….. tôi…. tôi đững vững rồi…. anh có thể buông tay….”
Mắt anh cũng không chớp, chỉ lạnh lùng nhìn cô.
Hà Đào Hoa bị anh nhìn đến da đầu tê dại, trong đầu lại xuất hiện những ý nghĩ lộn xộn, bàn tay anh đặt trên eo cô bỗng nhiên nắm chặt, mặt cô trắng bệch, không biết anh muốn lam gì, cánh tay lại vô ý thức bám chặt vai anh, hoảng sợ kêu ra tiếng.
“Anh muốn làm gì?”
Lời vừa dứt, cô bỗng ngẩn người, bởi vì anh buông cô ra, anh không làm gì, chỉ là nắm eo cô, đỡ cô từ trên tảng đá đặt xuống mặt đất.
Thật là nhẹ nhàng.
Anh dễ dàng giống như là từ trên bàn cầm quyển sách, sau đó lại đặt một quyển sách khác xuống.
Phát hiện mình lại hiểu lầm người ta, cô lúng túng vừa nhìn anh vừa đỏ mặt, hốt hoảng cố gắng mỉm cười.
“A….. Ha ha…… cám ơn……” Cô vuốt ngực, ngẩng đầu lần nữa cùng anh nói cảm ơn, rồi lại hơi kinh ngạc một chút, anh thật sự vô cùng cao lớn, trước đó chưa đứng gần cô đã cảm thấy anh rất cao, bây giờ anh ở ngay trước mắt, chiều cao chênh lệch của hai người càng làm cô có cảm giác bị uy hiếp.
Ông trời, tầm mắt của cô chỉ đến lồng ngực anh mà thôi, cô muốn nhìn mặt anh, còn phải ngẩng cao đầu mới nhìn thấy.
Cô không nhịn được khẽ lui lại một bước, sau đó nghe thấy anh mở miệng.
“Cô tìm tôi?”
“Hả?” Cô mở lớn hai mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, gương mặt mờ mịt.
Anh giơ tay chỉ chỉ bên kia hàng rào, “Cô không phải vừa nói đang tìm người.”
“A? Tôi… á…..” đột nhiên nhớ tới, cô chỉ cảm thấy ngại ngùng lúng túng, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Nhìn lén bị người ta bắt tại chỗ!
Trời ạ, muốn phạt con rình lén người ta, tại sao không trực tiếp cho một đạo thiên lôi đánh xuống con đi?
Cô nhìn anh, gương mặt càng lúc càng đỏ, trong đầu trống rỗng, thật lâu mới nghĩ ra được một cái cớ vô cùng sứt sẹo.
“Cái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




