|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
vẻ hay dkhóc lóc, 6cô bé thậm 7chí còn 2ckhông thèm 8cử động, 29cặp mắt 0cũng trống 3rỗng mờ 3mịt, nhưng dcô gái kia b7hết sức 1cẩn thận 91che chở fcho bé gái.
Ba 87cậu nhóc fthì từ 17đầu đến 6cuối trầm bmặc, chỉ 14có cô bé a5lớn cùng f8người đàn 5ông kia giống cnhau, hai a4người này 48nói rất 6enhiều, nhưng 9anói chưa f7được mấy 78câu lại 0ầm ĩ cả alên, mặc bddù một 9bàn tám f8người, 0ecó năm người eim lặng 3giống như bhồ lô, cít nói nhưng ccchỉ dựa dvào hai người 8bọn họ, cmột bàn 9cũng rất 52náo nhiệt.
Cô cnhìn bọn 73họ cảm ccthấy kì dquái, cũng 6akhông thể 81đoán ra 1được quan a9hệ giữa cbọn họ.
Duy enhất nhìn dra được, e4là đôi cenam nữ kia 49có thể d2là người 3fyêu hoặc 8vợ chồng, 2người đàn 0ông mặc ddù cùng 8fcô bé lớn 03cãi nhau, anhưng bàn dtay vẫn aluôn nắm 7chặt lấy 4bàn tay cô 55gái ở bên facạnh, cô bgái mặc e7dù chăm 9bsóc bé gái 5dnhỏ nhưng cecũng theo 8bản năng a4hưởng ứng, fnắm chặt ftay anh ta, 6đút món 72ăn cho anh 05ta, còn cười bcười lau agiúp anh 85ta vết bẩn 0fdính vào b8mặt.
Hai 12người kia 05trong lúc dlơ đãng, athân mật, 76khiến người 2khác nhìn 26vừa ước 8ao, lại 26đối kị, 9rồi lại 3không nhịn dđược bị 7tỉnh cảm dacủa hai 3người họ c7hấp dẫn, eakhông nhịn 1được nhìn 1lại vài 31lần.
Nhin 6hai người 87bọn họ, 0cô thấy 70trong lòng 57nhói đau, drất muốn, 8thật sự e8rất muốn aecó người cađối với 2cô như vậy.
Tiếng 39nhạc êm 76ái bao trùm 0khắp căn 5phòng, cô 9cúi đầu crửa ly, etránh cho cviệc nếu bnhìn nữa, abcô sẽ lại 2ekhông nhịn 5cđược, 5không ngừng 1ăn năn hối 4hận, nhưng 2akhi nghe tiếng 0acô gái đó bcười, cô clại ngẩng 0đầu lên 3xem, cũng 96không chú 2ý chạm 9fvào tầm 3dmắt cuả fađầu trọc.
Anh a3ngay từ bđầu cũng 6giống cô 9nhìn chăm cchú vào 6bhai người ahọ, sau 8đó mới bcnhìn cô, 1nhìn vào 87đôi mắt deđen của 9fanh, cô khẽ bbchớp mắt, 3anh cũng b4giống cô, 46hâm mộ esự hạnh a7phúc của d5bọn họ.
Nháy 7mắt, như 0có cảm bgiác anh ahiểu rõ 67cô có bao dnhiêu cô 46đơn và 5lo lắng, egiống như 4acô có thể 90hiểu anh 8ecó bao nhiêu dtĩnh mịch…….
Cô 9cổ họng 2như bị 12bóp nghẹn, 50trái tim 9chợt tăng 9nhanh.
Anh a6vẫn nhìn 8cô qua những 2acái bàn 97ngăn cách, 1equa đám 2người…
Mọi 9người trò c8chuyện với 6fnhau, tiếng b7nhạc dịu fddàng, thời fgian như bngừng lại.
“Chị 9Hoa Đào, d2bàn ba gọi 4dđiểm tâm 0ngọt.”
“Cái 51gì?” e7Cô trừng 4mắt nhìn 4tiểu Quyên, 2bỗng nhiên 9phục hồi betinh thần, eđỏ mặt 4lúng túng: c”À, bđược, 9chị sẽ 97lấy ngay.”
Cô ehốt hoảng 83cúi đầu, 41tay chân aluống cuống 34chuẩn bị 4eđiểm tâm 5ngọt, nhưng 1bởi vì 4quá lo lắng 6dlàm rơi 9cái mâm, 72càng làm ecô sợ hơn, 1vội vàng eanhặt lên, ethật vất evả mới f5sắp xếp 78được đồ dăn.
Nhưng, 4không biết 1bvì sao, cô 55không dám eangẩng đầu 8cnhìn về fephía anh, 6chỉ nỗ 53lực tìm 33việc để f5làm, nhưng 6toàn bộ 28tâm trí dcũng ở eatrên người 78đàn ông 3ngồi trên 2bàn kia.
Không dbbiết có cbphải cảm 2giác của 9dcô bị sai 9không, nhưng fcô lúc này 4dcó cảm a7giác đầu ftrọc đáng 0dghét đang 9chăm chú 30nhìn cô, cbmà cô lại d3không dám 4ngẩng đầu 1dxác nhận.
Khi c0bọn họ 7đứng dậy b3chuẩn bị arời đi, 96thì cô thậm 7chí muốn 3echạy đến eaphòng bếp btrốn, nghĩ esẽ để 0dtiểu Quyên fdtính tiền acho bọn 60họ, nhưng d2tiểu Quyên 2lại chạy ectrước cô, bđi vào nhà fvệ sinh, a3hại cô 3chỉ có fthể đứng b2cứng đờ aở trong 7quầy.
Để acho cô thở ebphào nhẹ 8nhõm, người atính tiền bblà không bphải là banh ta mà 88là cô gái bđó.
Cô dgái mỉm acười cầm efhóa đơn.
Hoa 6dĐào nhận 2bhóa đơn, 1cũng mỉm 72cười, còn bdchưa lên atiếng đã 4nghe cô ta c2nói.
“Xin e7lỗi, Hải 15Dương tìm echúng tôi, 04không hề c5có ý tứ dlà muốn 05ăn chùa, cCảnh Dã 4chỉ đùa fthôi.”
Ai.
Sau 3khi cô ấy b2nhắc lại, 27Hoa Đào blại nghĩ fđến việc 2mình với b8làm chuyện 13ngu ngốc, engười ta 92lại khách 25khí như dvậy, làm 24cô càng 89xấu hổ, 5ngượng dngùng đỏ acmặt nói: c”Không 0sao, tôi 97đã nói 61như vậy, 8bữa ăn fnày tính 7bcho tôi.”
“Sao f7có thể.” ceHiểu Dạ emỉm cười, 3đặt thẻ atín dung b5lên bàn. a © DiendanLeQuyDon.com”Tôi 55cảm thấy 19món ăn rất c1ngon.”
“Cô 3đừng làm dtôi thêm 6xấu hổ.” bfMặt Hoa cĐào càng 7đỏ, đẩy 5thẻ tín 2edụng lại. 6a © DiendanLeQuyDon.com”Bữa 06ăn này tôi dsẽ mời, 3lần sau 6mọi người 1đến ủng 0hộ là được.”
Thấy 1dcô lỗ tai 1cũng ửng 0đỏ, Hiểu cDạ cũng fkhông kiên 1dtrì nữa, 5dấn tượng 6avới cô 4ecàng tốt b1hơn, cầm d8lại thẻ btín dụng, dkhẽ mỉm 2cười: “Cám 5ơn, vậy 9coi như kết acgiao bằng 9hữu đi, 84dù sao chúng 7cta cũng coi 5như là hàng e0xóm, tôi betên Ô Hiểu 3Dạ, còn 23cô?”
“Hà bĐào Hoa.” 85Cô mặt 7cđỏ tới 60mang tai nói 8tên của 02mình, sau e5đó lại 7không nhịn 8ađược nghi 4ngờ hỏi: e”Hàng ebxóm?”
“Đúng 43vậy, Cảnh 4Dã.” 48Hiểu Dạ 6echỉ chỉ 61vào người 8đàn ông 1đang dẵn cmấy đứa anhỏ ra ngoài fcửa, “Tôi… e8 © DiendanLeQuyDon.comTiên sinh.”
Nói 5đên đây 5fcô bỗng 7dừng lại, 35giống như 8là không 8quen, khóe 8miệng nâng 1lên nụ bcười thần 03bí, lặp a6lại lời 9nói lần 8lữa, giọng 6nói kiên ađịnh: “Tôi, 22anh ấy và beHải Dương 98cùng mở cbnhà hàng 3bên cạnh.”
“Cô ffvà tiên 8sinh kia cũng 0ở nhà bên ccạnh sao?” 9Nghe cô ấy cdnhắc tới, 79Hoa Đào 87mới nhớ 82đến lần cftrước hai cngười cũng f1ra vào nhà 0hàng đó, 4chỉ là 2fkhông đặc cbiệt chú aaý, bây giờ e7mới nhớ 8ra.
“Không 0có.” dHiểu Dạ 2lắc đầu, 0″Chúng cftôi ở chỗ 09khác.”
“À” 2cBỗng nhiên edcảm thấy 1cnhư mình 07hỏi quá 74nhiều vấn 50đề, Hoa 0Đào vội bddừng lại, 7mỉm cười 9bnói: “Vậy 7bkhi nào rảnh 0nhớ ghé fqua ủng bhộ.”
“Tôi fcũng rất 35muốn mời bcô lúc rảnh 4tới cửa 97hàng nhà 5etôi ngồi 8một chút, 9chỉ là….” aHiểu Dạ 1angừng một dchút, ngượng 09ngùng nhìn fbcô, xin lỗi 3anói” a0″Tôi dgần đây fdcó chút 1việc, đa 5số thời 23gian không fbở trong 4dcửa hàng, 66Hải Dương 9fnấu thức 8aăn, à… a © DiendanLeQuyDon.comcó chút ckhông vừa 5miệng.”
Hai 3emắt Hoa bdĐào mở 63lớn, có cchút mờ 01mịt, “Cái f1gì?”
“Chuyện 8này…… ef © DiendanLeQuyDon.comrất khó 7egiải thích, 54lần sau 0có thời aegian rảnh besẽ cùng bcô nói chuyện.” 05Nghe thấy 0cCảnh Dã 3evà tiểu c0Lam đang 1ầm ĩ bên 1cngoài, Hiểu 2Dạ mỉm acười, chào 4acô, sau đó 9fcầm vi da aadẵn bé e3gái đi ra.
Hoa 4Đào theo dthói quen ccũng chào flại Hiểu fDạ, đi 2theo tiễn 24cô ra ngoài, anhìn bóng 7dáng cao a3lớn đứng 1engoài cửa, aHiểu Dạ 72đưa bé 8bgái cho đầu eetrọc, lúc efHiểu Dạ 6đi ra khỏi 7cửa, anh vừa cvặn quay 1fđầu nhìn 3vào trong 40cửa hàng.
Tầm 1mắt hai e4người lại 09giằng co 4ở chung bdmột chỗ.
Cô 5trong nháy 8bmắt không 13thể nhúc 84nhích, mặc 6dù khoảng fcách rất f2xa, nhưng 41cảm xúc 06của cô 0bị ánh 1bmắt đen fthăm thẳm 0kia làm cho b9lay động.
Sau 6đó, cô 3bé lớn dchạy vào 0gọi anh.
Mãi 8echo đến 8khi anh dời 50tầm mắt, bcùng bằng 24hữu rời 68đi, trở 2về căn bdnhà bên fccạnh, trong e6lòng cô bvẫn nhảy 18loạn, cổ 4họng bị 89nghẹn lại 4không hiểu 3sao có cảm 8agiác căng 5thẳng.
Chắc 8là ảo giác?
Khoảng 3cách xa như 5vậy, làm 8sao có thể 8dnhìn thấy 89ánh mắt 9của anh, blàm sao có 37thể hiểu e0anh nghĩ 49gì?
Anh… 62 © DiendanLeQuyDon.comlàm sao biết 0được cô 91đơn, hiểu 7được cô 1etĩnh mịch?
Chương 6: chương 6
Tháng chín.
Mặt trời rực rỡ, 24 độ vĩ bắc, trong thành phố, ánh nắng cuối thu tản ra uy lực của nó, phía xa cảnh vật bởi vì hơi nước bốc lên mà mờ ảo lay động.
Ở nơi đây, tháng tám cùng tháng chinh cũng chẳng khác nhau là mấy, chỉ ngoại trừ mặt trời lặn sớm hơn, nhiệt độ dịu hơn một chút mà thôi.
Hà Đào Hoa đứng trong phòng bếp, có vẻ chăm chú quét bơ lên bánh ngọt, nhưng trong đầu suy nghĩ lung tung.
Kể từ sau hôm đó, cô không nhìn lén vị tiên sinh đầu trọc ở nhà bên cạnh, sợ lại bị bắt được, cũng sợ lại sẽ có ảo giác.
Nhưng không nhìn là một chuyện, không nghĩ đến lại là một chuyện khác.
Cô hoàn toàn không có biện pháp khống chế suy nghĩ trong đầu, huống chi coi như cô không có chú ý nhìn lén, nhưng trong lúc vô tình sẽ thấy anh ta đi ở trên đường, hay gặp anh ta ở cửa ra vào, cho dù bất cứ thời gian nào, cô vẫn như cũ trong lúc không phòng bị lại gặp anh ta.
Thật may anh ta dáng dấp cao lớn, lại thêm cái đầu trọc, nhận ra rất nhanh, cô từ xa trông thấy có thể nhanh chóng chạy trốn.
Cô biết mình làm như vậy rất kì dị lại không có can đảm, nhưng không có biện pháp khống chế, hơn nữa cô sợ chính là, mình sẽ bởi vì ảo giác, mà ngộ nhận nhiều hơn… một cái gì đó, sau đó lại không có cách nào bù đắp sai lầm, để cô càng xấu hổ hơn!
Cô bắt kem, tạo thành đóa hoa màu trắng, xoay bánh ngọt một vòng quan sát một chút, xác định mọi thứ đều ổn, mới bầy ra ngoài tủ kính.
“Chị Hoa Đào!”
“Hả?” Nghe tiếng A Linh gọi, cô tò mò quay đầu lại.
“Chị nhìn cậu bé ở bên ngoài kìa.” A Linh cau mày chỉ vào cậu bé đang đứng ở hàng rào sát vách.
“Làm sao?” Cô đi đến bên cửa sổ nhìn, ở trong tiệm cao nên không cần đứng lên ghế cũng có thể nhìn thấy một phần nhỏ sân ở bên kia.
Một bé trai tóc vàng đang đứng im lặng, cô liếc mắt một cái đã nhận ra chính là cậu bé nhỏ nhất ở nhà bên cạnh.
“Cậu bé đó thật là lạ, cứ đứng im lặng ở chỗ đó.”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




