watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:48 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3945 Lượt

đó…… là…. thật ra thì…. tôi, tôi…. tôi muốn nói….. cửa tiệm mới vừa mở….. anh có muốn…….. làm thẻ hội viên?”

Thấy anh bộ dáng có vẻ không tin, cô vội vã nói thêm một câu.

“À, tới cả hàng dùng cơm được ưu đãi chiết khấu 8% … Ha ha ha…..

Anh vẫn trầm mặc không nói, nhìn cô.

Hoa Đào gương mặt đỏ bừng sống chết chống đỡ, không ngừng mở miệng: “Hôm nay có mì ý, canh hải sản, bí đỏ, điểm tâm bánh ngọt, một khách là 150 đồng, anh có muốn…ha ha ha…. tới dùng thử?”

Anh vẫn là trầm mặc, hai tay ôm trước ngực cúi đầu nhìn cô.

Gương mặt bình thản không biểu lộ cái gì, không biết sao lại chọc giân cô, Hà Đào Hoa hai tay chống nạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn anh chằm chằm, sau đó thốt lên một câu—

“Ăn không ngon không lấy tiền!”

Anh hơi nhướng mày, sau đó nói ra một chữ.

“Được.”

Anh nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

Cô ngây người, nhìn anh sải bước rời đi, đi ra cửa chính, rồi tới đường, và sau cùng biến mất sau hàng rao giữa hai cửa hàng.

Gì? Cái gì? Tình huống này nghĩa là sao?

Cô trừng mắt nhìn, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, hai tay vẫn chống ở trên eo.

Hai giây sau, cô phục hồi tinh thần, chau mày, không nhịn được lại muốn đứng lên trên tảng đá nhìn lén, mới xoay người chân còn chưa kịp dẫm lên tảng đá lại nghe tiếng nói bên kia hàng rào truyền đến.

“Đừng đứng trên tảng đá nữa.”

Cô hoảng sợ vuốt ngực, mặt đỏ bừng, lúng túng giải thích: “Tôi… tôi…. tôi không có…”

Trả lời cô, là âm thanh anh đóng cửa lại.

Cô vừa xấu hổ vừa bực mình, lẩm bẩm mấy câu, mới không cam lòng xoay người đi vào trong tiệm.

Chương 5: chương 5

Cả 65ngày không 82thấy anh c0ta, cô vỗn 8nghĩ là 7chữ “được” 63kia của canh chỉ bblà thuận b5miệng nói, 6dù sao chính 90nhà anh ta 7cũng mở anhà hàng 18ăn, sao lại 3có thể không 63có việc 69gì chạy 43đến nhà 1cô dùng cơm.

Ai 9biết, lúc 4cmặt trời d6lặn, anh 1eta đến thật, bkhông chỉ bđến, còn 0dẫn theo 1ba bé trai 7cũng trầm admặc như d6anh.

Ba 0bé trai số 28tuổi khác bnhau, diện 5mạo cũng bkhông giống efnhau.

Đứa fabé nhỏ nhất catóc vàng, 1mắt xanh, e4trông rất dxinh đẹp; 6fở giữa 7dlà đứa 67bé tóc đen 5mắt đen, ectrông có dcvẻ giống 7người châu 35mĩ la tinh; 3đứa lớn 7nhất giống 12người châu ceá nhưng 6không giống f9với hai 2đứa bé ckia xinh đẹp, a9mà đôi dmắt tối c9tăm có vẻ atrưởng ebthành sớm ađể lại bcho cô ấn 2tượng sâu 3sắc.

Cô b7nhanh chóng 3nhận ra 8đôi mắt 7cnhìn lén ecô sau cửa 1chớp hôm c8đó chính 7là cậu 1bé nhỏ dnhất, còn 91đứa bé 2trong sân 1fchính là 8ecậu bé 1lớn nhất.

Cô 0không tự b1mình đưa 2món ăn, amà là tiểu 6Quyên sinh 2fviên làm e2ca tối đã ccgiúp cô, 7anh ta cũng b3không chào 64hỏi với 1cô, cô cũng 20rất bận crộn, tất 73nhiên cũng 8giả bộ 6làm như 5không thấy.

Nhưng 26một lát 85sau, bên 8ngoài có 6bốn vị 9khách đến, cmột đôi abvợ chồng, 9cùng hai 0bcô bé một c2lớn một 49nhỏ đi f5vào, tiểu 7Quyên vội evàng cầm 0thực đơn, cbsau đó ra 9đón khách.

“Hoan adnghênh quý 0khách, xin chỏi bốn d5người sao?”

“Không, 7tám người.” 5Người đàn 0ông đi phía 85trước ôm 0fbé gái nhỏ fanhất, đưa etay chỉ f7vào vị 1tiên sinh cđầu trọc 9ađang ngồi 6fphía bàn 51kia, nhe răng 6acười đáp: f”Chúng 9tôi đi cùng 3nhau.”

“À, 6đi cùng 7nhau?” 1Thì ra anh 04ta có bạn!

Cô 24sửng sốt bmột chút, asau đó mới 7phát hiện 5ra mình không denên có vẻ 9quá mức 7kinh ngạc, 1bnhưng đã 57không kịp drồi, đối 1phương thấy 36vẻ mặt 6kinh ngạc 2của cô 84cúi đầu 7nheo mắt 6nói: “Không 1bsai, đi cùng 8bnhau. Nhưng 81cô yên tâm, atôi bảo 1đảm với 69cô, chỉ bcần ngửi fthấy mùi 60thơm này, 3tôi sẽ 2giúp cô 9bmột tay, 4nhất định 4phải khiến 5tên đầu b5trọc kia 5btrả tiền, 6không cần 3fcô mời 6khách.”

“Mời 9khách?” eCô chớp 1mắt mấy c3cái.

“Đúng 97vậy, không 44phải nói efăn không 3engon không 50lấy tiền 09sao?”

Cô 9lúc này 49ngẩn người, d1mắt mở 4lớn nhìn 29người đàn 54ông đang 32ôm cô bé, 3csau đó lại 8nhìn người 0đàn ông bdđang ngồi 51bên cửa esổ cúi ađầu xem 4thực đơn, 3ckhốn kiếp, 1aanh ta không 2cthèm ngẩng 0đầu, chỉ 8đưa tay 1achỉ những 05món ăn trong 5athực đơn cđể tiểu 4Quyên ghi elại.

Thì ara anh ta 09định tới 5ăn uống 5echùa sao?

Một 1aluồng khí 3nóng bốc 5lên, cô 0hận không cthể xông 5alên nhéo 5echo anh mấy b6cái.

Khốn e7kiếp! Thảo 7nào anh lại b7tìm nhiều 0người như f7vậy!

Không 8sai, cô có benói câu 85nói kia, bnhưng là ab—— tại 1asao lại c2có người fnhư thế 8à?

Rõ 0ràng mình 34có tiền, 1lại muốn 2chiếm tiện 3bnghi, ham 65món lợi 91nhỏ!

“Tiểu bthư, cô 2vẫn khỏe 8chứ?” 2Thấy cô c4gương mặt f7đột nhiên b3đỏ bừng, beCảnh Dã 1sợ hết 01hồn.

“Không 8có, tôi 2không sao.” aCô quay đầu, 94cắn răng 38mỉm người: e4″Tôi 1asắp bàn 7giúp mọi 67người.”

“Chú ecHải Dương!” daBé gái lớn 3hơn chạy 0nhanh như c5làn khói 8vào cửa, davòng qua abcô và người 3ađàn ông 9kia, cười 0cười chạy 41tới phía 0tiên sinh 9đầu trọc, ccô bé vừa 0ngồi xuống, 5đã đưa 31tay sờ sờ 1eđầu bé 4trai, vừa d3chào hỏi bvới những angười khác: f”Hi! 9Tiểu Bạch, 7tiểu Hắc, 32tiểu hoàng”

Phong f2Thanh Lam, 4con đang egọi tiểu 5acẩu à!” 3Cảnh Dã 5ôm bé gái 6trong ngực 9đi đến, 3evỗ nhẹ fđầu cô 8bé.

“Oa, 6eRất đau!” bCô cau mày 9quay đầu 0lại, biện 4hộ: “Con 0cũng chỉ 31muốn tìm 0các xưng ehô với 7bọn họ!”

Cảnh bDã á khẩu, acđúng là 1nhất thời 9không nghĩ 47ra nên nói 0acái gì, achỉ có 7thể nhìn 2chằm chằm bcvào con gái, emột lúc 0sau mới 2nói: “Nhưng 6con cũng e4nên tìm 0tên gọi 99dễ nghe 16hơn một f6chút.”

“Vậy ftên là gì?” 4cHai mắt 2đen nhánh fmở lớn, dnhìn anh.

“À….” 4eChết tiệt, 2bây giờ 7bảo lập c8tức nghĩ, 1anh cũng 1nghĩ không bra.

“Ví 5dụ như edtên tiếng 6anh của ecbọn họ.” 9Âm thanh 5cquen thuộc 7cho anh đáp aán

“Tên d3tiếng anh? ffBọn họ—— 4à!” 6dVừa mới 9cnói được cnửa câu, atay Cảnh fDã bị Hiểu e1Dạ nắm b2lấy, anh 2fcúi đầu dthấy cô dnháy mắt, bdmới phát dhiện bà 0chủ cửa bhàng đi 7phía sau 4hai người, fevẻ mặt 4hoài nghi.

Anh 6cthấy thế 0vội vàng 6sửa lời: 8″À chuyện e1đó, gọi 8tên tiếng 62anh của cbọn họ.”

Tiểu cfLam lúc này d1phát hiện 58có gì đó 4akhông đúng, 65cô bé trừng f6mắt nhìn, 6lập tức 5gió chiều 3anào theo 10chiều đấy: 6a”Đúng f4rôi, tên 7tiếng anh, bnhưng con akhông nói 44được tiếng canh, nên f7mới giúp ehọ tìm 20nhũ danh.”

Cô 8fbé nói xong cvội vàng 2quay đầu a0lại, chột 1bdạ le lưỡi.

“Được 6rồi, đừng 9lộn xộn 00nữa, tiểu 52Lam, con đứng 07dậy, chúng abta ngồi f6cùng bàn.” afHiểu Dạ 2âm thầm 7thở phào 34nhẹ nhõm, 77cười khổ 08ôm cô bé ađang ở 2trong ngực 25Cảnh Dã, 73sau đó nói: 6″Anh fdcũng giúp 3một tay eđi.”

Hiểu c8Dạ mỉm c4cười nhìn 0bà chủ 97cửa hàng, eHoa Đào 39theo thói bquen cũng 1cmỉm cười 8flại, nhưng b4vẫn không 0hết nghi 1ngờ, cô atiến đến 2dưới sự 9dgiúp đỡ f0của người 17đàn ông 28đó, sắp d8xếp bàn 96cho bọn e4họ.

Từ cđầu đến 4cuối tiên 9fsinh đầu fdtrọc đáng 5ghét vẫn 23không thay 66đổi, ngồi 63dính trên 1ghế, không 3có một f3chút ý tứ 9muốn giúp, banh ta chỉ 5ngẩng đầu d2nhìn cô 0gái kia gật 68đầu một 6fcái coi như 1chào hỏi, dsau đó xoa f4đầu cô 94bé lớn, 6rồi tiếp 4tục nghiên 30cứu thực 9đơn. Người 4đàn ông 3kia hơi nhiều b1lời, chưa 22đầy năm dgiây đã aalại nghe a2thấy tiếng bacười sang 0sảng của eanh ta.

Thật 65ra thì cũng fkhông cần 21đầu trọc 9giúp, bởi 8vì người 13đàn ông f1kia một 76mình đã ađem chỗ engồi sắp exếp xong, 1nhưng cô 85vẫn cảm 2thấy tiên dbsinh đầu etrọc không 34có một 35chút lễ 01phép nào.

Chỉ 2một lát bsau, tất 6cả mọi 37người đều bengồi xuống.

Bị 3anh ta chọc 03tức, sau 9ekhi đưa f8món ăn đến, 9cô mỉm 93cười ngọt 5ngào: “Yên ftâm, ăn 7ekhông ngon 0không lấy atiền!”

Cô 7fđặc biệt 8chú ý tới bbàn của 8bọn họ, btự mình 5phục vụ, 7nhưng mỗi 7lần đưa e5đồ ăn 43cô đều 57vẻ mặt 65ngoài cười a7nhưng trong akhông cười 44nhìn chằm 1chằm đầu b9trọc đáng dghét, căn 8brăng nghiến 7blợi trong 6blòng mắng 6dthầm.

Tốt efnhất là 7no chết 6anh! Đầu 7heo!

Khi 4cô đưa fmón ăn cuối 7cùng lên 72thì người cđàn ông 5kia và cô f9bé lớn a5cười với c7cô sau đó ebnhìn về 53phía đầu 3trọc nói 5——

“Yên 1tâm, ăn 4không ngon 6không lấy 6btiền!”

Sau 7dđó, hai 4người bọn 50họ cười 36lăn lộn.

Trong enháy mắt, b8cô biết 8mình có 0chút quá d0mức, không akhỏi đỏ 1mặt, nhưng 8cđầu trọc 8đáng ghét 8vẫn như b7cũ không 3nói gì, 3ngược lại 5cô gái kia 66ngăn người 7ađàn ông 29và con gái.

Trời 9ạ, cô thật 58sự bực 42bản thân, 00sao lại 3để ý tới 9chuyện nhỏ bfnhư thế.

Gương d2mặt đỏ 07bừng, cô fgần như 33là chạy dtrối chết 9cra khỏi aabàn của 8bọn họ, 9sau đó không 0edám quay 27lại, còn a9món điểm a5tâm ngọt……tất 3cả do tiểu 5eQuyên đưa.

Nhưng 9mà cô lại 94không nhịn fcđược rất 7nhiều lần f6nhìn lén cbọn họ, a3toàn bộ 22bữa ăn, 25cô không 6thấy đầu 6trọc nói cchuyện, 5ngược lại 8fthỉnh thoảng 75nghe thấy 74cô gái kia 7nhẹ giọng 0cười nói, c9nhưng đa 24số thời 4điểm, cô agái đó 6đều chăm ebsóc bé gái e7ngồi trong 13ngực.

Bé a8gái đó acho người 9ta có cảm 5giác là elạ, không 35giống những 3đứa trẻ 1khác có 4biểu lộ atức giận f9vui

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT