watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9038 Lượt

là vợ.

- Oa, không biết vợ anh ấy trông thế nào nhỉ? – Diêu Viễn nhắm mắt lại mơ màng.

Chu Văn Cẩn bật cười, đập cho Diêu Viễn một cái, nếu là Heo, cô ấy sẽ chẳng quan tâm tới mấy chuyện này.

- Cô ơi, phiền cô vào nhà vệ sinh xem hộ có cô gái nào đeo ba lô đang ở trong đó không?

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Gia Hàng vẫn chưa bước ra, Trác Thiệu Hoa sốt ruột nói với một cô nhân viên. Cô ấy bước nhanh vào trong, một lát đã bước ra.

- Thưa anh, bên trong không có người.

- Xin hỏi nhà hàng ta còn có lối ra nào khác không?

Cô nhân viên chỉ vào bên trong:

- Cửa lớn nhìn ra phố lớn, phía sau có một cánh cửa nhỏ quay ra một con hẻm.

Trác Thiệu Hoa lập tức gọi điện thoại, điện thoại vẫn thông, nhưng chuông reo rất lâu mà không ai nghe máy. Anh đang định cúp máy thì nhận được một tin nhắn.

“Thiếu tướng Trác, em thấy mình vẫn nên quay về học bài là hơn, kỳ thi này rất quan trọng đối với em. Chào Phàm Phàm hộ em, thi xong em sẽ tới thăm nó, nhắn nó phải ngoan nhé!”

Bộ phim hôm nay nói về cái gì, anh chẳng hề có chút ấn tượng, anh chỉ nhớ được một câu nói đau đớn của Cát Ưu: Ai động lòng trước người đó tiêu tùng.

Giây phút này, anh đã hơi hiểu được ý nghĩa câu nói đó.

Chương 14: Bãi lau sương mắc trắng tinh (2)

Xe buýt lượt về khá thoáng đãng, khi vào bến mới bật đèn, phần lớn thời gian còn lại đều chìm trong bóng tối và sự im lặng. Gia Hàng lặng lẽ nghe tiếng bánh xe mài xèn xẹt trên mặt đường, trong bóng tối, những con số màu đỏ trên màn hình máy quẹt thẻ vừa nhức nhối vừa mơ hồ.

Két một tiếng, xe lại vào bến, những người xuống xe ngắc ngứ nối đuôi nhau đi xuống, những người lên xe lục tục đi lên từ một cánh cửa khác.

Một phút sau, chiếc xe lại chuyển động, thân hình những người đang đứng không khỏi hơi chúi về phía trước.

Trong số những người này, chưa biết chừng có những gương mặt đã rất lâu không gặp.

Trái đất thật tròn, đi mãi đi mãi, người muốn gặp, người không muốn gặp, đều tình cờ đụng phải.

Mấy tháng nay, qua miệng Ninh Mông và Tiểu Ngải, nghe được quá nhiều tin tức về Chu Văn Cẩn, cô biết sớm muộn gì cũng có một ngày gặp lại. Chỉ không ngờ lại tình cờ như vậy.

Cô và một cô gái khác lần lượt bước từ nhà vệ sinh ra, khoảng cách chưa tới mười mét, sau đó cô nhìn thấy thủ trưởng đang đứng cùng với Chu Văn Cẩn. Cô gái đó đi cùng với anh, là kiểu bạn nhìn qua đã biết là rất thân thiết, chưa đến một hai năm thì không có được sự thân thiết đó.

Ví dụ như thủ trưởng sẽ không chủ động xách túi hộ cô, quan hệ còn chưa tới mức sâu sắc như thế!

Thủ trưởng hóa ra lại quen biết bọn họ, vậy thì, sau đây sẽ giới thiệu cô như thế nào? Sau đó Chu Văn Cẩn sẽ nói không cần đâu, bọn tôi quen nhau.

Chu Văn Cẩn sẽ nói gì với cô?

Lâu rồi không gặp? Ba năm cũng không tính là lâu, ít nhất khi cô nhìn thấy anh, vẫn chưa thấy có cảm giác xa lạ.

Tại sao em không đến Havard? Havard không phải là Cố Cung, cứ mua một tấm vé là vào được, phải qua rất nhiều quy trình.

Mấy năm nay ổn không? Đương nhiên là ổn, không bệnh tật không tai nạn.

Cô quay đầu chạy thẳng, làm một kẻ đào ngũ. Mặt không tái nhợt, tim không đập loạn, đơn thuần chỉ là vẫn chưa đến lúc gặp lại.

Điều bất an duy nhất là cảm thấy có lỗi với thủ trưởng, cho nên khi anh gọi điện tới, chỉ có thể mặc chuông reo, không có gan nghe máy. May thay trên đời này còn có một thứ gọi là tin nhắn.

Thủ trưởng không nhắn lại, bị người ta cho leo cây chắc chắn chẳng dễ chịu gì. Nhưng thủ trưởng sẽ không giận cô đâu, quan hệ giữa bọn họ không phải là dạng có thể ghét bỏ đối phương.

Hôm nay đã nhớ mang theo chìa khóa, lúc mở cửa, ngón tay hơi run lên, do lạnh.

Cửa phòng cô bạn cùng nhà đang mở, bên trong vọng ra tiếng nức nở khe khẽ, có lẽ không nghĩ rằng cô sẽ trở về vào giờ này nên tiếng khóc không kịp kìm lại, nhưng ngay giây tiếp theo, cửa đã đóng sập lại, không còn âm thanh nào nữa.

Cô nhún vai, bật đèn, cởi áo.

Màn hình điện thoại đang nhấp nháy, chị Gia Doanh gọi tới, hỏi cô có ra ngoài chơi với bạn không? Cô nói dối tỉnh bơ, mấy ngày nữa là thi rồi, em học còn không kịp nữa là.

Gia Doanh vội khen cô ngoan, cô cười khan. Cô cắm máy nước nóng, trước khi đi ngủ tắm một cái sẽ dễ ngủ hơn.

Cô đứng trên ban công, xa xa có người đang bắn pháo hoa, rất đẹp, pháo hoa dừng lại trên bầu trời rất lâu rồi mới từ từ nở xòe ra, cái rực rỡ trong khoảnh khắc ấy che phủ cả những ánh sao trên bầu trời.

Cô nhắm mắt lại, như thấy lại cảnh mình đang ngồi xoay lưng với Chu sư huynh trong phòng máy. Họ không chọn ngồi cạnh nhau mà thường ngồi xoay lưng lại với nhau. Ghế trong phòng máy không có tựa lưng, ngồi một lúc thấy mỏi, cô sẽ dựa về phía sau, tự nhiên sẽ dựa vào lưng anh. Lúc đó anh sẽ ưỡn thẳng người lên, để cô dựa cho thoải mái.

Giữa bọn họ, từ trước tới nay chưa bao giờ nhắc tới chuyện tình yêu, chưa bao giờ nói chữ yêu, lần thẳng thắn nhất chính là lần nghe bài hát Chúng ta đều là những đứa trẻ ngoan.

Thua anh theo cái mác dân chủ như vậy, khi đó có một chút không thể chấp nhận, tâm tình phiền muộn, nhưng trong lòng không quá bận tâm, bởi vì người thắng là anh, không phải là người khác.

©STENT

Thầy giáo chuyên ngành tới an ủi cô, vô tình tiết lộ mới đầu khi chuyển anh từ khoa Công trình sang khoa Máy tính, một cơ quan nào đó đã có ý muốn tập trung bồi dưỡng anh, tất cả những điều này chỉ là một màn kịch để anh có thể ra nước ngoài một cách danh chính ngôn thuận, cô là một vai phụ không biết chân tướng mà lấn sân vai chính,

Cô hỏi: Anh ấy có biết chuyện này không?

Thầy giáo nói: Từ lúc bắt đầu tuyển người, cậu ấy đã biết.

Tâm trạng rất phức tạp, lại không thể nói rõ là tư vị gì. Cô đưa ra từng giả thiết, nếu cô là anh, cô sẽ làm thế nào? Ít nhất cô sẽ không nhìn anh bị người ta đùa bỡn như một con khỉ, hoặc cô càng mong muốn dựa vào thực lực của mình để cùng anh đi theo con đường thi TOEFL.

Họ đều có năng lực này, không phải sao? Ác cảm bắt đầu nảy mầm từ đó, cô không tài nào có thể đối xử với anh bằng tâm trạng như trước. Thực ra cũng không bỏ ra bao nhiêu, nhưng vẫn bị tổn thương, vẫn bị lạc đường.

Cô chưa từng nhắc đến chuyện này với bất kỳ người nào khác, mọi người cười chê cô không chịu nhận thua, cô đều lặng lẽ nuốt xuống. Quyết định ra nước ngoài học, không phải là vì cô đuổi theo hình bóng của anh, không phải giận dỗi, mà là muốn thực hiện một lời hẹn từ rất lâu trong lòng.

Đêm đã khuya, cửa kính mờ sương, đến tảng sáng đã kết thành một lớp băng mỏng, tầm mắt mơ hồ, cô lắc lắc đầu, bứt ra khỏi dòng chảy hồi ức, không còn vướng mắt gì.

Mùng hai trời âm u, có gió nhẹ, trước khi đi chợ, dì Lữ tới thư phòng hỏi Trác Thiệu Hoa, hôm nay Gia Hàng có về ăn cơm không? Trác Thiệu Hoa ngồi trước máy tính lắc đầu.

Thím Đường bế Tiểu Phàm Phàm ở suốt trong phòng dành cho khách, cứ đi ra nơi khác là cậu nhóc sẽ kêu ầm lên. Gia Hàng còn một ít quần áo, sách vở và chiếc máy tính vẫn để trong đó.

Buổi trưa, trong nhà có vài vị khách, là bà Âu Xán và vợ chồng bà Trác Dương, khiến dì Lữ luống cuống vì căng thẳng.

Gia Hàng không ở nhà, bà Âu Xán thở hắt một hơi, cười cười đòi bế Phàm Phàm, Phàm Phàm quay ngoắt đi dụi đầu vào lòng thím Đường. Thím Đường vội an ủi bà Âu Xán đang hụt hẫng, nói Phàm Phàm đang lạ.

Bà Âu Xán cười ngượng ngập, đứa bé này giống hệt Thiệu Hoa, nhưng đáng yêu hơn Thiệu Hoa hồi nhỏ.

Bà Trác Dương ở đảo Phuket của Thái Lan một tuần, da hơi ngăm ngăm, luôn mồm than Bắc Kinh không phải là nơi dành cho người ở, chỉ vì ông Án Nam Phi mà bà mới quay về.

- Ông xã ơi, có phải anh cảm động lắm không? – Bà nũng nịu nhìn ông.

Vẻ mặt ông Án Nam Phi vô cùng mệt mỏi, mắt hằn tia đỏ, môi khô nứt nẻ.

- Ừ, rất cảm động. – Ông máy móc gật đầu, trả lời lấy lệ.

Bà Trác Dương bĩu môi, nghiêng đầu nhìn bà Âu Xán.

Bà Âu Xán đang nhìn Phàm Phàm không chớp mắt, Tiểu Phàm Phàm lại chẳng nhìn bà, hiếu kỳ đuổi theo một quả bóng bay màu đỏ ngoài phòng khách mà dì Lữ mua về cho cậu bé.

- Thiệu Hoa, đồ của Giai Tịch bố mẹ nó đã mang về hết thật rồi sao? – Bà Âu Xán hỏi.

Trác Thiệu Hoa gật đầu.

Bà Trác Dương hỏi tiếp:

- Chuyện này có thể hiểu được, là nhà họ Trác chúng ta có lỗi với họ, người ta chỉ có một đứa con gái, dù có thành tro thì vẫn là bảo bối của họ.

- Nó đâu rồi? – Bà Âu Xán nhướng mày.

- Mẹ, cô ấy tên là Gia Hàng. – Trác Thiệu Hoa đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt mẹ mình. – Cô ấy phải thi, bây giờ đang tập trung ôn tập.

Giọng nói cứng rắn của anh khiến bà ngỡ ngàng:

- Nó đã cưới con rồi, còn muốn thi cái gì nữa?

Đây là đỉnh cao trong cuộc đời nó rồi, còn định trèo tới đâu nữa?

- Gia Hàng có cuộc đời riêng của cô ấy.

- Ha. – Bà Âu Xán như nghe được một câu chuyện rất nực cười. – Vậy tại sao nó lại nhúng mũi vào cuộc sống của người khác?

- Mẹ, Phàm Phàm đang nhìn mẹ, mẹ muốn nói những lời này trước mặt cháu sao? Nếu mẹ vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận Phàm Phàm và Gia Hàng, vậy thì không cần miễn cưỡng bản thân, con cũng có thể hiểu được.

- Thiệu Hoa, vì một kẻ lừa đảo nói dối luôn mồm mà con cãi lại mẹ

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT