|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ư? – Bà Âu Xán đứng phắt dậy, như thể bị lăng nhục.
- Mỗi một câu nói dối của Gia Hàng, đều là vì con. Mẹ, mẹ phải công bằng một chút, con lớn hơn Gia Hàng mười tuổi, con là người có thể dễ dàng bị lừa hay sao? Nếu thật sự nói tới bị tổn thương, người đó phải là Gia Hàng mới đúng. Mẹ nhìn xem cô ấy đã đem lại cho con những gì? – Anh bế Phàm Phàm từ tay thím Đường lên. Mẹ không cảm thấy Phàm Phàm rất đáng yêu sao? Còn con đã đem lại cho cô ấy những gì?
Bà Âu Xán giống như không thể nhận ra con t
trai mình, bà cảm giác như đang bị tẩy não. Bà ngồi phịch xuống ghế, phẩy tay:
- Ý của con là nếu chúng ta không chấp nhận nó, con sẽ cắt đứt quan hệ với chúng ta?
- Không, nhưng xin hãy nể mặt con, nếu không thể chấp nhận Gia Hàng, vậy xin hãy tôn trọng cô ấy.
Hai mẹ con nhìn nhau, không ai chịu nhường bước.
- Chị dâu, đồ ăn nguội rồi, ăn cơm trước đã! – Bà Trác Dương vội xoa dịu tình hình, lén đá chân ông Án Nam Phi, bảo ông giúp đỡ.
Ông Án Nam Phi hồn treo ngược cành cây, ông đang nghĩ mùng Bốn phòng xét nghiệm đi làm lại, chắc có kết quả xét nghiệm DNA rồi.
Tối mùng Một, công ty Ninh Mông tổ chức liên hoan, chơi đến tờ mờ sáng mới về nhà, lúc lên lầu chân nam đá chân chiêu, không tắm rửa đã lăn quay ra ngủ.
Trưa ngày hôm sau cô nàng mới tỉnh dậy, đầu đau như búa nổ, đi tắm một cái, vừa đắp được cái mặt nạ thì điện thoại trong túi xách réo mãi không ngừng.
Hết sức miễn cưỡng đi nghe điện thoại. Lúc này, cô không muốn bất kỳ ai nhìn thấy hai cái bọng mắt của mình.
Giọng cười biếng nhác vừa cất lên, lông tơ của Ninh Mông đã dựng đứng cả lên, là tên lưu manh Thành Công kia.
- Đang làm gì thế? – Thân thiết như thể tối qua họ vừa mới ở bên nhau.
- Chẳng làm gì cả.
- Thế thì ra ngoài đi, tìm chỗ nào vui vẻ một chút.
- Không đi. – Ninh Mông thẳng thừng cự tuyệt.
- Anh tưởng chúng ta là bạn chứ, ít nhất thì năm mới cũng nên nói một câu chúc mừng, gặp mặt, ăn cơm, anh còn đặc biệt đổi ca trực vì em đấy, xem ra anh tự mình đa tình rồi. Vậy thì thôi, làm phiền…
Trước khi anh ta kịp cúp máy, lương tâm của Ninh Mông bỗng nhiên trỗi dậy, phát hiện ra thái độ của mình cũng có phần quá đáng.
- Vị đại ca kia đâu?
Cô nhớ tới khuôn mặt tuấn tú không cười không nói của Trác Thiệu Hoa.
- Hôm trước mới gặp cậu ta xong, hôm nay tất cả thời gian của anh đều dành cho em. – Giọng Thành Công trầm xuống, thoáng một chút dịu dàng tình tứ.
Ninh Mông cười khan, sờ lên mặt, nóng rực rồi!
- Lúc ăn cơm anh sẽ không kể chuyện nữa chứ?
- Anh đâu phải là vua kể chuyện. Anh đến đón em nhé?
- Anh có xe à?
- Mượn của bạn, ăn cơm với người đẹp, không thể chen chúc trên xe buýt trong ngày lạnh giá thế này được!
Phụ nữ luôn luôn mềm lòng, nghe lời ngon ý ngọt lại càng mềm như bún. Gạt cái nghề nghiệp hơi khó tiêu hóa của anh ta sang một bên, nếu để làm bạn ăn cơm thì Thành Công cũng được coi là không quá mất mặt, đằng nào cũng chẳng có cuộc hẹn nào khác, Ninh Mông bèn đồng ý.
Yểu điệu thướt tha đi ra ngoài cổng tiểu khu, nhìn thấy Thành Công nghiêng người dựa vào chiếc BMW, Ninh Mông thầm nghĩ bạn của Thành Công cũng hào phóng thật.
Thành Công lặng lẽ mở cánh cửa xe bên ghế phụ lái, mời Ninh Mông lên xe.
- Tối nay muốn ăn gì? – Tay trái anh ta cầm vô lăng, ánh mắt rơi trên đôi chân dài đi tất lưới màu đen của Ninh Mông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
- Em thế nào cũng được. – Ninh Mông vén tóc với vẻ mất tự nhiên.
- Vậy anh quyết định hết nhé! – Thành Công liếc nhìn bảng chỉ đường, xe êm đường quen, rẽ vào một con đường lớn rợp bóng ngô đồng, dừng lại trước tòa nhà màu trắng ngà của một khách sạn thương gia cao cấp.
- Ở đây à? – Ninh Mông túm chặt dây an toàn trước ngực.
Thành Công nhún vai:
- Ở đây có dịch vụ trọn gói, đồ biển làm khá ngon, có tắm suối nước nóng, phòng nghỉ, KTV, phòng chiếu phim… Trời lạnh, không muốn di chuyển nhiều, giải quyết hết ở một địa điểm thôi.
Nụ cười của Ninh Mông trở nên cứng ngắc:
- Em tưởng chúng ta chỉ ăn cơm thôi.
Thành Công chợt tỉnh ngộ:
- Em không muốn làm việc khác với anh à, yên tâm, anh không ép, ép sẽ không vui, phải không nào? Vậy chúng ta chỉ ăn cơm đơn thuần thôi.
Câu này sao nghe kỳ cục như vậy, Ninh Mông liếc xéo Thành Công, đồ sói đội lốt người.
- Em… Em sực nhớ ra là em còn có việc.
Thành Công nhếch mép:
- Sợ anh giở trò hả?
Ninh Mông đen mặt.
Thành Công rút điện thoại ra đưa cho cô.
- Thế này đi, em gọi điện thoại cho Heo, bảo cô ấy cũng tới luôn, như thế em sẽ tin là anh không có suy nghĩ gì không an phận.
Con Heo đần kia, anh bảo cô ta xéo đi, không biết đã xéo đến xó nào rồi? Haizz, làm người không thể quá tò mò, nghe được nhiều bí mật rồi, tâm trí sẽ bị những phần tử bất minh chiếm lĩnh.
- Heo không rảnh! – Ninh Mông dựa người vào ghế.
- Cô ta thì bận cái gì?
Nhà họ Trác có hai bà giúp việc, chưa tới phiên cô ta phải xắn tay áo lên.
Ninh Mông không phát hiện ra ý tứ thăm dò trong câu nói của Thành Công:
- Heo sắp phải thi IELTS, bây giờ đang vùi đầu ôn tập, không thể làm phiền.
- Cô ta muốn đi du học sao?
Thành Công nheo mắt lại đầy vẻ hào hứng. Thiệu Hoa có biết chuyện này không? Hay à nha, mặc kệ thật giả, trước mắt Heo là vợ một thiếu tướng, nếu không được cấp trên phê chuẩn, sẽ không thể nào xuất ngoại.
- Phải!
- Chẳng phải mọi người thường tốt nghiệp xong là xuất ngoại luôn sao, không phải là đợi anh chàng Chu sư huynh kia đấy chứ? – Thành Công cực kỳ đắc ý về bộ nhớ của mình.
Ninh Mông trợn mắt:
- Chu sư huynh vốn ở nước ngoài.
Bỏ nhà theo trai? Đáy mắt Thành Công lóe lên một tia sáng, khóe miệng hơi trễ xuống. Cô nàng Heo này đúng là một quyển bách khoa toàn thư, càng đọc càng thấy tò mò.
- Vậy thì chúng ta đừng làm phiền cô ấy nữa. – Thành Công nhướn mày, mở cửa xuống xe.
Khi vòng sang bên ghế phụ lái, Ninh Mông vẫy vẫy điện thoại với anh ta. Anh ta gật đầu, để cô nghe điện thoại, cửa xe hé ra một khe nhỏ, anh ta quay người đi.
- Chu sư huynh, anh về nước rồi ạ! – Ninh Mông rú lên mừng rỡ, khiến cậu trai giữ xe đang đi tới giật mình dừng lại giữa đường, không dám tiến lên.
Môi Thành Công hơi cong lên, mặt tỉnh bơ dỏng tai lên nghe.
- Rồi ạ, Chu sư huynh tìm em, em lúc nào cũng rỗi hết. Vâng, lâu lắm rồi không gặp ạ, ba năm rồi nhỉ! Chu sư huynh chắc chắn là càng ngày càng đẹp trai ha…
Con nhỏ Tiểu Ngải kia, thấy sắc quên bạn, em khinh bỉ nó…
Không, không cần Chu sư huynh tốn kém, em mời anh. Dạ, vậy thì tới…
Thành Công gõ nhẹ mấy cái vào kính xe, Ninh Mông ngước mắt lên, anh ta chỉ vào khách sạn phía sau lưng.
Ninh Mông hiểu ý, nói tên khách sạn.
- Bây giờ đã tin anh là chính nhân quân tử chưa? – Đợi Ninh Mông cúp máy xong, Thành Công nói.
Ninh Mông cười, mím môi ngắm lại mình trong gương chiếu hậu, vẫn tốt, môi đỏ răng trắng, mặt tựa hoa đào.
- Em yêu thầm anh chàng Chu sư huynh kia?
Ninh Mông hất hàm:
- Em không thèm chơi trò yêu thầm, em mà yêu thì sẽ công khai, có điều hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
- Đáng thương vậy? – Thành Công tỏ vẻ thông cảm.
- Đúng thế. – Ninh Mông ủ rũ gật đầu. – Tim anh ấy đã có chủ!
- Đóa hoa nào lại kiều diễm hơn em?
Ninh Mông bước xuống xe:
- Không phải hoa, mà là Heo.
Đáp án như đã dự đoán, nhưng Thành Công vẫn hơi sững sờ.
- Sở thích của Chu sư huynh thật khác người, hừ! – Nhớ tới chuyện cũ, Ninh Mông vẫn chưa hết bực.
Thành Công cười rúm cả miệng.
Họ bước vào nhà hàng, gọi món. Đang uống trà, Thành Công nhìn thấy một chàng trai thư sinh nho nhã đeo kính cận đang đứng bên ngoài nhìn vào trong này.
- Chu sư huynh, ở đây! – Ninh Mông đứng dậy, vẻ mặt thẹn thùng một cách hiếm có. Tùy tiện chỉ vào Thành Công. – Bác sĩ Thành, bạn của Heo.
Mắt Chu Văn Cẩn nhanh chóng ánh lên một tia kinh ngạc, lịch sự bắt tay với Thành Công.
- Anh về bao lâu rồi? – Vẻ mặt Ninh Mông đờ đẫn vì si mê, hoàn toàn quên tiệt Thành Công.
- Hơn mười ngày, bởi vì công việc mới bắt đầu nên hơi bận, chưa liên lạc với bọn em được. – Chu Văn Cẩn cười áy náy.
- Không sao, bây giờ liên lạc cũng thế. Anh đã gặp Heo chưa?
Vẻ mặt Chu Văn Cẩn hơi cứng lại, vờ uống một ngụm trà:
- Cô ấy đổi số điện thoại à?
- Đổi trước khi đi Nam Kinh. Nhưng hai người ở cùng một tiểu khu, không gặp nhau sao?
Bàn tay cầm tách trà của Chu Văn Cẩn hơi run lên:
- Cô ấy… cô ấy cũng ở đó sao?
- Anh ở tầng mấy?
- Tầng 18!
- Ha, hai người ở đối diện nhau, cậu ấy ở căn nhà hồi trước của em!
Chu Văn Cẩn cười gượng:
- Gần như vậy, thế mà chưa gặp được nhau. Anh còn tưởng cô ấy ở nhà chị gái cơ.
Ninh Mông cắn môi:
- Chu sư huynh, Heo sắp ra nước ngoài rồi.
Dường như Chu Văn Cẩn không nghe thấy, chỉ uống hết ngụm trà này tới ngụm trà khác.
Lúc này, đồ ăn được mang lên. Cơm hải sản, đu đủ tuyết nhĩ, sứa nhúng dấm, cá hồi lát…
Sơn hào hải vị đầy một bàn.
Ninh Mông chột dạ liếc Thành Công, hình như những món ăn này rất đắt, Thành Công cười chẳng hề bận tâm:
- Chúng ta ăn đi thôi, vừa ăn vừa nói chuyện. Chu sư huynh hiện công tác ở đâu?
- Viên chức thông thường thôi.
Thân phận thật sự của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




