watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9043 Lượt

Quốc, khiến người Nhật mừng húm. Khi thủ tướng Nhật Bản viếng thăm Trung Quốc, đã đặc biệt tiếp kiến Phùng Tiểu Cương. Lần này ngoại cảnh quay ở đảo Hải Nam, người dân Tam Á[2"> kiếm bộn tiền rồi. Trên tấm poster, người đẹp gợi cảm Thư Kỳ đứng dưới một cổng chào bằng hoa, cực kỳ duy mỹ, cô không nhịn được nhìn thêm mấy lần.

[1"> Nguyên văn Phi thành vật nhiễu, tên bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Phùng Tiểu Cương, được quay ở Hokkaido, Nhật Bản.

[2"> Thành phố lớn thứ hai trên đảo Hải Nam.

- Chúng ta đi xem phim? – Anh hỏi cô.

Cô nên gật đầu nhỉ.

Rất tự nhiên, anh nắm tay cô bước vào rạp.

Cô vẫn đang ngoái đầu nhìn tấm poster đó.

Người xem suất chiếu buổi chiều thế mà lại đông, giai xinh gái đẹp, trang điểm hợp mốt, lộng lẫy sáng ngời, đi trước thời đại, mỗi người một vẻ. Hai người bọn họ lại là những người thu hút nhất…

Như cảnh sát với kẻ trộm: người đàn ông cương nghị lạnh lùng và một cô nhóc lôi thôi thếch nhác mặc đồ vỉa hè, nắm chặt tay nhau giữa dòng người qua lại.

- Không phải lo, lúc nào cũng mua được vé. – Gia Hàng rụt rè gỡ ngón tay ra. Sao thủ trưởng nóng thế nhỉ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Mới rút ra được một ngón, bàn tay to lớn đổi thành nắm trọn cả bàn tay, như một chiếc còng khóa tay cô.

- Xem suất mấy giờ? – Vẻ mặt Trác Thiệu Hoa không chút lạ thường, dường như người mà người ta nhìn không phải là anh.

- Suất gần nhất! – Nếu cô quyết tâm giãy giụa, có lẽ càng không thoát khỏi nỗi oan kẻ trộm, thôi thì chui sớm vào rạp chiếu phim tối mò còn hơn!

Anh dắt tay cô đi mau vé, lúc rút ví, tay anh hơi buông lỏng

một chút, sau đó tay cô tựa như một cục nam châm, tay anh tự động bị hút vào.

- Sao vậy? – Cảm giác được ánh mắt của cô, anh cúi xuống.

Có phải bản năng bảo vệ của thủ trưởng quá mạnh hay không, thực ra cô không dễ bị người ta vượt mặt đâu.

- Hơ, không có gì! – Cô cười gượng.

Phim đã mở màn, Cát Ưu[3"> cầm một xấp tiền, trịnh trọng hỏi người đẹp miệng rộng Diêu Thần: Em có thể thề trước xấp tiền này, cho dù sau này đối phương có giàu có, khỏe mạnh, có yêu em đến đâu, em cũng sẽ không quay lại bên anh ta nữa?

[3"> Diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc, đóng vain am chính trong bộ phim Chỉ tiếp người có tình.

Gia Hàng cười phụt một tiếng.

Bàn tay to lớn nhanh như cắt bịt miệng cô để kìm tiếng cười lại:

- Đừng để ảnh hưởng đến người khác. Đã tắt điện thoại chưa?

Hơi thở nóng ấm thoảng mùi nước cạo râu kề sát tai cô, hơi ngứa. Họ ngồi hàng cuối cùng.

Ở bên cạnh thủ trưởng, muốn gây họa cũng khó. Cô đẩy tay anh ra, ngoan ngoãn chỉnh điện thoại về chế độ im lặng.

Trên màn hình, Cát Ưu như người đấu giá, gõ búa cộp một cái:

- Giao dịch không thành, vẫn thành bạn.

Cả rạp cười ồ lên.

Cô cười chảy nước mắt, một giọt nước mắt long lanh đọng trên mi, rung rinh khe khẽ, rất lâu cô mới chớp đi.

Anh chẳng thấy có gì buồn cười hết, chỉ đơn thuần là làm trò hề, còn lâu mới thu hút bằng vẻ mặt của cô, dường như ngắm thế nào cũng không đủ, trái tim còn lên bổng xuống trầm theo nét mặt của cô.

Trên thế gian này sao lại có một người như vậy? Khi hồn nhiên khi bồng bột, khi bướng bỉnh lúc ngây ngô, khi thông minh khi nhanh nhẹn, khi chính trực…

Mỗi một lúc, đều khiến anh ngắm mãi không hết, như một cánh cửa sổ mới mẻ đang dần mở ra trước mắt.

Rạp chiếu phim cũng thật là sáng tạo, vì bộ phim này, tất cả các ghế ngồi đều đổi thành ghế tình nhân. Tuy chỗ ngồi rất rộng rãi, nhưng ở giữa chẳng có gì ngăn cách. Anh giữ gói bỏng ngô trong tay, để cô lấy cho dễ.

Cô đúng là vừa ăn vừa xem chẳng bỏ việc nào, một tay cầm cola, một tay cầm bỏng ngô.

Trong bóng tối, anh nhìn ánh sáng từ màn hình loang loáng hắt lên khuôn mặt cô, mặt cô kề sát anh, gần tới nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của cô.

- Không hay à? – Hải Nam nhiều mưa, Cát Ưu và Thư Kỳ cuộn mình trên ghế ngắm mưa, cô trông như hai cha con, quay đầu nhìn sang, mắt thủ trưởng lóe lên một tia sáng không rõ ẩn ý.

- Cứ vậy thôi. – Anh đặt bỏng ngô xuống, lấy khăn tay lau tay cho cô.

Não ngừng hoạt động.

Anh chớp mắt, khóe miệng hơi cười, rút trong túi áo ra một chiếc đồng hồ đeo vào tay cô. Cô giơ tay lên, nhận ra chiếc đồng hồ nguyệt tướng trong quảng cáo.

- Quà năm mới! – Anh xoa đầu cô. – Xem phim đi!

Cô ngoảnh đầu lại, Cát Ưu đang thở dài với vẻ thâm trầm vô hạn: Hôn nhân chọn thế nào cũng vẫn cứ sai, cuộc hôn nhân lâu dài chính là đâm lao thì phải theo lao.

- Đắt lắm có phải không? – Cô bỗng quay đầu sang.

- Không cần phải đáp lễ, đừng lo. – Anh mỉm cười.

- Có đến một nghìn tệ không? – Cô vẫn không yên tâm lắm.

Anh ngẫm nghĩ một lúc:

- Gần gần thế.

Cô sung sướng sờ chiếc đồng hồ, mặt cười rạng rỡ, ổn rồi, cô tặng anh cái khăn quàng hơn hai nghìn tệ, sẽ không nợ anh gì nữa.

- Em thích lắm. – Cô cố ý thêm một câu.

- Thế thì tốt!

Ý cười càng đậm.

Phim hết, cô kêu hơi đói bụng. Gần đó có quán ăn Hồ Nam, cô bảo:

- Mình đi ăn nhé, lâu lắm không ăn món Hồ Nam rồi.

- Nhớ nhà à?

Cô nhìn đôi mắt phảng phất nụ cười trong trầm tĩnh của anh, thành thật khai báo:

- Cũng hơi nhớ, Tết dương lịch năm ngoái em cũng không về nhà, gạt bố mẹ là mới đi làm nên Tết dương lịch không được nghỉ, mẹ em còn khóc trong điện thoại, mắng ông chủ là kẻ hút máu người. Năm nay chị hai nói cũng không về nhà, đợi có kết quả thi đã. Nếu thi đỗ, bọn em có rất nhiều chuyện cần chuẩn bị.

Anh lặng lẽ uống trà, nhìn ra ngoài cửa sổ. Sắc trời hơi tối, phố mới lên đèn, người đi lại trên phố đông hơn ban ngày.

- Hôm nào thi?

- Mùng Bảy, mùng Bốn phải đi trả lời phỏng vấn về Lệ nhân hành, em bận lắm đó!

Anh chỉ hơi nhếch môi.

Món Hồ Nam ở tiệm này rất chính tông, đặc biệt là món đầu cá xào cay, Gia Hàng rối rít khen luôn miệng, nói sắp bằng với tay nghề của bố cô rồi, cơm niêu cũng ngon, cô ăn liền hai bát.

- Nếu rất nhớ bố mẹ, thì tới Tết Nguyên đán mời họ tới Bắc Kinh ăn tết. – Anh bảo nhân viên rót trà xanh cho cô, uống cho bớt cay.

- Không được, bố mẹ ngồi tàu lâu sẽ nhức chân.

- Đi máy bay.

Gia Hàng lắc đầu:

- Bố mẹ đều chưa từng ra khỏi trấn Phượng Hoàng, sân bay nhiều thủ tục phức tạp, họ hiểu sao được!

- Vẫn còn một tháng nữa mới tới Tết Nguyên đán, cứ từ từ nghĩ cách, thi trước đã.

- Ừ, thật ngưỡng mộ nhóc Phàm Phàm, ngày nào cũng dính chặt lấy anh, em cũng quấn bố lắm. – Cô cười ngượng nghịu.

Nụ cười trên mặt Trác Thiệu Hoa nhạt dần, nhướn mày không nói.

- Ngày hôm nay thật thú vị, xem một bộ phim hay, ăn được món ăn quê nhà, lại có một món quà đẹp thế này nữa. Thủ trưởng, cảm ơn anh! – Cô lúc lắc cái đồng hồ trên tay, đúng là càng ngắm càng yêu.

- Ngày mai sắp xếp thế nào?

- Hả?

- Nghỉ lễ ba ngày mà, hôm nay mới là ngày đầu tiên. Ngày mai đi bắn súng hay đi đánh bóng? – Anh hỏi tỉnh queo.

- Bắn súng? – Gia Hàng mừng rỡ thốt lên.

- Lần trước hình như em rất tò mò, anh dẫn em đến trường bắn xem.

Gia Hàng không nén nổi kích động:

- Em cảm thấy em nên về nhà học hành cho tử tế, nhưng em không có khả năng kháng cự, làm sao bây giờ?

Trác Thiệu Hoa mỉm cười yêu chiều:

- Năm mới nên rộng rãi với bản thân một chút.

- Được, được, vậy em đi, em còn muốn xem anh bắn súng nữa.

- Được, muốn xem anh bắn mấy phát cũng được. Bây giờ về nhà à?

Bị kế hoạch ngày mai làm cho sung sướng, cô chẳng còn nghĩ ngợi được gì:

- Hôm nay em phải đi ngủ sớm, tranh thủ giữ sức khỏe. Đúng rồi, hôm nay em không ngủ với Phàm Phàm thối nữa đâu, em ghét nó.

- Anh cho con ngủ. – Anh chăm chú nhìn cô, bằng một sự dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không hình dung ra được.

- Em thật khâm phục anh. Ai bảo tên nhóc ấy không phải hư thông thường.

Giống em thôi, anh mím môi cười.

- Em vào nhà vệ sinh một lát.- Cô xốc ba lô đi vào bên trong.

Anh đứng dậy đi tới quầy thanh toán. Phía trước có một người đang trả tiền, tay xách một cái túi nữ, anh phải đợi một lát. Khi người đó quay lại, vừa ngẩng lên đã lập tức cung kính chào anh:

- Thiếu tướng Trác, chúc mừng năm mới!

- Chúc mừng năm mới! – Anh bình thản gật đầu rồi nhìn về phía nhà vệ sinh. – Đến cùng bạn à?

- Là Diêu Viễn, cô ấy nói muốn ăn món Hồ Nam. – Chu Văn Cẩn hơi mất tự nhiên, giấu chiếc túi xách ra sau lưng.

Diêu Viễn lau tay chạy tới, nhìn thấy Trác Thiệu Hoa thì cũng ngẩn người ra.

Ba người không có chuyện gì để nói, chỉ cười cười nhìn nhau, Trác Thiệu Hoa đưa thẻ cho nhân viên, Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vội cáo từ.

- Mình tưởng thủ trưởng không ăn thức ăn đời thường cơ. – Ra khỏi nhà hàng, Diêu Viễn lẳng lặng quay đầu một cái.

- Thế thì ăn gì, dây da với rễ cây chắc? – Chu Văn cẩn cười, đưa tay nhìn đồng hồ. – Nhanh chân lên, không thì không kịp giờ chiếu phim bây giờ.

Diêu Viễn cười hì hì khoát tay anh:

- Thế cậu kéo mình với, ăn no quá, mình không đi được nữa rồi.

- Cậu đúng là đồ bụng to, sau này có thằng nào dám lấy?

- Chuyện ấy chẳng cần cậu lo. – Diêu Viễn lại ngoái lại. – Ê, thủ trưởng vẫn còn đứng đó, đang đợi ai à? Cậu đoán xem là ai?

- Không phải bạn thì

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT