watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9046 Lượt

Giai Tịch, anh thích trẻ con, nhưng nếu số phận đã định là không có, anh cũng không cố nài. Chu Ân Lai – vị Thủ tướng thứ nhất của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mà anh vô cùng tôn kính – cũng không có con cái, chẳng phải vẫn bạch đầu giai lão với vợ mình hay sao! Đứa trẻ ra đời do người khác mang thai hộ giống như một sản phẩm tổng hợp, ngoài huyết thống, anh chưa từng nảy sinh bất kỳ tình cảm nào, bảo anh phải tiếp nhận thế nào đây?

Giai Tịch đã qua đời, anh không thể lôi cô từ dưới đất sâu lên để quở trách.

Anh phải ngăn hành động hoang đường này lại.

Cũng giống như anh đã nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, Gia Hàng cũng linh cảm ngay được anh là ai.

Câu đầu tiên cô nói với anh là:

- Tại sao hai người lại nuốt lời?

Cô quay lưng lại phía anh, ngại ngần, bối rối.

Anh không hiểu câu nói này.

- Giai Tịch đâu? – Gia Hàng lại hỏi.

- Đã qua đời từ một tháng trước. – Anh nhìn quyển từ điển Anh – Hán dày cộp trên mặt bàn.

Cô khóc, anh đưa giấy ăn cho cô.

Khó khăn lắm mới kìm được tiếng khóc, cô nói:

- Nếu Giai Tịch đã không còn, vậy thì không cần giữ đứa bé nữa.

Giọng cô bình thản, rõ ràng, như thể đó là một kết luận đã được cân nhắc từ lâu.

Anh im lặng trong sửng sốt. Anh coi như cô còn trẻ người non dạ, đang suy nghĩ xem làm cách nào để nói chuyện với cô.

- Giai Tịch khổ công đi theo con đường nhờ mang thai hộ, là bởi vì chị ấy không sinh con được, mà lại mong muốn có đứa con của anh. Bây giờ Giai Tịch không còn, đứa trẻ sẽ được mang về nhà dưới danh nghĩa gì? Chẳng lẽ anh định nói ra chuyện mang thai hộ? Người nhà của anh và chị ấy có thể hiểu và chấp nhận được không? Xã hội sẽ nhìn nhận anh như thế nào? Như thế quá tàn nhẫn với đứa bé. Mặc dù phá thai là chuyện đáng hổ thẹn, nhưng nếu không thể cho nó một môi trường hạnh phúc và ấm cúng, chi bằng nó đừng có mặt trên cõi đời này. Hãy để nó đi theo Giai Tịch, chị ấy rất yêu nó. Sau này, khi tái hôn, anh sẽ có đứa con của chính mình.

Cô nhắm mắt lại, nước mắt lã chã rơi.

Nếu như trước đó anh đã từng có một tia do dự, thì giây phút ấy, anh hoàn toàn khẳng định, anh muốn có đứa con này. Không phải là vì huyết thống, không phải vì trách nhiệm, không phải xuất phát từ lương tâm. Anh muốn dành tình yêu từ một người cha cho một đứa con, rừng rực như lửa cháy, từ toàn bộ thể xác và linh hồn, không cần báo đáp.

- Tôi sẽ không tái hôn, nó sẽ là đứa con duy nhất của tôi.

Nước mắt run rẩy đọng trên mi, hai mắt vừa sưng vừa đỏ, cô nghẹn ngào nói:

- Anh đâu đã quá già!

- Không liên quan đến tuổi tác.

Là bởi vì trên đời này chỉ có một Giai Tịch thôi sao? Dường như cô đã hiểu sự kiên quyết của anh.

- Cô không cần nghĩ tới chuyện khác, bây giờ chỉ là người ở bên cạnh cô sẽ đổi từ Giai Tịch thành tôi, những việc khác hoàn toàn không thay đổi.

- Anh thật sự có thể yêu thương nó như vậy sao, yêu nó cùng với tình yêu của Giai Tịch? – Cô xoa bụng.

Nhìn lớp váy bầu rộng rãi nhúc nhích khe khẽ, tim anh bỗng đập thình thịch:

- Tôi… tôi sẽ cố gắng học hỏi để trở thành một người cha xứng đáng.

Phải hết sức cố gắng anh mới dời khỏi ánh mắt khỏi người cô.

Đó là cử động thai đúng không? Bởi vì nghe thấy giọng nói của anh, nên đứa bé chào anh?

Một cơn sóng lửa cuồn cuộn ập đến, anh chờ nó chôn vùi anh, hai đầu gối không kìm được mà run lên, là bởi vì kích động.

Vì thế, anh trở thành người chồng từ nước ngoài trở về mà Gia Hàng buột miệng bịa ra.

Một hôm, không hiểu sao cô lại nói về việc định ra nước ngoài du học, anh không nói gì, bỗng cảm thấy tâm trạng rất xuống dốc, còn có phần chua chát.

Tình thế đột ngột chuyển hướng, là vào ngày chạm trán ông Án Nam Phi và bà Trác Dương.

Bà Trác Dương vô thức cho rằng anh và Gia Hàng đã làm chuyện có lỗi với Giai Tịch. Ông Án Nam Phi lại bình tĩnh ám chỉ với anh rằng chuyện đã tới nước này, làm đàn ông nên đứng ra nhận trách nhiệm, lẽ nào lại để Gia Hàng không cưới mà sinh con?

Khóc dở mếu dở, lại không thể thanh minh.

Anh nhìn Gia Hàng, Gia Hàng cũng đang nhìn anh, nở nụ cười bất đắc dĩ.

- Không sao đâu, đến con còn sinh giúp hai người, cũng coi như đã từng kết hôn. Có điều, anh đã từng nói sẽ không tái hôn, bây giờ lại định nuốt lời hả?

Đến lúc này rồi mà cô vẫn có thể nói đùa được, khiến anh muốn cười, nhưng tim lại nghèn nghẹn.

- Em phải chịu khổ rồi! – Anh chân thành xin lỗi, vì Giai Tịch, vì anh, đều khiến cô phải chịu ấm ức.

Anh vẫn ngỡ rằng mình sẽ là một người chồng tốt, nhưng lại khiến cho Giai Tịch khủng hoảng trong hôn nhân, nên cô mới làm ra chuyện hoang đường như vậy. Tất cả lẽ ra do bọn họ tự giải quyết, lại vô tình kéo Gia Hàng vào cuộc, hơn nữa càng lún càng sâu.

Anh có ích kỷ không? Có!

Họ kết hôn.

Cô nói sau khi ra viện cô sẽ rời đi, sau đó chọn một thời điểm thích hợp, âm thầm ly hôn. Theo đúng giao hẹn, không làm phiền nhau nữa.

Nhưng, dần dần, từng giây từng khắc, anh không từ bỏ được, như không có lý do nào, lại như có vô vàn lý do.

Đồng hồ điểm sáu tiếng, Trác Thiệu Hoa quơ tay vào bên trong theo thói quen, nơi đó trống không. Anh mở choàng mắt, nhớ ra rằng tối qua Tiểu Phàm ngủ trong phòng dành cho khách.

Nắng len lỏi qua tấm rèm cửa, hắt lên mặt đất. Ngày đầu tiên của năm mới, hình như trời rất đẹp.

Cảm giác tỉnh lại một mình trên giường hơi kỳ lạ, anh mở tủ tìm quần áo, một ô tủ còn lại trống rỗng. Anh đóng tủ lại, đi vào nhà vệ sinh.

Cửa phòng dành cho khách vẫn đang khép chặt, bên trong không một tiếng động.

Anh khẽ khàng gõ cửa, không có tiếng đáp. Anh đẩy một chút một chút, cửa không khóa. Ánh mắt anh men theo ánh nắng quét từ đầu giường đến cuối giường, không thấy Gia Hàng đâu, chỉ thấy Tiểu Phàm Phàm đang giang chân giang tay nằm giữa giường, mặt đỏ hồng say sưa ngủ.

- Gia Hàng? – Anh nén giọng, gọi khẽ.

Im lìm.

Anh nhìn vào phòng vệ sinh, cũng không có động tĩnh gì.

- Gia Hàng? – Anh lại gọi.

- Em ở dưới đất. – Một giọng nói ỉu xìu vọng lên từ dưới đất.

Anh vội lần theo tiếng nói.

Gia Hàng quấn một chiếc chăn đơn nằm dưới đất, muốn khóc mà không ra nước mắt.

- Sao anh không bảo em là tên nhóc thối đó lúc ngủ sẽ giãy giụa? – Mất ngủ cả đêm, hai mắt Gia Hàng đỏ mọng, bực bội đá thúng đụng nia. – Đầu tiên nó nằm thẳng, sau đó ngủ mãi, bèn xoay ngang ra giường, đá em văng xuống đất.

Đêm đông rét mướt, đến giờ tay chân cô vẫn còn rét cóng đây này.

Trác Thiệu Hoa nhịn cười:

- Xin lỗi, chuyện này là anh không tốt. Nhưng trước đây nó không có thói quen này.

-

này.

- Con hư tại bố, anh lại còn dám cười!

- Rồi, rồi, anh không cười. – Trác Thiệu Hoa mím môi, nhẹ nhàng bế tên tội đồ trên giường lên đặt sang một bên. – Còn em nữa, có cần anh bế không?

Nói xong mới thấy không thỏa đáng, hai vành tai đỏ lựng lên.

- Em ghét anh! – Người không ngủ đủ, không cảm nhận được gì.

Gia Hàng đứng dậy, chiếc khăn tuột khỏi bờ vai. Cúc áo ngủ không hiểu sao bị bung mất hai nút mà cô không biết, cô quỳ xuống lườm Tiểu Phàm Phàm, làn da trắng ngần lấp ló dưới tà áo.

Thật sự là không cố ý, chỉ là tình cờ trông thấy thôi. Mặt Trác Thiệu Hoa cũng đỏ lên theo, vội vàng rời mắt, không ngừng hung hắng.

- Khe khẽ thôi, nhóc thối vẫn còn đang ngủ đấy! – Gia Hàng ngẩng đầu lên.

- Gia Hàng, cài cúc áo vào. – Giọng anh khan khan, tay chân luống cuống không biết để vào đâu.

- Cúc áo nào cơ? – Cô chớp mắt.

Trác Thiệu Hoa lặng lẽ hít một hơi, chỉ vào phía dưới ngực.

Gia Hàng cúi đầu xuống, muốn đâm đầu vào gối tự tử.

Không khí trong phòng bỗng trở nên mập mờ, càng lúc càng dày đặc.

Mắt Tiểu Phàm Phàm khẽ động đậy rồi từ từ mở ra, con ngươi đen láy đảo một vòng, nhìn họ nở nụ cười ngọt ngào.

Sáng sớm ra đã bị tiếng chuông điện thoại dựng dậy, chẳng ai là thấy vui vẻ cả, nhất là người đến tảng sáng mới chợp mắt.

- Nói!

Không quanh co lòng vòng, Thành Công nhắm nghiền mắt, trực tiếp dùng câu mệnh lệnh. Trong lòng biết rõ, dám ngông cuồng như vậy vào sáng sớm chẳng có mấy người.

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười trầm trầm:

- Vẫn đang ngủ à?

Thành Công mở choàng mắt ra:

- Thiệu Hoa?

Đây là bất ngờ nho nhỏ.

- Ừ, chuyện tối qua cám ơn cậu.

Đừng nhắc tới tối qua, nhắc tới là đau đầu.

- Anh em với nhau cần gì phải khách sáo? Heo không giận dỗi gì cậu chứ?

- Không.

- Thiệu Hoa, cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu thích cô ta ở điểm nào? So với Giai Tịch, cô ta chẳng ra dáng phụ nữ chút nào.

Thành Công nghiêng người, chống một tay lên, cố tình hỏi bằng giọng cợt nhả.

- Mỗi người đều có một ưu điểm riêng, không thể so sánh được. Như hai chúng ta, có thể nói ai tốt ai xấu sao?

Thành Công thầm rủa đồ nham hiểm, rõ là giương đông kích tây.

- Cậu gọi tôi không phải chỉ để cám ơn đấy chứ?

Trác Thiệu Hoa cười:

- Cậu không định đón năm mới trên giường đấy chứ, không hẹn bạn đi chơi à?

Thành Công lại nằm xuống:

- Họ đâu có tha cho tôi, chiều nay phải ra ngoài rồi.

- Bình thường ở bên nhau các cậu hay có hoạt động gì?

- Uống caphê, nghe nhạc, tới hội quán tập thể thao, buổi tối thì ăn cơm,

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT