watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9048 Lượt

cu cậu cứ khóc mãi. Không có nước mắt, khóc ăn vạ thôi, để đợi Gia Hàng nghe thấy tiếng khóc chạy vào ôm ấp, dỗ dành cu cậu.

Gia Hàng cười khì khì, năm mới, vận khí của cô lên như diều!

Tiểu Phàm Phàm đã buồn ngủ díp mắt, thím Đường muốn đặt cu cậu lên giường, nhưng vừa chạm vào giường là cu cậu lại ưỡn lên, mở choàng mắt ra, mếu máo khóc.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, thím Đường ngoảnh đầu lại, Tiểu Phàm Phàm đang say ngủ cũng mở mắt ra, con ngươi đen lay láy ngừng chuyển động, chăm chú lắng nghe âm thanh bên ngoài.

- Ngủ chưa? – Gia Hàng rón rén bước vào, thì thào thật khẽ.

Thím Đường còn chưa lên tiếng, Tiểu Phàm Phàm bỗng bật cười khanh khách, dang rộng hai tay nhào vào lòng Gia Hàng.

Gia Hàng ngoảnh lại nhìn Trác Thiệu Hoa, anh nhún vai, trên mặt viết “ Anh đã bảo mà”.

Cô ôm Tiểu Phàm Phàm, hôn chụt nó một cái:

- Nhóc thối, lấy lòng phụ nữ như thế là không được, giai đẹp thì phải lạnh lùng, biết chưa?

Tiểu Phàm Phàm vươn đôi tay bé xíu giật mấy cọng tóc của cô, cười chảy cả nước dãi.

- Thím Đường, đi nghỉ đi! – Trác Thiệu Hoa nói với thím Đường.

Thím Đường không khách sao, tuổi đã cao, vất vả tới tận nửa đêm, đúng là không chịu nổi.

Trác Thiệu Hoa dang tay muốn ôm Tiểu Phàm Phàm, cậu nhóc từ sáng tới tối lúc nào cũng dính chặt lấy anh, hôm nay không biết tại sao lại vờ như không nhìn thấy anh, chỉ mải mê “cười lấy lòng” lấy lòng Gia Hàng.

- Ngoan, mình không chơi nữa, để Gia Hàng về phòng ngủ, ngày mai cùng ra phố được chơi được không nào?

Không cần biết cậu nhóc có hiểu hay không, người làm cha vẫn nói một cách cực kỳ thành khẩn.

Tiểu Phàm Phàm rúc trong lòng Gia Hàng, lúc thì ngẩng đầu, lúc thì cúi đầu, chơi trò trốn tìm.

- Bây giờ nó không buồn ngủ, anh có ấn nó vào giường cũng chẳng được, để em đưa nó ra phòng khách chơi, anh đi tắm rửa đi, lát nữa tới bế nó.

- Hay là tối nay em ngủ cùng nó? – Sau một hồi trầm ngâm, anh chậm rãi đề xuất.

Cằm Gia Hàng rớt bịch xuống đất, thủ trưởng đang nói mê à?

Cô và Tiểu Phàm Phàm đã từng ngủ chung giường một lần, đúng thế, nhưng đó là ban ngày, dưới sự giám sát của thím Đường. Bảo cô một mình cho thằng nhóc này đi ngủ, hậu quả thật khó lường.

- Ha ha, cách này không tệ, nhưng em sức mọn, không đảm đương nổi.

- Anh giúp em!

Gì cơ?

Chiếc giường trong căn phòng dành cho khách lần đầu tiên được chất lên một tấm đệm to choán hết nửa chiếc giường. Nếu Gia Hàng không nhịn được cơn buồn tiểu, đoán chừng cũng chẳng vượt qua được. Trên tủ đầu giường đặt mấy miếng bỉm và cả bình ủ sữa, giữa đêm Tiểu Phàm Phàm phải ăn. Mấy bộ quần áo nhỏ xíu xếp gọn gàng, để ngày mai thay cho cu cậu.

- Không phải anh nói thật đó chứ? – Gia Hàng sắp khóc rồi.

Trác Thiệu Hoa nghiêm nghị gật đầu.

Tên nhóc Tiểu Phàm Phàm này thích nghi rất nhanh với môi trường mới, nhìn tấm đệm trên giường như nhìn người thân, hí hửng nhào lên giường.

Sợ cậu nhóc ngã xuống đất, cô vọi vàng trèo lên giường chắn.

- Anh đảm bảo đêm nay sẽ cực kỳ bình an chứ? – Gia Hàng thấp thỏm ngoái đầu lại.

Trác Thiệu Hoa cười cười động viên cô, khom người nhìn thẳng vào mắt cô:

- Giờ đã là nửa đêm, trời sẽ sáng nhanh thôi.

Ánh mắt lấp lánh cười của anh nhìn thẳng vào mắt cô, cũng không biết là sóng mắt của ai phản chiếu trong đáy mắt của người kia, muốn nhìn cho rõ, nhưng khi tiến tới gần, lại phát hiện mọi thứ càng trở nên mơ hồ hơn.

- Hy vọng em không làm anh thất vọng. – Gia Hàng cố gắng thu ánh mắt lại, tâm trạng thoáng chút bấp bênh.

Anh khép cửa lại rồi đứng một lát trước cửa, lắng nghe Gia Hàng đang lẩm bẩm ở bên trong. Anh nhìn ra được cơn buồn ngủ của Tiểu Phàm Phàm sắp tới, Tiểu Phàm Phàm rồi sẽ rất ngoan. Anh không có gì phải lo lắng, ở bên Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sẽ có được sự bảo bọc tốt nhất.

Ngay từ khi nhìn thấy Gia Hàng lần đầu tiên, anh đã chắc chắn như thế.

Anh đi tới phòng vẽ, mở tủ lấy ra một chiếc máy tính xách tay màu bạc, đây là vật duy nhất của Giai Tịch mà hôm nay anh giữ lại.

Chiếc máy tính màu xám bạc, chỉ có mười một inch, rất mỏng, anh tưởng cô mua về để xem phim hay nghe nhạc.

Chiếc máy tính này thường đặt trên chiếc bàn trong phòng vẽ, Giai Tịch không mang vào phòng ngủ.

Nửa tháng sau khi Giai Tịch qua đời, anh mới xốc lại tinh thần bước vào phòng vẽ sắp xếp di vật. Phía dưới chiếc máy tính có một tấm hình vẽ bàn phím, đó là thứ dành cho người mới học đánh máy.

Anh hơi sững lại, bản năng nghề nghiệp mách bảo anh mở laptop của Giai Tịch ra.

Cuốn nhật ký đó nằm trong ổ đĩa E, tên file là Con yêu của mẹ.

30/01, trời nắng, -80C, nhưng mình lại chẳng thấy lạnh chút nào. Bác sĩ Tông đưa kết quả xét nghiệm cho mình, nói Hàng Hàng đã thụ thai thành công. Mình cầm tờ xét nghiệm, khóc hết nước mắt. Thật chẳng dễ dàng gì. Bóng đen lần trước vẫn còn, mình sợ lần này vẫn sẽ có phản ứng đào thải. Nếu phải làm lại lần thứ ba, mình sẽ không đủ tự tin để tiếp tục nữa. Bác sĩ Tông nói thời gian dự sinh là đầu tháng mười một, đó là mùa đẹp nhất ở Bắc Kinh, thời tiết vẫn chưa lạnh, mình thích mùa này, mình không đợi nổi ngày đó nữa rồi. Là con trai hay con gái đây? Mặc kệ, đều là con yêu của mình hết.

8/3, trời mưa.

Từ sáng sớm đã mưa, hôm nay Viện Mỹ thuật có hoạt động chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ, mình không tham gia. Mình mua pizza hải sản tới chỗ Gia Hàng. Mọi người trong khi tập thể đều tưởng mình là chị của cô bé, nói hai chị em không giống nhau. Cô ấy đang ngồi trước máy tính, bận rộn làm việc. Cô ấy chẳng giống phụ nữ có thai chút nào, không bị nghén, không thèm ăn thứ gì, sinh hoạt vẫn như bình thường, da dẻ trắng hồng, đi ra đường vẫn bước phăm phăm. Con yêu của mình cũng sẽ mạnh khỏe giống cô ấy, thật tốt biết mấy!

2/4 trời nắng.

Hôm nay đi dạo cửa hàng quần áo trẻ em cả ngày, mình nghĩ chắc mình cũng hơi điên rồi, không tài nào bình tĩnh để làm bất kỳ chuyện gì, đầu óc và tâm trí lúc nào cũng nghĩ tới con, thật mong mỏi ngay hôm nay đã được ôm con vào lòng, khi đó vẻ mặt Thiệu Hoa sẽ như thế nào nhỉ? Chắc chắn là sẽ phong phú hơn bình thường rồi! Quần áo trẻ con rất đẹp, chỉ tiếc là không thể mua bộ nào, Thiệu Hoa sẽ thắc mắc. Lúc ăn tối, mình nhắc tới chuyện nhận con nuôi, anh ấy nói làm mẹ không phải chuyện dễ dàng, phải chuẩn bị mọi mặt thật tốt. Đừng vì là con nuôi mà coi nhẹ, đã nhận rồi thì phải có trách nhiệm với cuộc đời nó. Mình không nén được nỗi vui mừng, mình nói mình đã chuẩn bị đầy đủ rồi, mình hỏi anh ấy có thể đảm đương vai trò làm bố không? Anh ấy không nói gì, chạy ra ngoài nghe điện thoại. Mình nghĩ câu trả lời của anh là chắc chắn có. Mừng rỡ gọi điện cho Gia Hàng, cô bé cũng rất vui, việc lập trình của cô ấy rất thuận lợi. Mình hỏi thứ đó có tác dụng gì, cô ấy nói giúp phụ nữ hoàn thành ước mộng. Ôi, mình hoàn toàn là một kẻ ngoại đạo với máy tính, chẳng hiểu lời cô ấy nói, nhưng điều đó không quan trọng.

01/05, ngày Quốc tế lao động, oi bức.

Hôm nay được nghỉ, phố xá chật ních người, Thiệu Hoa đi công tác ở Quảng Châu, mình cùng Gia Hàng đi khám thai. Bụng cô ấy đã lộ rõ, hơi nhọn nhô rất cao. Bác sĩ cho mình nghe tim thai, nghe tiếng tim đập thình thịch trong chiếc máy, mình đã khóc. Hàng Hàng nói thằng người nhỏ xíu trong đó rất nghịch ngợm, toàn đạp cô bé, mình lại cười ngô nghê. Cảm giác được làm mẹ càng lúc càng mãnh liệt…

10/7, mưa nhỏ.

Ai mà ngờ được mình lại bị cảm cúm trong thời tiết này, mãi vẫn không hạ sốt, hơi thở nóng hầm hập. Mình sợ bị lây cho Hàng Hàng, cố kiềm chế không chạy tới khu tập thể. Bác sĩ nói nhịp tim mình không đều phải giữ tâm trạng ổn định, không được quá xúc động. Nhưng, mình sẽ cố gắng làm được. Hồi nhỏ, mình cũng đã từng bị nhịp tim không đều, động một chút là bị ốm. Sau khi thức dậy thì liền không tái phát nữa. Lần này cũng sẽ không có gì hết. Cơn cảm lạnh đáng ghét!

Trác Thiệu Hoa lấy một bao thuốc trong ngăn kéo ra, rút ra một điếu, gõ gõ xuống mặt bàn, châm lửa, rít mạnh một hơi, sau đó nhấn vào ổ E, định dạng lại.

Sau ngày 10/7, nhật ký không còn nữa.

Buổi tối ngày 14 tháng bảy, do lên cơn đau tim đột ngột, Giai Tịch lìa trần.

Chương 13: Bãi lau sương mắt trắng tinh (1)

Trác Thiệu Hoa nhét bao thuốc vào ngăn kéo, ngón tay bỗng chạm phải thứ gì lành lạnh, anh cúi xuống xem, là một chiếc hộp đồng hồ hình vuông. Anh gẩy tàn thuốc, dập thuốc đi, tiện tay cầm chiếc hộp lên.

Khi đi ngang qua khu thương mại, lúc đợi đèn xanh, anh lại nhìn thấy tấm biển quảng cáo đồng hồ nguyệt tướng kia, nhớ tới ánh sáng lấp lánh trong mắt Gia Hàng khi đó, có lẽ là nhiệt huyết dâng trào, sau đó anh đã đi mua.

Nhân viên bán hàng vừa gói quà vừa cười hỏi, có phải anh mua quà năm mới cho vợ hay không?

Đúng vậy, trông anh chắc chắn là không còn ở độ tuổi đang yêu, điệu bộ nghiêm chỉnh, cũng tuyệt đối không thể là một “tình nhân”, người ta đương nhiên sẽ hỏi vậy.

Anh lại không tài nào trả lời một cách rành mạch.

Gia Hàng rốt cuộc là gì của anh? Trừ mối quan hệ về mặt pháp luật, thật sự không có từ nào thích hợp để hình dung.

Trác Thiệu Hoa không thể nào lý giải được hành vi hoang đường quá sức tưởng tượng của

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT