|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
có thể xảy ra sự cố. Một năm có thể dành được bao nhiêu?
Bốn mươi lăm vạn tệ của Giai Tịch ở đâu mà có, cô chưa từng hỏi. Nếu có thể có được đứa con của riêng mình, nói như Lâm Giai Tịch, cái giá trên trời cũng xứng đáng.
Tiếc là tiền mất, con không.
Hai cú sốc một lúc, khiến Lâm Giai Tịch ngã quỵ. Vốn đã là một người yếu ớt, giờ như đóa hồng táp sương, cành lá héo rũ, tàn tạ.
Một cơn cảm lạnh, ốm nửa tháng trời. Chị ta nằm trên giường bệnh, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vùi trong chiếc gối trắng như tuyết, không ai là không xót xa.
Cô ngồi bên giường bệnh, âm thầm tự trách mình.
Nếu lúc đầu không phải cô tìm thấy trang web đó, nếu khi ký hợp đồng có thể thận trọng hơn một chút, nếu cô nhắc nhở Giai Tịch cùng đi khám thai với kẻ mang thai hộ, những chuyện này đã có thể tránh được.
Giai Tịch mụ mị vì vui mừng, lẽ ra cô nên tỉnh táo.
Giai Tịch gượng cười với cô, nói không sao, mỗi lần ngã là một lần bớt dại, lần sau chúng ta sẽ không mắc sai lầm này nữa.
Cô ở trong nhà vệ sinh, nghe thấy Giai Tịch ở ngoài gọi điện cho bạn, hỏi xem có thể vay chút tiền không.
Cô nhìn bóng mình trong gương, tóc lòa xòa dựng lên từng sợi, khóe môi mím chặt, ánh mắt nhíu lại đầy kiên định, như đang quyết định một điều gì trọng đại.
Nếu cô đã quyết định điều gì, kế hoạch sẽ vô cùng chu toàn, không thể sai sót.
Kết thúc kỳ bảo vệ luận văn, cuộc đời sinh viên của cô kết thúc một cách hoàn hảo.
Cô tìm thầy giáo hướng dẫn, nói dùng thời gian một năm để đi làm, kiếm tiền đi du học, đồng thời thi IELTS. Thầy giáo nói sắp đặt như thế rất tốt.
Những lời này, cô cũng dùng để nói với chị Gia Doanh. Cô còn nói đã tìm được việc ở Nam Kinh, tiền lương rất khá.
Gia Doanh nói va vấp với thực tiễn cũng tốt, nhưng không được chăm chăm lo đến tiền, chị và anh rể sẽ lo tiền du học cho cô. Nhưng chị nhất thời cũng chưa lấy ra được, cũng cần thời gian một năm để chuẩn bị.
Gia Hàng hẹn Giai Tịch đi uống trà.
Họ uống trà bạc hà mật ong, vị trà mát lạnh.
Lâm Giai Tịch lấy ra một tờ giấy, trên đó có tên và địa chỉ của mấy công ty, tên và số điện thoại của người liên hệ:
- Mấy công ty này có thành tích tốt nhất trong IT, chị đã giới thiệu em với bọn họ, bọn họ đều muốn có em, quan trọng là em muốn vào đâu thôi.
Gia Hàng gấp tờ giấy lại, lắc đầu:
- Cảm ơn chị, chuyện công việc em đã sắp xếp rồi.
Cô đã bắt tay vào thiết kế Lệ nhân hành, tin rằng sẽ có thị trường tốt, cũng sẽ thu được món tiền hậu hĩnh, giúp cô đi du học cực kỳ sung túc.
Hàng mi dài của Giai Tịch khẽ rung lên, ân cần gật đầu:
- Vậy thì tốt, nhưng không được tự làm khổ mình.
Gia Hàng cười:
- Đương nhiên.
Giai Tịch gắp cho cô một miếng bánh đậu xanh:
- Em đi làm rồi, chúng ta sẽ không thể gặp nhau thường xuyên như bây giờ nữa, nhưng nhớ gọi điện nhé.
Cô mỉm cười không đáp, chậm rãi nuốt miếng bánh trong miệng xuống.
- Giai Tịch. – Lúc Giai Tịch cầm hóa đơn lên định gọi phục vụ tới tính tiền, cô nắm tay chị ta lại, khuôn mặt trẻ trung toát ra vẻ nghiêm túc. – Không cần tìm người khác nữa, em… sẽ mang thai hộ chị.
Tưởng rằng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt nằm trong khả năng mình, lúc nói ra, từng chữ nặng nghìn cân.
Giai Tịch há hốc mồm sửng sốt.
- Như thế ít nhất cũng sẽ không bị lừa. – Cô cố tình nói đùa. – Nhưng em có ba điều kiện, một là đây chỉ là giúp đỡ đơn thuần, không được nhắc tới chuyện tiền nong; hai là, em sẽ không gặp mặt chồng chị; ba là, sau khi em bé ra đời, em sẽ ra nước ngoài, chúng ta… đừng liên hệ với nhau nữa. Nếu một ngày nào đó em về nước, tình cờ gặp nhau trên đường, cũng đừng chào hỏi.
Trong nháy mắt, nước mắt đã ngập trên mi Giai Tịch, chị ta lắc đầu:
- Không được, Hàng Hàng, chị không thể ích kỷ như vậy được, như thế không công bằng với em.
- Bởi vì chị là bạn em, nên em mới bằng lòng. Chị không tin tưởng chất lượng tử cung của em hả? – Cô le lưỡi đùa cợt, mặt nóng bừng, nhưng tay lại lạnh ngắt.
- Hàng Hàng… – Giai Tịch ôm lấy cô khóc không thành tiếng – Vậy hãy để chị dốc chút sức lực cho em, được không?
- Chị đã làm rồi.- Nếu không nhờ Giai Tịch, giờ này cô vẫn còn lạc đường.
- Học phí du học của em, chỗ ở bên nước ngoài, trường học nào để chị lo hết.
- Không được. – Gia Hàng lắc đầu.
- Vậy chị từ chối sự giúp đỡ của em. Em vốn không coi chị là bạn, tại sao chỉ có thể là em giúp chị, mà chị lại không thể giúp em?
Gia Hàng chống cầm ảo não.
- Em thích Havard phải không? Tiền thuê nhà gần Havard không hề rẻ, cứ cho là em ở nước ngoài ba năm, chi phí sinh hoạt trong ba năm chị sẽ trả toàn bộ, học phí thì em tự trả, thế nào? – Giai Tịch lắc lắc tay cô, năn nỉ đầy tội nghiệp.
Cô bất đắc dĩ cười cười.
- Hàng Hàng, quen với em là may mắn lớn nhất của cuộc đời chị. – Giai Tịch ôm chặt lấy cô.
Hôm tốt nghiệp, cô đánh bóng chuyền với bọn đàn em suốt nửa ngày, mệt rã rời. Buổi tối tụ tập với bạn bè, là Ninh Mông vác cô đi.
Cô uống say, về ký túc nồn liền ba bãi.
Lần thứ ba từ nhà vệ sinh đi ra, thần trí đã tỉnh táo hơn chút ít, Ninh Mông và Tiểu Ngải đang ngáy pho pho. Cô nhẹ nhàng kéo rèm cửa, phòng để nước đối diện vẫn đang sáng đèn.
Nhớ lại cảnh Ninh Mông cầm ống nhòm nhìn trộm bên đó, cô bật cười khanh khách.
Ninh Mông nói sau khi Chu sư huynh đi, phòng nước không còn xuất hiện anh chàng đẹp trai nào nhìn cho sướng mắt nữa.
Háo sắc, đúng là háo sắc!
Cô xoay người lên giường, tựa vào thành giường, lặng lẽ mở máy tính xách tay rồi đăng nhập QQ. Havard và Bắc Kinh chênh lệch nhau khoảng mười hai giờ đồng hồ, bên đó bây giờ đang là buổi chiều.
QQ của Chu Văn Cẩn đang sáng, status của anh là: Tới hôm nay, tôi mới biết được và mất cũng như hình với bóng.
Cô tắt tiếng, nhấn chuột vào biểu tượng của anh, xóa đi.
Ngoài cửa sổ đêm đã dần tan, phương đông ửng lên một quầng sáng bạc, nắng mai nhàn nhạt đánh thức thành phố đang say ngủ, một ngày mới lại bắt đầu.
- Gia Hàng! – Vai bỗng bị vỗ khẽ một cái, Gia Hàng mở choàng mắt, phát hiện mình lại ngủ thiếp đi.
Trác Thiệu Hoa bám vào cửa xe, anh đứng ngược sáng, không nhìn rõ nét mặt. Ngược lại, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Thành Công lại hết sức rõ ràng.
- Về nhà thôi! – Anh giơ cánh tay lên cao, chắn cửa xe để cô khỏi bị đập đầu vào.
- Ờ! Lưu… Bác sĩ Thành, tạm biệt, cám ơn bữa cơm của anh. – Gia Hàng ném cho Thành Công một cái nhìn đầy ẩn ý, ý bảo anh ta đừng có quên lời hứa của mình.
- Xéo!
Thành Công sập cửa xe đánh rầm một tiếng, quyết tâm không thèm nhìn con heo đó nữa. Sao cô ta có thể cười như thể không có việc gì như vậy? Sau khi nói ra những lời đó, lại còn có thể lăn ra ngủ ngon lành bên cạnh anh ta? Ngược lại, anh ta ngồi bên cạnh lại thấp thỏm không yên, lòng không ngừng cuộn sóng.
Trác Thiệu Hoa mở cửa xe, khom người thắt dây bảo hiểm cho Gia Hàng rồi mới vòng qua đầu xe, ngồi vào từ phía bên kia.
Thành Công bĩu môi, chịu hết nổi. Hai kẻ gặp nhau giữa đường này ra dáng âu yếm ra trò. Heo đần không có cách nào khác đã đành, sao Thiệu Hoa lại cũng hùa theo?
Anh ta dộng đầu vào cửa binh binh, điên rồi, đúng là điên thật rồi.
Vừa lên xe, Gia Hàng đã vội vã hỏi thăm kết quả.
Trác Thiệu Hoa bình thản nói:
- Bọn họ mang hết đồ đi rồi.
Gia Hàng trợn tròn mắt:
- Không phải chứ, sao anh lại thỏa hiệp? Những đồ vật đó lẽ ra phải thuộc về Tiểu Phàm Phàm.
- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh tôn trọng họ. Có những lời bọn họ nói không sai, đồ đạc để ở chỗ họ có lẽ sẽ thỏa đáng hơn. Hồi tưởng là chuyện duy nhất họ muốn làm, anh tôn trọng hồi ức, nhưng anh không thể sống mãi trong hồi ức. Những thứ đó chắc chắn sẽ không xuất hiện ở bãi rác, nhưng chắc chắn cũng không thể giữ nguyên được như bây giờ, sớm muộn gì cũng phải cất vào một góc. Đó không phải là bạc tình, thứ anh coi trọng là hiện tại.
Anh đưa cho cô một túi giấy, bên trong có một ly sữa đậu nóng hổi và hai cái bánh bao. Anh biết bữa cơm này cô sẽ không ngon miệng.
Gia Hàng lúng túng nhận lấy, mặt mũi nhăn lại vì phiền não:
- Họ là bố mẹ của Giai Tịch, anh có thể nói thật với bọn họ, bọn họ sẽ thay đổi cách nhìn về anh.
Anh cười cười, chỉ vào cái bánh bao:
- Ăn mau đi, sắp nguội rồi.
Gia Hàng chỉ cắn một miếng bánh bao, cô ăn không trôi. Cô buồn. Giai Tịch, cô đã bán đứng bí mật cho Thành lưu manh, kết quả chẳng thay đổi được điều gì.
Cô chột dạ nhìn thủ trưởng, có nên khai báo thành thật với anh? Thôi, tự an ủi rằng Thành lưu manh sẽ giữ lời.
Một chùm pháo hoa bỗng nở rộ trên bầu trời, người đi đường đều hò reo rầm rĩ.
Thì ra đã mười hai giờ, năm mới đã tới!
- Chúc mừng năm mới, thủ trưởng! – Gia Hàng tinh nghịch hành lễ. Trác Thiệu Hoa khóa chặt nụ cười của cô nơi đáy mắt mình:
- Chúc mừng năm mới, Gia Hàng!
Mong rằng ngày
này năm sau, cũng có thể nhìn thấy gương mặt tươi cười này.
Phòng em bé vẫn sáng đèn, cửa sổ in bóng thím Đường đang đi tới đi lui.
- Có lẽ nó đang đợi em.
Tiểu Phàm Phàm vừa nhìn thấy Gia Hàng bước vào sân, chưa kịp toét miệng cười đã bị thím Đường bế về phòng, sau đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




