|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tới trại trẻ mồ côi, sau đó chị sẽ nhận nuôi, như vậy mới không bị người ta phát hiện ra. Hàng ngày, bố mẹ chồng và chồng chị đều thường xuyên xuất hiện trên tivi, chị không thể không cẩn thận được, em hiểu không. – Giai Tịch nói.
Gia Hàng không hiểu lắm.
Giai Tịch cười khổ:
- Chuyện này người nhà chị đều không hay biết, là chị lén lút làm. Nếu bàn với chồng chị, anh ấy nhất định sẽ phản đối. Chị chỉ thuyết phục anh ấy nhận nuôi một đứa con. Nhưng chị tham lam, muốn có một đứa con mang dòng máu của hai vợ chồng chị. Hàng Hàng, chị xin em, chuyện này chỉ có em và người bạn kia của chị biết, em phải giúp chị.
Nước mắt đầm đìa trên gương mặt thanh tú, ai có thể chối từ?
Gia Hàng thật sự tìm được một nơi làm dịch vụ mang thai hộ rất kín đáo, phía ngoài để biển chữa viêm gan B, vào thêm hai trang nữa, ở tít dưới góc mới nhìn ra có một hàng chữ quảng cáo dịch vụ mang thai hộ.
Họ âm thầm đi điều tra.
Tiếp đón họ là một người đàn ông trung niên họ Lý, tự xưng là người phụ trách.
Gia Hàng đứng ra hỏi thay cho Giai Tịch, từ lúc bước vào, Giai Tịch đã vô cùng căng thẳng, bàn tay nắm tay Gia Hàng lạnh toát mồ hôi.
Lúc đầu, ông ta tưởng Gia Hàng muốn làm người mang thai hộ, rất nhiệt tình bảo Gia Hàng điền hồ sơ còn nói tiền công cực kỳ hậu hĩnh. Khi biết Gia Hàng đến tìm người mang thai hộ, ông ta giật bắn mình.
Ông Lý nói công ty ông không tiếp nhận các vụ mà trứng và tinh trùng không phải của một cặp vợ chồng, như thế rất dễ phát sinh tranh chấp. Người mang thai hộ ở chỗ ông ta đều là sinh viên đại học, có hồ sơ sức khỏe đầy đủ, thu phí căn cứ vào ngoại hình. Hơn nữa một người chỉ mang thai hộ một lần, lần sau sẽ không để người đó mang thai hộ nữa. Có bác sĩ sản khoa chuyên ngành phụ trách làm phẩu thuật, tuyệt đối bảo đảm an toàn bí mật.
Giai Tịch dường như rất hài lòng.
Ông Lý lại nói ký hợp đồng xong sẽ đặt cọc hai mươi vạn tệ, khi có thai thì đặt tiếp mười lăm vạn, sau khi đứa trẻ ra đời, thanh toán nốt mười vạn còn lại, tổng cộng là bốn mươi lắm vạn tệ[4">
[4"> Tương đương một tỷ rưỡi đồng Việt Nam.
Gia hàng cảm thấy con số này cao hơn rất nhiều con số mà Ninh Mông nói, hơn nữa mặt ông Lý kia đầy vẻ con buôn, làm ăn sành sỏi, cô nhìn không thoải mái, khẽ kéo Giai Tịch lại, bảo chị ta suy nghĩ cho kỹ.
Giai Tịch ngồi thẳng đờ, vẻ mặt phức tạp, như thể đang đấu tranh kịch liệt.
- Chúng tôi có thể tin tưởng ông không? – Giai Tịch nhìn ông Lý.
Ông Lý cười:
- Cái này do khách hàng tự quyết định, cô không phải vị khách đầu tiên của công ty chúng tôi, cũng sẽ không phải là vị khách cuối cùng. Tôi rất có thành ý, những việc khác tùy vào hai vị.
Giai Tịch nhắm mắt, môi mím chặt, khi mở mắt ra mặt chị hơi nhợt đi:
- Được, chúng tôi chấp nhận cái giá này, nhưng trước khi ký hợp đồng, tôi muốn gặp người mang thai hộ.
- Không được, chúng tôi phải bảo vệ sự riêng tư của người mang thai hộ. – Ông Lý một mực từ chối.
Giai Tịch trầm ngâm hồi lâu:
- Ông cam đoan là sinh viên chứ?
- Sau khi nộp tiền cọc, cô có thể tự mình phán đoán, bản chất của sinh viên và gái giang hồ khác biệt trời vực.
Giai Tịch gật đầu.
Hôm sau, hợp đồng đã được ký.
Người mang thai hộ là sinh viên năm tư của một trường đại học nào đó, hiện đang thực tập, lớn hơn Gia Hàng một tuổi, mang dáng vẻ dịu dàng thanh tú của thiếu nữ Giang Nam, thơ từ ca phú thành thạo, kéo nhị hồ rất giỏi, Giai Tịch cười.
Gia Hàng cũng thở phào t
thay cho chị ta.
Phẫu thuật làm rất nhanh, hai tháng sau, người mang thai hộ đã có mang, Giai Tịch thuê cho cô ta một căn hộ một người, mỗi tuần cùng Gia Hàng tới thăm cô ta hai lần.
- Hàng Hàng, bây giờ tốc độ đánh máy của chị rất nhanh, chị phải học viết nhật ký mang thai trên máy tính, đợi sau khi em bé ra đời thì đọc cho nó nghe. – Tháng Mười một, cơn gió mùa đầu tiên ùa tới, thành Bắc Kinh chìm trong giá lạnh. Ra khỏi căn hộ đơn thân, Giai Tịch ngoảnh đầu nhìn ban công nơi cô gái mang thai hộ ở.
- Tốt quá! Hy vọng khi em đi, có thể nhìn thấy em bé chào đời.
- Em định đi đâu?
- Em muốn tới Havard học. – Ánh đèn đường hắt lên mặt Gia Hàng, trông cô hết sức trẻ trung xinh đẹp. – Đây là mong ước của em. Tất cả điểm bình quân của em phải đạt điểm A, sau đó vượt qua kỳ thi IELTS. Em đã nói với thầy giáo hướng dẫn rồi, thầy ấy giúp em đăng ký.
- Vậy sao? – Giọng Giai Tịch thoáng chút hụt hẫng.
- Vâng.
Lại qua hai tháng nữa, đã đến kỳ nghỉ đông, học kỳ này Gia Hàng được học bổng loại một. Sau khi đón tết ở trấn Phượng Hoàng trở về, Gia Hàng và Giai Tịch gặp nhau, cùng đi thăm người mang thai hộ.
Bụng của cô ta đã nhô rất cao, tay đỡ lưng nói với Giai Tịch, không ngờ mang thai lại vất vả như vậy, cô ta muốn được bù đắp, ít nhất là mười vạn, nếu không cô ta sẽ bỏ đứa bé này.
Gia Hàng vô cùng tức giận:
- Cô dám, chúng tôi có hợp đồng.
Cô gái cười lạnh:
- Hợp đồng thì đã sao, cô định kiện tôi chắc?
Mặt Giai Tịch xám xịt như chì, an ủi cô gái:
- Được, tôi đưa cô tiền, cô đừng làm loạn, coi chừng động đến cái thai.
- Không được, chị làm thế cô ta sẽ càng làm tới. – Gia Hàng nhắc nhở Giai Tịch.
Giai Tịch thở dài:
- Chỉ cần em bé bình an, mọi thứ đều đáng giá.
Tháng ba, trời trong mây đẹp, én nhạn quay về, đường phố Bắc Kinh ngập tràn sắc xuân. Gia Hàng đang liên hệ công ty thực tập, chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, nghe ngóng về kỳ thi IELTS.
Đột nhiên nhận được điện thoại của Giai Tịch, nói người mang thai hộ đã biến mất.
Gia Hàng chạy tới căn hộ, mọi dấu vết về cô gái mang thai hộ kia đều đã bị xóa sạch, trong tủ có hai cái bụng bang xốp dùng làm đạo cụ cho diễn viên mang bầu.
Họ hoang mang gọi điện cho ông Lý, điện thoại đã tắt máy. Bắt xe tới, nơi đó giờ là một công ty văn hóa, vừa mới khai trương được hai tháng.
- Cho nên, cô bèn xả thân vì nghĩa lớn? Cái con heo đần này! Thành Công gầm lên như sấm.
- Đồ mặt người dạ thú máu lạnh, liên quan gì đến anh. Tôi nói cho anh biết, chuyện này mà lộ ra nửa lời, tôi sẽ tiêu diệt cả nhà anh. – Giọng Gia Hàng chẳng hề thua kém.
Cũng may chiến trường đã di dời từ quán Mặt trời lặn vào trong xe hơi. Tính năng khép kín của xe hơi rất tốt, trời đất rét mướt, lại muộn như vậy, không ai để ý.
Câu chuyện khá dài, kể hết hơn ba tiếng đồng hồ.
- Cô có bản lĩnh thì tiêu diệt cả thế giới đi. – Thành Công thật muốn phát điên, anh ta đã nghe qua bao chuyện ly kỳ về việc mang thai hộ, kể cả chuyện ở Mỹ có một bà mẹ mang thai hộ con gái mình, nhưng chẳng có chuyện nào lại quá mức tưởng tượng như câu chuyện này, hơn nữa người này vẫn tỏ vẻ trong sáng cao thượng – Cô mới hơn hai mươi tuổi thôi, có biết không, cơ thể quý báu nhất của người thiếu nữ phải dành tặng cho người yêu thương cô ấy tha thiết.
Đôi mắt hẹp dài chất chứa nỗi xót xa và thương tiếc.
- Ha, câu này lại phát ra từ miệng tên Thành lưu manh nhà anh, thật khiến tôi sửng sốt. Nếu anh thật sự nghĩ như vậy, thì đã chẳng suốt ngày làm kẻ đầu têu gây họa rồi.
Thành Công tức tối thở hồng hộc:
- Heo, cô cũng là người tùy tiện như bọn họ sao?
- Thành lưu manh, tôi thật sự không hiểu anh đang gầm rú vì cái gì? Tôi làm sai điều gì sao? Tôi không tùy tiện lên giường với người khác, cũng không bán mình vì tiền. Bạn bè gặp hoạn nạn, tôi giúp một tay, thế thôi. Anh không có chút tình người nào sao? Nếu bạn anh cần được hiến máu, mà anh lại vừa vặn có nhóm máu thích hợp, anh sẽ khoanh tay đứng nhìn à?
- Hai chuyện này có thể đem so với nhau sao?
- Tôi cho là được.
Thành Công tức tối đến nghẹt thở, anh ta nhắm mắt lại, tay siết chặt thành nắm đấm, cố kìm chế mong muốn xông lên bóp chết Gia Hàng.
- Heo, nếu chỉ là giúp một tay, tại sao phải kết hôn với Thiệu Hoa? – Thành Công mở mắt ra, lạnh lùng nhìn cô.
- Ờ, đó lại là một chuyện khác. – Gia Hàng nhìn lại anh ta, không hề nao núng.
- Nói!
- Chuyện sắp kết thúc có gì mà nói. – Gia Hàng nhìn điện thoại, đã mười một giờ hơn, còn mấy chục phút nữa là sang năm mới, cô không muốn mang theo tâm trạng phiền muộn này.
- Nghĩa là sao?
- Không liên quan đến anh.
Bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí cứng nhắc trong xe, Trác Thiệu Hoa gọi.
Thành Công đanh mặt nói ra địa chỉ, sau đó hai tay bắt chéo, môi mím chặt, không chịu lên tiếng.
Gia Hàng buồn bực ngồi nghịch ngón tay.
Khi ý nghĩ mang thai hộ bật ra trong đầu, không trải qua băn khoăn đau khổ, cũng chẳng có cân nhắc đắn đo.
Bốn mươi lăm vạn tệ, với một cô gái hai mươi tuổi lớn lên ở phố núi Phượng Hoàng, là một con số khổng lồ.
Khi còn nhỏ, cô là thủ quỷ tí hon trong nhà.
Cửa hàng một năm kiếm được mấy nghìn là bố mẹ cô đã cười không khép miệng lại được.
Bốn mươi lăm vạn là bốn trăm năm mươi lần của mấy nghìn.
Gia Doanh làm ở ngân hàng, lương cứng mỗi tháng là bốn nghìn tệ, sau đó làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu. Cô đã nghe chị hai và anh rể nói về tình hình chi tiêu trong nhà, nếu không có việc gì đột biến, một tháng thuận lợi, hai anh chị có thể tiết kiệm được một hai nghìn tệ đã là rất tốt rồi.
Cuộc đời đầy rẫy hiểm nguy, lúc nào cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




