watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9051 Lượt

rất hạnh phúc mà.

Lâm Giai Tịch lắc đầu:

- Hạnh phúc ấy chỉ là phiến diện, là tạm bợ. Bất kể tình yêu như thế nào, nếu đã bước vào hôn nhân, không có con sẽ không thể nào trụ được tới già.

Gia Hàng khẽ hít vào một hơi:

- Chồng chị muốn ly hôn với chị sao?

Ánh mắt Lâm Giai Tịch ngập tràn chua xót:

- Anh ấy sẽ không bao giờ làm như thế. Anh ấy là người sẽ giữ lời hứa tới cùng, trong bất kỳ tình huống nào cũng sẽ không thay đổi. Lúc đầu, anh ấy âm thầm đưa chị đi khám bác sĩ. Đầu tiên là ở trong nước, sau đó ra cả nước ngoài, kết quả vẫn như nhau. Chị vô cùng đau khổ, cứ khóc mãi, anh ấy an ủi chị, nói trên đời này có rất nhiều đôi vợ chồng không có con cái, hai người bầu bạn cũng rất tốt. Chị rất yêu anh ấy, chị không đành lòng chia tay. Bố mẹ chồng chị cứ giục bọn chị sinh con, chị khổ tâm mà không thể nói ra. Không ngờ chồng chị lại nhờ người làm một tờ giấy xét nghiệm, nói anh ấy vô sinh.

- Oa, chồng chị thật là yêu chị. – Gia Hàng buột miệng trầm trồ, giọng đầy ngưỡng mộ.

- Đúng thế, sau đó trong nhà không ai nhắc tới chuyện con cái nữa. Nhưng trong lòng chị vẫn không thấy dễ chịu. Không dễ chịu cũng phải giả vờ vui vẻ. Tình yêu có sâu đậm có nồng nàn đến mấy, cũng sẽ nhạt dần đi theo thời gian, không phải là ngoại tình hay thay lòng đổi dạ gì, mà là sẽ khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi, cô đơn, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu nói, sau đó ai làm việc nấy. Nếu có một đứa con thì lại khác, trong nhà rộn rã tiếng cười, sẽ có rất nhiều tiếng nói chung, cũng sẽ có chung mục tiêu để phấn đấu.

Gia Hàng nhăn mặt đồng tình.

- Chị nghĩ hiện giờ em đang gặp phải những chuyện không vui, chứ em chắc chắn không phải là người như thế này. Em có gì để buồn phiền chứ, trẻ như vậy muốn làm gì cũng kịp, lựa chọn sai lầm vẫn có thể làm lại từ đầu, có hiểu lầm gì vẫn còn kịp giải thích, tụt lại phía sau vẫn có thể đuổi kịp. Hứa với chị, đừng sa sút nữa, được không? – Lâm Giai Tịch vỗ nhẹ lên tay Gia Hàng. – Nếu chị bằng tuổi em, biết mình không thể có con, chị sẽ không lấy chồng chị. Tình yêu không phải là viên kẹo bọc đường, mà cũng sẽ đắng chát khó nuốt. Chị thật sự sợ thứ anh ấy dành cho chị chỉ là trách nhiệm chứ không phải tình yêu. Không nói nữa, quay về đi thi đi, chị đi với em.

Dưới cái nhìn chăm chú mà dịu dàng của Lâm Giai Tịch, Gia Hàng như bị thôi miên, ngoan ngoãn đứng lên.

Chương 12: Nét phù vân thanh tú tươi xinh (2)

Cuộc đời có những giai đoạn rất khó để vượt qua. Lúc này, chỉ một chút ấm áp nhỏ nhoi cũng giống như một luồng sáng rực rỡ, chỉ lối tới ánh sáng trên con đường đêm.

Gia Hàng bỗng nhìn thấu con đường phía trước.

Cô không phải là thần đồng, không thể học đuổi hết tất cả trong một đêm, nhưng cô có cách riêng của mình.

Cô tới tìm mấy vị giáo sư dạy những học phần chiếm tỉ trọng lớn nhất, đứng ở đó nói:

- Thưa thầy, em rất thích Bắc Hàng, thích giảng đường, thích nhà ăn nơi đây, thích ánh hoàng hôn chiếu trên sân bóng, thích những người thầy kiến thức uyên thâm, em không muốn bị đuổi học, em muốn ở lại.

Thấy giáo dạy chuyên ngành đối với cô vừa hận lại vừa yêu:

- Em muốn tôi phải làm sao?

- Thầy có thể cho em biết đề thi không?

Thầy giáo hất tóc:

- Tôi vẫn chưa đến trình độ được ra đề.

- Vậy thầy khoanh vùng trọng tâm giúp em?

Thầy giáo lắc đầu:

- Chuyện này tôi không giúp được, nhưng bài thi do tôi chấm. Em muốn bao nhiêu?

- Không bị đuổi học là được. – Yêu cầu của Gia Hàng không hề cao.

Thầy giáo xua tay bảo cô đi, không cho cô câu trả lời.

Gia Hàng đã có sẵn ý đồ, lại dày mặt đi chiến đấu trên mặt trận tiếp theo, nói dối thành thần.

Năm ngày sau có điểm, Gia Hàng có ba môn qua cửa còn mấy môn sang học kỳ sau thi lại, cô đã có thể ung dung cất bước sang năm thứ tư.

Gió tan mây tạnh, mọi việc đều hết sức mỹ mãn.

Dường như cô đã tìm lại được Gia Hàng của năm thứ hai.

Con người Gia Hàng, một khi đã đối xử tốt với người nào đó, thì thật sự có thể đưa thân mình ra chịu trận thay cho họ.

Nếu không thích người nào, ngay cả bỏ ra một nửa cô cũng không chịu.

Cô và Giai Tịch thật sự đã trở thành bạn tốt.

Khi Gia Hàng rời khỏi Bắc Kinh, thật sự có chút lưu luyến Lâm Giai Tịch. Trên chuyến tàu đêm, cô và chị ta liên tục nhắn tin cho nhau. Tay Giai Tịch cầm bút vẽ, đã quen dùng ánh mắt để cảm nhận tất cả, theo bản năng chị ta bài xích những sản phẩm điện tử. chị ta không sử dụng máy tính, nhắn tin bằng điện thoại cũng rất chậm. Chị ta bảo Gia Hàng, lúc nói chuyện hai vợ chồng họ thích nhìn vào mắt nhau, tin nhắn chẳng có chút hơi ấm nào.

Tưởng tượng cảnh mỹ nhân và trai đẹp cùng nắm tay trao cho nhau cái nhìn nồng thắm, trái tim Gia Hàng bỗng dịu nhẹ như tơ.

Tình yêu, hình như rất kỳ diệu, rất tuyệt vời!

Cậu nhóc Tử Nhiên đi cùng không chịu nổi điệu bộ của Gia Hàng cười ngớ ngẩn với cái điện thoại, kéo chăn lên che kín mặt.

Bố mẹ Gia Hàng mở một tiệm ăn đặc sản Tương Tây ở trấn Phượng Hoàng, toàn bộ là thức ăn thôn dã trên núi, kinh doanh rất tốt.

Một ngày hạ tuần tháng tám, Gia Hàng nhận được điện thoại của Lâm Giai Tịch, chị ta cùng bạn bè tới Trương Gia Giới vẽ tranh mười ngày, hỏi Gia Hàng có muốn cùng về Bắc Kinh không.

Gia Hàng lập tức đồng ý.

Tử Nhiên chỉ ở trấn Phượng Hoang một tháng, Gia Doanh đã đón thằng nhóc về Bắc Kinh. Một mình Gia Hàng không vướng bận gì, thu dọn hành lý tới Trương Gia Giới gặp Giai Tịch.

Giai Tịch đen hơn một chút so với hồi tháng sáu, gầy hơn nhiều, chiếc váy ôm lấy bờ eo mảnh dẻ, không đủ một vòng tay.

Chỉ có hai người họ quay lại Bắc Kinh, những đồng nghiệp khác muốn đi trấn Phượng Hoàng chơi.

Họ mua vé giường nằm, chiếm riêng một toa, không gian rất riêng tư và yên tĩnh.

Mặt trời đã xuống núi, phương Tây ửng đỏ ráng chiều, đoàn tàu trèo đèo vượt núi trong ráng lam chiều. Ăn xong bữa tối, họ nằm xuống nói chuyện.

Dường như Giai Tịch có tâm sự, cứ trầm mặc mãi.

- Hàng Hàng. – Chị cũng gọi tên thân mật của Gia Hàng giống như Gia Doanh. – Có một người bạn nói với chị, nếu chị rất muốn có con thì cũng có cách.

- Tốt quá rồi. – Gia Hàng ngồi bật dậy. – Mong ước của chị cuối cùng cũng có thể thực hiện rồi.

- Nhưng rủi ro rất lớn.

- Nghĩa là sao ạ?

- Mang thai hộ, em đã nghe bao giờ chưa?

Gia Hàng lắc đầu.

- Chính là dùng trứng của chị và tinh trùng của chồng chị cấy vào tử cung của người khác. Chuyện này trong nước là phạm pháp, nhà bọn chị không thể mạo hiểm như vậy được, trừ khi tìm được người đáng tin cậy. Trong nước có một số gia đình vì muốn cho con cái thẻ xanh[1"> của nước ngoài hoặc hộ khẩu Hồng Kong, đều tìm trăm phương ngàn kế ra nước ngoài sinh nở. Bây giờ người ta không làm thế nữa, trực tiếp tìm một phụ nữ có quốc tịch nước ngoài mang thai hộ là giải quyết được vấn đề.

[1"> Giấy chứng nhận được phép sinh sống và làm việc lâu dài tại nước ngoài.

- Chị nhờ luôn người bạn biết chuyện của chị ấy.

Lâm Giai Tịch cười khổ:

- Bạn chị là đàn ông, chị cần một người phụ nữ mang thai hộ. Ở vùng sâu vùng xa có những phụ nữ vì tiền mà làm chuyện này, nhưng chị cảm thấy chất lượng không cao. Có rất nhiều sinh viên nhận mang thai hộ, ở trường em có không?

Gia Hàng từng nghe Tiểu Ngải nói, những tối cuối tuần, ở cổng sau trường học xe đậu thành hàng dài, tới đón mấy cô sinh viên nữ. Ra ngoài làm gì, Tiểu Ngải cười rất thần bí, lại còn đỏ mặt.

- Em có thể âm thầm nghe ngóng hộ chị được không? – Giai Tịch hỏi.

Chuyện này Gia Hàng chắc chắn không thể nhờ người khác. Về ký túc, cô làm bộ buôn chuyện, nói vu vơ rằng mới đọc được bài báo nào đó về chuyện sinh viên mang thai hộ.

Ninh Mông vung tay:

- Xì, mang thai hộ thì có gì là mới mẻ. Bây giờ mốt bán trứng, nữ sinh Bắc Đại và Thanh Hoa[2">, mắt hai mí, ngoại hình xinh xắn có giá cao nhất, một quả trứng có thể bán được đến mấy vạn, trường chúng ta có lẽ cũng không kém mấy.

[2"> Đại học Bắc Kinh và Đại học Thanh Hoa, hai trường đại học hàng đầu Trung Quốc.

Gia Hàng như vịt nghe sấm, một năm nay, cô đã lạc hậu đến như vậy sao?

- Môi giới mang thai hộ trên mạng rất nhiều, đều niêm yết giá công khai, Bắc Kinh là ba mươi bảy vạn tệ[3">, Thượng Hải và Quảng Châu thì trả góp. Cậu muốn có song thai cũng được. Sao, loài người vô cùng tàn ác đúng không? Một ngày nào đó nếu mình sa cơ lỡ vận, mình sẽ đi mang thai hộ, kiếm mấy chục vạn tệ về hưởng thụ. – Nước miếng Ninh Mông văng tứ tung.

[3"> Tương đương hơn một tỉ đồng Việt Nam.

Gia Hàng điên cuồng lùng sục trên mạng, trên mạng quả thật không thiếu, Bắc Kinh có cả tổ chức chuyên nghiệp, có địa chỉ có số điện thoại, đảm bảo có đủ năm mươi người mang thai hộ tha hồ lựa chọn.

Cô hẹn Giai Tịch ra, cầm tay chị ta dạy sử dụng máy tính, dạy chị ta cách gõ phiên âm[4">, sau đó vào trang web kia.

[4"> Vì tiếng Trung là ngôn ngữ tượng hình nên khi gõ chữa trên máy tính phải sử dụng cách gõ thông qua phiên âm bằng tiếng Latinh.

- Chỗ này không được, quá chuyên nghiệp, chẳng may gặp phải người quen thì làm thế nào? Phải tìm chỗ nào kín đáo hơn, người mang thai hộ phải trẻ. Sau khi đứa trẻ ra đời phải đưa

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT