watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9010 Lượt

mỹ nữ, không nuôi thú cảnh. – Thành Công không thèm đếm xỉa đến ánh mắt những người khác, nhàn nhã đi đến trước mặt Gia Hàng, ép cô phải nhìn thẳng vào mặt anh ta.

Gia Hàng không thèm nhìn cái bản mặt đáng ăn đòn của anh ta, chỉ liếc tà áo blouse trắng kia một cái, thầm nghĩ: Lốt da cừu đáng thương.

Thành Công thò tay giật đơn thuốc trong tay cô, tặc lưỡi:

- Ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, sao mà lại ốm được?

- Cút! – Gia Hàng phun ra một chữ. Hôm nay, cô thật sự không có sức đâu để thay trời hành đạo.

Thành Công thu nụ cười lại, quay người tiến tới nơi nộp viện phí, nhe hàm răng trắng ra với cô bé thu ngân ngồi bên trong:

- Người đẹp ơi, đi cửa sau tí nhé!

Hết sức phóng khoáng, rống lên cho cả thế giới đều biết. Cô bé thẹn thùng cười, vội nhận tờ đơn thuốc, thu tiền, đóng dấu, động tác phải nhanh hơn vừa rồi đến mấy lần.

- Cảm ơn! – Thành Công chẳng tiếc gì mà tặng cho cô bé một nụ hôn gió, rồi lôi Gia Hàng từ trong đám người ra. – Đi theo tôi mau, Heo.

Anh ta đưa Gia Hàng tới phòng truyền dịch trước, vẫy tay bảo một cô y tá đi lấy thuốc.

- Thành lưu manh, anh đừng có tích cực quá. Anh là anh, em gái anh là em gái anh, thù phải báo tôi vẫn cứ báo. – Gia Hàng chính là một kẻ tiểu nhân.

Thành Công nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh cô:

- Bệnh của cô liên quan gì đến em gái tôi?

Gia Hàng khó nhọc lườm một cái:

- Đừng giả bộ nữa.

Cô không tin Thành Vĩ về nhà không kể lể gì.

Thành Công nhún vai vô tội:

- Nói nghe xem nào, tôi sẽ vì đại nghĩa diệt thân.

- Chị ta ghen tị vì tôi xinh đẹp hơn chị ta, độc ác nhất là lòng dạ phụ nữ, chỉ một nhát kéo đủ cắt quần áo tôi rách tan tành. – Đỏ mặt tía tai thổi phồng sự việc, Gia Hàng không chút chột dạ.

Trong tích tắc, ánh mắt Thành Công rực sáng, khóa miệng nhếch lên một nụ cười mê hồn, hơi khom người xuống:

- Nói cho tôi nghe, cô lộ mấy điểm?

- Thành lưu manh? – Gia Hàng nghiến răng ken két.

- Tại sao tôi lại không ở đó nhỉ? – Thành Công cực kỳ tiếc nuối.

- Anh mà nói nữa, có tin tôi giơ chân đá bay anh đi không? – Gia Hàng hung hăng vung nắm đấm lên.

Thành Công nhảy dựng ra khỏi chỗ ngồi, cười với cô y tá đang bê thuốc vào:

- Tôi có thù với con Heo này, đừng nhẹ tay quá, cứ hành cho chết vào, đừng sợ, mọi chuyện tôi gánh hết.

Cô y tá gật đầu, luôn mồm nói được, nhưng lúc đâm kim lại vừa nhẹ nhàng vừa cẩn trọng, Gia Hàng còn chưa kịp cảm thấy đau, mũi kim đã ấn vào người.

- Bác sĩ Thành, hôm nay không phải buổi khám chuyên môn của anh à? Tôi thấy mọi người đứng chật cứng trên hành lang rồi đấy. – Cô y tá nhắc nhở.

- Chuyên gia thì phải ra dáng một tí, hiền lành quá họ lại tưởng mình là thằng đần, bệnh nhân sẽ không yên tâm. – Nói thì nói vậy, nhưng Thành Công vẫn cúi nhìn đồng hồ, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn chai nước truyền, nhíu mày, đã đến lúc phải đi rồi.

- Xéo đi! – Mí mắt Gia Hàng trĩu lại, muốn nhắm mắt ngủ một lát.

Thành Công cười cười với cô y tá, đưa mắt về phía Gia Hàng, cô y tá mím môi:

- Bác sĩ Thành yên tâm đi!

Thành Công đi rồi, Gia Hàng đổi sang một tư thế thoải mái hơn, mơ màng ngủ thiếp đi, nửa chừng tỉnh lại một lát, mở mắt ra thấy cô y tá đang thay bình truyền cho mình, sau đó, cô lại ngủ tiếp.

©STE.NT

Lúc tỉnh lại thêm một lần nữa, là muốn vào nhà vệ sinh.

Bệnh nhân giường bên bảo cô:

- Cô ơi, điện thoại của cô reo mấy lần rồi.

Cô cảm ơn, thế mà cô lại chẳng nghe thấy gì. Động đậy chân, chật vật giơ bình truyền lên, còn chưa kịp làm gì thì máu đã chảy ngược lại theo cái ống nhựa dài, một đường ống đỏ tươi óng ánh hắt lên bức tường màu trắng, trông rất đáng sợ.

Đúng lúc y tá bước vào, vội hét lên:

- Sao cô không nhờ ai giúp?

Cô thành khẩn khai báo:

- Tôi tưởng tôi tự làm đc.

- Cô còn tưởng cô có bản lĩnh thông thiên nữa ấy! – Thành Công xị mặt từ ngoài bước vào, tay xách một cốc trà sữa và một cái túi giấy bóng loáng.

Gia Hàng không thèm đếm xỉa tới anh ta, quay sang cười với cô y tá.

- Tôi muốn vào nhà vệ sinh.

- Tôi đi với cô. – Người lên tiếng là Thành Công.

Gia Hàng tự dặn lòng phải nguôi giận, không nói không rằng, giơ tay rút kim tiêm ra, chỉ còn lại một ít nước truyền, truyền hay không cũng chẳng sao.

- Tôi đi thì thích hợp hơn. – Cô y tá vội túm tay cô, đóng vai chuyên gia hòa giải, lòng nghĩ người bạn này của bác sĩ Thành cũng thật cá tính.

Đứng cạnh đó, Thành Công thở phì phò, thế gian này sao thế nhỉ, làm người tốt khó đến vậy ư?

Từ phòng vệ sinh bước ra, Gia Hàng nhìn điện thoại, trong các cuộc gọi nhỡ có Trác Thiệu Hoa và chị Gia Doanh.

Thành Công đang ở đây, cô cũng không vội về.

- Ăn! – Anh ta đặt phịch cốc trà sữa lên bàn, cắm ống hút vào, rồi lại mở cái túi giấy ra, là bánh rán mới ra lò vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, cái nào cái nấy tròn xoe, lấm tấm vừng trắng, trông hết sức ngon lành.

Giờ cơm trưa đã qua từ lâu, Gia Hàng cũng hơi đói, bèn không khách sáo, hút một ngụm trà sữa, lấy giấy ăn bọc bánh rán cầm lên cắn một miếng, nhân đậu đỏ mềm mịn thơm lừng, cô sung sướng cười toét miệng. Thành Công liếc xéo cô.

- Heo đúng là Heo, uống trà sữa mà cũng kêu rồn rột.

Gia Hàng hất hàm:

- Tôi thích thế.

Anh ta lạnh mặt ngồi xuống, đưa tay lên sờ trán cô, cơn sốt tạm thời đã hạ, theo lệ thường thì tối nay có thể nhiệt độ sẽ lại tăng.

- Thiệu Hoa đâu?

- Ai mà giống anh, thủ trưởng làm việc rất nghiêm túc. – Cô khinh thường.

- Đúng rồi, cậu ta nghiêm túc như vậy, cũng chỉ tới thiếu tướng mà thôi, mà tôi lông bông lang bang, vẫn được làm tới chuyên gia, có cần phải cùng tôi cảm thán, ông Trời thật bất công hay không?

- Ông Trời đang ngủ gật. – Thuốc đã phát huy tác dụng, tâm trạng Gia Hàng cũng không tệ, giải quyết xong một cái bánh rán, lại nhón lấy cái thứ hai.

- Cô không phải lòng Thiệu Hoa đấy chứ?

- Xì, tôi đâu phải là anh, nhìn người khác giới là bấn cả lên. – Miệng Gia Hàng nhồm nhoàm, nói không rõ.

- Thế bao giờ thì cô ra đi? – Thành Công sờ mũi để che giấu, như thể chẳng tò mò đến mức thế, chỉ tiện mồm hỏi cho biết thôi.

- Một ngày nào đó.

Thành Công nghiến răng, câu trả lời đầy tính xã giao.

Gia Hàng bỗng ngừng nhai, dùng đôi mắt to tròn trong veo nhìn anh ta chằm chằm:

- Cô muốn làm gì?

Gia Hàng nuốt chửng miếng bánh trong miệng, chần chừ một lát rồi cười ngượng ngùng:

- Tôi muốn hỏi, đàn ông thông thường có thể chấp nhận chuyện bạn gái mang thai hộ người khác không?

Thành Công híp mắt lại với vẻ âm u:

- Heo, bây giờ mới hỏi câu này có phải đã hơi muộn rồi không?

- Thôi đi, coi như tôi chưa nói gì. – Gia Hàng hối hận vì đã hỏi nhầm người.

- Đàn ông thông thường chắc chắn sẽ không chấp nhận, nhưng đàn ông đặc thù miễn cưỡng có thể hiểu được. – Thấy bình dịch truyền sắp hết, Thành Công gắp một miếng bông gòn, giữ chặt đầu kim, rút mạnh một cái. Gia Hàng đau đớn trừng mắt nhìn anh ta:

- Đàn ông như thế nào là đặc thù?

- Kỳ hoa dị thảo trong giới y học giống tôi. – Thành Công nhướn mắt kiêu hãnh. – Bởi vì khoan dung, chuyên nghiệp, hiểu được người nào đó mang thai hộ không phải vì mục đích sinh lý hay tiền bạc, mà đơn thuần là đầu óc lên cơn, biết làm thế nào bây giờ, đối với một con Heo, còn có thể yêu cầu gì hơn?

- Ồ, vậy cũng coi như là chẳng có ai. – Gia Hàng yếu ớt xua tay, ánh mắt thẫm lại. – Cảm ơn ly trà sữa của anh.

Cô lê người bước ra ngoài.

Thành Công vẫn đứng yên tại chỗ nhìn theo cô, rõ ràng là muốn chọc cô ta, tại sao nói một hồi lại cảm thấy như đang có ý định nghiêm túc! Nếu là người phụ nữ khác mang thai hộ, dù giải thích thế nào anh ta cũng sẽ coi là ngụy biện, nhưng con Heo này, anh ta thật sự có thể thấu hiểu, không mang theo một chút ý đồ, một chút vụ lợi nào, cứ thế mà cho mượn tử cung của mình. Mắng cô ta đần độn cả trăm cả ngàn lần, rồi lại bào chữa cho cô ta cả trăm cả ngàn lần.

Anh ta bỏ mặc bệnh nhân, tranh thủ tới thăm cô, không đưa cô về được, đành gọi xe giúp.

- Còn hai ngày thuốc nữa, buổi chiều tôi không bận lắm. – Anh ta vịn vào cửa xe, mặt Heo hơi vàng vọt. – Nhớ uống thuốc đấy.

Gia Hàng ậm ừ, anh ta không phải là y tá tiêm cho cô, bận hay không bận thì liên quan gì đến cô.

- Heo, vừa rồi cô hỏi hộ ai thế?

Heo là trang giấy trắng, sẽ không chủ động vẩy mực lên.

- Chả ai cả. – Gia Hàng lắc đầu như trống bỏi.

- Nếu người đó không thể hiểu được, thì cũng đừng nản lòng. Yên tâm, còn có tôi đây! – Thành Công bị chính mình làm cho cảm động.

Gia Hàng nhìn anh ta kỳ quái, kéo sập cửa lại.

Cũng may chung cư có thang máy, cô dựa vào tường, tim đập thình thịch. Từ tiểu khu đi vào chỉ có mấy bước chân, cô đã thở hồng hộc.

Cửa không khóa trong, cô bạn cùng phòng chắc đang ở nhà. Đẩy cửa bước vào, thấy trong phòng mình có người, cô giật bắn mình.

- Hàng Hàng, em đi đâu thế, điện thoại cũng chẳng nghe? – Gia Doanh thò đầu ra, cũng giật mình. – Ốm à?

Gia Hàng nũng nịu dựa vào lòng chị, đưa tay lên:

- Ừm, em bị cảm, bị sốt nên phải vào bệnh viện.

Mu bàn tay tím bầm một mảng, trông thật đáng sợ, đó là do vừa rồi cô không giữ mũi kim tử tế.

Gia Doanh đau lòng muốn chết:

- Sao không gọi điện cho

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT