|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đời anh cũng bằng lòng. Khi biết tin về việc được bồi dưỡng, anh vô cùng muốn được chia sẻ cùng em, nhưng em phải biết có những chuyện không phải cứ muốn nói là
được nói. Như bây giờ em hỏi công việc cụ thể của anh là gì, hoặc là anh sẽ nói dối cho qua chuyện, hoặc là sẽ im lặng. Anh đã từng ngăn em tham dự cuộc tuyển chọn, nhưng với tính cách của em căn bản không để lọt tai điều gì, cũng không phân biệt được ý tứ trong câu nói của anh, anh chỉ có thể nhìn chúng ta trở nên xa cách, lạ lẫm. Nếu khi đó anh bộc lộ tâm ý của mình với em, em sẽ chỉ cho là anh đang thương hại em, em sẽ từ chối ngay không chút do dự. Anh nghĩ cách xa có lẽ có thể khiến em bình tĩnh lại, anh tưởng rằng nền tảng của chúng ta rất vững chắc, chắc tới mức bất kỳ người nào cũng không thể xen vào. Khi anh nhìn thấy thủ trưởng… quý trọng em như vậy, anh… máu anh nóng lên, em vẫn hệt như trước, không giải thích gì hết, cố ý chọc giận anh. Nhìn thấy anh thất lễ, em có vui không?
Không phải là không giải thích, mà là không có cách nào để giải thích.
Quan hệ về mặt pháp luật giữa cô và thủ trưởng.
Sự thân mật giữa anh vào Diêu Viễn.
Cô không phải là thủy thủ mặt trăng, không sợ hãi điều gì.
- Một ngày một đêm này, đúng là như từ địa ngục lạc tới thiên đường, cũng may nghe Tiểu Ngải kể chuyện em bị bắt nạt ở khách sạn, mới biết em và thủ trưởng quen nhau như thế nào, anh… cuối cùng cũng sống lại. Vẫn còn giận anh sao? – Chu Văn Cẩn cười khổ. – Nhìn thấy anh mất mặt như vậy trước mặt thủ trưởng, cũng nên nguôi giận rồi chứ. Sáng nay anh lại chạy tới trách thủ trưởng, còn bị anh ấy lên lớp cho một trận. Thực ra anh không phải là người xốc nổi, không hiểu tại sao, hễ liên quan tới em là đầu óc anh lại không chịu nghe lời.
Chu sư huynh trước đây giờ đã thêm phần rắn rỏi chững chạc, nếu nói không cảm động thì là dối lòng. Nhưng… trong lòng vẫn thấy vướng víu, tại ăn nhiều bánh rán quá chăng?
Như thể đang nắm cát trong tay, sợ rằng một phút không cẩn thận, sẽ trôi sạch hết.
- Hàng Hàng, có dậy đi ăn cơm được với mọi người không? – Gia Doanh đứng ở cửa hỏi.
- Em không muốn ăn, mọi người đi đi! – Cô muốn được yên tĩnh một mình.
- Em biết cái gì có thể làm cho Gia Hàng lên cơn thèm ăn. – Chu Văn Cẩn thần bí nháy mắt với cô. – Đợi anh một lát.
- Cậu ấy rất hiểu Gia Hàng ư? – Gia Doanh nhíu mày.
- Chắc chắn rồi. – Ninh Mông cười nói.
Gia Doanh bước vào sờ trán Gia Hàng.
- Vậy em ngủ đi, chị đưa Ninh Mông và Văn Cẩn đi ăn cơm.
Cô gật đầu.
Chu Văn Cẩn mỉm cười, đứng trong ánh sáng nhàn nhạt, anh có một cảm giác mơ hồ như thể thời gian đang quay ngược.
Cô tì cằm, thẫn thờ ngơ ngẩn.
Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, mặt đất và cây cỏ phủ một màu trắng xóa. Gió rất mạnh, thổi tung bông tuyết, ùa vào mắt khiến không mở ra được.
Ba người vào một quán cơm bình dân gần đó gọi mấy món, Chu Văn Cẩn chỉ ăn vài miếng liền đứng dậy đi mất.
Ninh Mông bĩu môi:
- Chị hai, chị xem Chu sư huynh đúng là thấy sắc quên bạn, em giúp anh ấy việc hệ trọng như vậy, anh ấy lại chẳng thèm liếc em một cái, lúc đi cũng chẳng thèm chào một câu, trong lòng chỉ có mỗi con Heo nhà chị thôi.
Gia Doanh cười cười.
- Văn Cẩn đúng là hơi quá đáng.
Chu Văn Cẩn ngồi xe qua ba trạm, tới chợ đêm mua một bát phở bò, dặn ông chủ cho nhiều thịt bò, thêm một thìa tương ớt, lúc về anh đi taxi cho nhanh.
Xuống xe, anh cắm cúi đi về phía trước, một chiếc xe Jeep màu đen theo bước anh tiến vào tiểu khu.
Trác Thiệu Hoa cẩn thận xác định, tìm được tòa nhà Gia Hàng ở, anh dừng xe lại, lấy điện thoại ra đang định bấm số, nhác thấy đèn cảm ứng ở cửa thang máy sáng lên, dưới ánh đèn có một người đang chuẩn bị đi vào.
Người đó xách một cái túi nilon, hơi ngoái đầu lại. Anh nhìn theo, rồi chầm chậm gập điện thoại lại.
Rã rời, chưa bao giờ rã rời như thế.
Phòng em bé vẫn sáng đèn, thím Đường đang cầm robot Kim cương biến hình mà Gia Hàng mua đung đưa trước mặt Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm ngáp ngắn ngáp dài, chẳng hề thích thú, khi nghe thấy tiếng xe, hai con mắt bèn mở to.
- Mẹ Phàm Phàm đã đỡ hơn chưa? – Thím Đường hỏi Trác Thiệu Hoa đang bước vào cửa.
Anh phủi tuyết bám trên vai, cười gượng.
- Uống thuốc xong ngủ rồi.
Anh ở dưới lầu tới tận khi Chu Văn Cẩn đi ra, phòng Gia Hàng tắt đèn rồi mới ra về.
- Vậy thì tốt.
- Làm phiền thím quá, thím đi nghỉ đi, chúc ngủ ngon! – Trác Thiệu Hoa cởi áo khoác ra, ôm Phàm Phàm vào lòng.
Phàm Phàm tựa đầu vào vai anh, đã buồn ngủ rũ ra rồi. Vừa đặt lên giường, cu cậu đã nhắm chặt mắt lại. Anh thơm lên khuôn mặt nhỏ bé của cậu nhóc, dém lại chăn, thì thầm:
- Phàm Phàm ngoan, đừng ngó ngoáy, bố ra hút điếu thuốc rồi vào ngay thôi.
Nicotine không phải là thứ hay ho gì, nhưng lại có tác dụng giải sầu. Vừa rồi đi vội quá, anh quên không mang thuốc.
Giờ dạy buổi chiều ở Đại học Quốc phòng kết thúc, anh bỗng nhận được điện thoại khẩn của Trung tâm phóng vệ tinh Tây Xương, máy chủ của trung tâm bị hacker xâm nhập, hằng trăm máy tính ngừng hoạt động, trung tâm đã mất liên lạc với một số vệ tinh không gian. Anh vội quay về Bộ, chỉ huy nhóm chuyên gia phong tỏa toàn bộ mạng lưới của trung tâm, đầu tiên tiến hành nâng cấp an ninh, sau đó tìm kiếm vấn đề.
Tất bật tới tận chín giờ mới lái xe tới thăm Gia Hàng, không yên tâm về bệnh tình của cô nhóc. Nếu chị hai vẫn ở đó, vậy thì gọi điện cũng được. Cho dù không được gặp mặt, gọi điện thoại ở gần cô cũng thấy lòng dễ chịu hơn.
Anh cười khổ tự giễu. Gần đây những chuyện ấu trĩ như vậy càng lúc càng không khống chế được, nhưng lại lấy làm vui sướng.
Lòng người rất tham lam, được nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh ra những cảm giác sai lầm, sẽ liên tưởng tới hai từ “vĩnh viễn”.
Anh không thể dùng lý trí để khống chế bản thân, với cô bé này, anh chỉ có thể để mặc cho cảm xúc dâng trào, dù có mất mát, dù có day dứt, dù có hoang mang hụt hẫng.
Phàm Phàm mút môi chùn chụt, như thể đã cho phép anh.
Anh vặn nhỏ ngọn đèn đầu giường rồi đi ra ngoài. Anh không mặc áo khoác, ra gió bèn rùng mình. Đứng ngay trên hành lang châm một điếu thuốc, chậm rãi rít.
Đêm đông Bắc Kinh quá lạnh lẽo, chân tay nhanh chóng mất hết cảm giác, chỉ có đầu óc đang làm việc điên cuồng.
Ngày hôm sau, trong Bộ lập tức mở cuộc họp khẩn cấp, nhân viên mới cũng tới tham dự. Mở hội nghị truyền hình với Trung tâm phóng vệ tinh, người phụ trách an ninh bên đó báo cáo tình hình nâng cấp. Trác Thiệu Hoa hỏi về thiệt hại, người phụ trách buồn bã nói tạm thời chưa phát hiện rò rỉ về số liệu, tạm thời chưa tính được thiệt hại.
Tắt video đi. Trác Thiệu Hoa quét mắt nhìn toàn thể nhân viên:
- Trong số bốn vệ tinh bị mất liên lạc, có ba cái dùng cho truyền thông công cộng, cái còn lại là dùng cho quân đội. Năm 1999, Jonathan James[2"> xâm nhập vào máy chủ của Bộ Quốc phòng Mỹ, lấy được hàng ngàn thông tin cơ mật và phần mềm khống chế môi trường sống trên trạm không gian quốc tế trị giá một triệu bảy trăm đô, vì thế tình hình cực kỳ nghiêm trọng, phía Bộ quyết định tới hiện trường khảo sát.
[2"> Một trong những hacker nổi tiếng nhất thế giới, từng đột nhập vào mạng quốc phòng Mỹ.
Anh cầm một tờ giấy, đọc mấy cái tên, đều là những chuyên gia an ninh hàng đầu trong Bộ.
©STE.NT
- Lần này các đồng chí dẫn đội lập tức ra sân bay bay tới Tây Xương. Trung úy Chu Văn Cẩn và trung úy Diêu Viễn cũng đi cùng, có vấn đề gì không?
Ánh mắt dừng trên người Chu Văn Cẩn.
Chu Văn Cẩn dõng dạc đáp:
- Không có, thưa thủ trưởng!
Trác Thiệu Hoa gật đầu:
- Giữ liên lạc 24/24, giải tán.
Diêu Viễn đi sau cùng, lòng thấp thỏm lo âu, sợ mình không đảm đương nổi, Trác Thiệu Hoa vỗ vai cô động viên:
- Giải quyết những vụ việc đột xuất như thế này, dĩ nhiên kinh nghiệm tác chiến nhiều năm là đáng quý, nhưng chiến thắng mang tính quyết định còn nằm ở sự phi thường và sáng tạo. Kỹ thuật IT thay đổi từng ngày từng giờ, những hacker vị thành niên trên thế giới nhiều vô kể. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự thể hiện của các bạn.
- Tôi sẽ cố gắng không để thủ trưởng thất vọng. – Mặt Diêu Viễn đỏ bừng.
Bước ra khỏi phòng học, nhác thấy Chu Văn Cẩn đứng ở đầu hành lang gọi điện thoại, anh chậm rãi nhắm mắt lại, rảo bước đi nhanh.
Hôm nay lại bận rộn tới tận nửa đêm mới về tới nhà.
Tuyết rơi dày đặc che lấp những chậu cây trong sân, không nhìn thấy chút dấu vết cũ nào. Góc tường có một chú người tuyết, mũi bằng củ cà rốt, đội một cái mũ rơm rách, chắc chắn là mấy cậu lính cần vụ làm cho Tiểu Phàm Phàm rồi.
Nếu Gia Hàng ở đây, người tuyết chắc chắn sẽ đẹp hơn nhiều, anh gỡ chiếc mũ rơm xuống, tin chắc như vậy.
Trước lúc nằm xuống giơ tay nhìn đồng hồ, chắc cô nhóc đã ngủ rồi nhỉ, cả ngày không gọi điện, cũng không thấy mặt người, cả người cứ như đi mượn.
Buổi sáng tỉnh dậy, thím Đường đã bế Phàm Phàm đi, anh thay quần áo chuẩn bị đi làm thì nghe thấy điện thoại trong phòng khách reo, thím Đường bắt máy.
Bước ra khỏi phòng ngủ, anh nhìn thấy Phàm Phàm đang bò rạp bên ống nghe, gặm cái ống ướt nhẹp.
- Con tưởng đây là mẹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




