|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chị? Chắc là thức khuya học bài hả?
Gia Hàng chột dạ cười, nhờ chị hai cởi áo khoác, dìu ra giường. Căn phòng đã được quét dọn tỉ mỉ, sạch như lau như li, quần áo thay ra đã được giặt và phơi ngoài ban công, trên bàn đặt một chiếc cặp lồng giữ nhiệt to, một nồi cơm điện nhỏ, khỏi phải hỏi, chị hai lại nấu món ngon để động viên cô rồi.
- Chị, sao hôm nay chị không đi làm?
- Chị bảo đi gặp khách hàng, tranh thủ chạy ra ngoài. Cũng may là đến đây, Hàng Hàng, sau này em ra nước ngoài thì phải làm thế nào, chị thật sự không yên tâm. – Gia Doanh cúi xuống đặt lại đôi giày dưới giườn
giường cho Gia Hàng. – Hay hôm nay chị ở đây ngủ với em nhé.
- Xe tới trước núi ắt có đường, chị, chị không cần ở lại với em đâu, nếu không Tử Nhiên không thấy mẹ sẽ khóc đấy. – Gia Hàng xấu bụng nói xấu Tử Nhiên, thực ra cô sợ chị hai sẽ đụng độ với thủ trưởng. Cô khá hiểu anh, biết cô bị ốm, dù phải vượt ngàn dặm anh cũng sẽ tới thăm cô.
Gia Doanh ngẫm nghĩ:
- Ngày nào anh rể em cũng phải làm thêm, chị phải về thật, vậy thì buổi sáng và buổi tối chị sẽ qua.
Gia Hàng còn chưa kịp đáp thì điện thoại đã reo, cô nhìn số máy thở dài, đúng là sợ của nào trời trao của ấy.
- Sao em không nghe máy? – Gia Doanh đặt một cốc trà lên tủ đầu giường.
Gia Hàng bất đắc dĩ nhấn nút nghe, chưa đợi thủ trưởng lên tiếng cô đã vội nói trước:
- Ninh Mông, xin lỗi nhé, chị mình đến, mình không ra ngoài với cậu được.
Thủ trưởng là người thông minh, sẽ hiểu thôi, cô cười thầm trong lòng.
- Về nhà rồi à? – Trác Thiệu Hoa bình tĩnh hỏi.
Gia Hàng nhìn sang Gia Doanh:
- Ừ, mình hơi buồn ngủ, cúp máy đây!
- Ừ, lát nữa liên lạc sau.
Còn chưa kịp thở hắt ra, chuông cửa reo.
Cô bạn cùng phòng đã không kiên nhẫn được nữa, chạy thình thịch từ trong phòng ra, tức tối mở cửa:
- Tìm ai thế?
Đứng bên ngoài, Ninh Mông vội cười nịnh nọt:
- Mình đây, mình đây, cậu cứ làm việc đi!
Cô bạn kia chẳng nói chẳng rằng, nhìn chằm chằm Chu Văn Cẩn đang đứng sau lưng Ninh Mông.
- Hơ hơ, chỉ ở lại một tẹo thôi, không lâu đâu. – Ninh Mông thề thốt.
Cô ta lạnh lùng quay ngoắt về phòng, sập cửa rầm rầm.
Ninh Mông ngoái lại lè lưỡi với Chu Văn Cẩn, thì thào:
- Cô ấy là thế đấy, anh đừng để ý.
Chu Văn Cẩn gật đầu, người anh ta để ý là con Heo ở trong kia cơ.
Gia Hàng nhòm qua khe cửa nhìn hai người mới tới, nhắm mắt lại, muốn chết.
Chương 17: Ánh trăng sáng bóng cao lồng lộng (1)
Vừa rồi mới gọi điện, sao đã chạy tới đây rồi? – Gia Doanh ngờ vực kéo rộng cửa ra, bước ra chào hỏi.
Ninh Mông mù mịt:
- Ai gọi điện ạ?
- Chị, chị nghe nhầm rồi, là Tiểu Ngải!
- Tiểu Ngải? – Ninh Mông kêu toáng lên. – Hôm qua nó bị người ta lấy trộm điện thoại trên xe buýt, mình với Chu sư huynh vừa mới an ủi nó xong!
Trán Gia Hàng xuất hiện ba vạch đen, im vậy, người bị sốt cao nói năng lảm nhảm sẽ được tha thứ.
Gia Doanh lại không để ý đến mấy chuyện đó, chàng trai trẻ tuổi tuấn tú khiến chị chú ý hơn:
- Đây là?
- Chào chị! Em là Chu Văn Cẩn, sư huynh của Gia Hàng. – Chu Văn Cẩn nhã nhặn tự khai lý lịch. – Ba năm ra nước ngoài, em luôn nhớ tới món sườn ủ muối của chị hai, vừa thơm vừa giòn.
- Còn dám nói. – Ninh Mông tỏ vẻ coi thường. – Heo mang cho bọn em ăn, giữa đường lại bị anh cướp mất.
Chu Văn Cẩn cười khẽ, liếc nhanh vào trong phòng rồi vội vã thu ánh mắt lại.
Gia Doanh lập tức nhạy cảm nhận ra vị Chu sư huynh này không bình thường với Gia Hàng, chị lịch sự nói:
- Vậy à, lần sau tới nhà chị, chị sẽ làm một đĩa to cho mấy đứa ăn no nê.
- Cảm ơn chị. Gia Hàng không được khỏe ạ? – Người bên trong im lặng một cách khác thường.
- Ừ, bị cảm lạnh, vừa mới từ bệnh viện về.
- Chắc là bị cái bà biên tập biến thái kia hại đấy mà. – Ninh Mông hừ một tiếng. – Tiểu Ngải đã nghe đồng nghiệp ở công ty Trì Sánh kể rồi, Heo nhà ta bị người ta bắt nạt, cũng may một vị thủ trưởng nào đó đi ngang qua rút đao tương trợ, nếu không hôm đó cảnh xuân lộ bằng sạch. Nhưng giám đốc Mã của công ty Trì Sánh cũng không bỏ qua cho bà biên tập đó, nói muốn rút quảng cáo trên tạp chí đó lại.
- Hàng Hàng, chuyện này là thật sao? – Gia Doanh không chịu nổi nhất là em gái bị người khác bắt nạt, lửa giận bùng lên trong lòng.
Gia Hàng không chỉ thở dài một hai tiếng, quá sức bội phục hai cái loa phóng thanh Ninh Mông và Tiểu Ngải này, chuyện gì nói cho hai cô nàng cũng đều từ bé xé ra to.
- Chị, không đến nỗi thế đâu, chị xem giờ em chẳng phải vẫn đang hít thở đấy thôi.
Tuy là hít thở rất yếu ớt.
- Chị, em vào thăm Gia Hàng một chút có tiện không? – Sau vài câu hàn huyên, Chu Văn Cẩn cuối cùng cũng đi thẳng vào đề.
- Ừ, vào đi! – Gia Doanh ngoái lại, thấy Gia Hàng đã ăn mặc chỉnh tề thì lách người sang một bên. Chị không để Ninh Mông vào, chị có chuyện muốn hỏi cô bé về Chu Văn Cẩn.
Ninh Mông coi như fan ruột của Chu Văn Cẩn, lại đã từng chứng kiến những màn “phong hoa tuyết nguyệt” của Gia Hàng và Chu sư huynh, vội vàng tóm lấy cơ hội, tâng bốc Chu Văn Cẩn thành chàng trai si tình nhất thế kỷ này.
- Bên Mỹ có bao nhiêu công ty lớn muốn mời anh ấy làm, anh ấy đều không màng, chỉ một lòng một dạ muốn về nước, vì cái gì chứ, vì Heo đang ở đây! Mới đầu, Heo thua anh ấy, không còn mặt mũi nên ba năm không thèm để ý đến anh ấy, anh ấy cũng không để bụng, vẫn mãi đợi Heo! Chị, đừng tưởng Heo cứng rắn, nó muốn đi Harvard, thực ra là bởi vì muốn ở bên anh ấy, đúng không ạ?
Gia Doanh hơi bần thần:
- Cậu ta về nước vì Gia Hàng sao?
Ninh Mông gật đầu lia lịa:
- Vâng ạ, Heo không chịu gặp anh ấy, anh ấy đành nhờ em giúp, hôm nay em đặc biệt tới cùng anh ấy. Sắp tương tư thành họa rồi, ha ha!
Gia Doanh xoay người lại. Chu Văn Cẩn đang đứng cạnh giường Gia Hàng, Gia Hàng cúi đầu mân mê ngón tay, kiên quyết không nhìn anh. Tâm trạng Gia Doanh nhất thời hết sức phức tạp, vừa vui mừng vừa xót xa.
Còn nhớ khi Hàng Hàng còn quấn tã, dù trong miệng vẫn đang ti giả, chỉ cần nhìn thấy chị là nhổ phắt ti giả ra, cười với chị, nũng nịu đòi chị bế.
Dường như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua, sao chỉ chớp mắt một cái, Hàng Hàng đã trở thành một cô gái trưởng thành, đã được một chàng trai ưu tú như vậy theo đuổi. Hàng Hàng đã gặp một người nói lời giữ lời, chứ không quay đi liền bóng chim tăm cá. Chờ đợi tuy đau khổ, nhưng chỉ cần có kỳ hạn, lâu mấy vẫn có thể chịu đựng được.
Không phải toàn bộ đàn ông trong thiên hạ đều bạc tình, vẫn có một hai người chung tình, Hàng Hàng của chị thật may mắn.
Gia Doanh cười, lại nhìn Chu Văn Cẩn, ánh mắt đã không giống như lúc trước.
- Chưa ăn cơm à? – Chị hỏi Ninh Mông.
Ninh Mông có sao nói vậy, gật đầu.
- Vậy lát nữa chúng ta đi ăn, ở chỗ Hàng Hàng cái gì cũng không có.
- Vậy thì ngại quá ạ.
- Các em chăm sóc Hàng Hàng như vậy, là việc nên làm mà. Chị cũng đang muốn hỏi thăm Văn Cẩn về tình hình bên Harvard, đến lúc Hàng Hàng sang bên đó có thể chuẩn bị đầy đủ một chút.
Ninh Mông cười thầm, mới chỉ một lát mà chị hai đã thay đổi cách xưng hô rồi.
- Chị hai, Chu sư huynh đã về nước rồi, sao vẫn để Heo đi sang đó?
- Phụ nữ và đàn ông không được chênh lệch nhau quá nhiều, như vậy tình cảm sẽ càng thêm bền lâu.
Ninh Mông cười, câu này của chị hai thật sâu xa.
Gia Hàng sắp túm rách cái chăn rồi, cực kỳ cực kỳ bối rối, cô chưa từng ở cạnh anh trong nhà như thế này, điều khiến cô càng suy sụp là, người kia cứ đăm đăm nhìn cô, một câu cũng không nói.
Nếu anh hỏi đã thấy khỏe hơn chưa? Cô trả lời hình như nặng hơn rồi, em phải ngủ đây. Lịch sự mà chu đáo, ai nấy tự rút lui, quần chúng cũng không mệt mỏi.
Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com
Người kia lại chẳng chịu phối hợp, mỗi giây trôi qua dài tựa một năm, không biết bao kỳ xuân thu đã hoài trôi.
- Xin lỗi.
Gia Hàng sững sờ nhìn ngón tay mình, dường như không hề quen biết.
- Hôm qua nói mà không suy nghĩ, đã hiểu lầm em, anh xin lỗi. – Câu trước là câu rút gọn, câu này là câu đầy đủ.
- Giữa chúng ta tuy không có bất kỳ lời hứa hẹn nào, nhưng trong lòng anh, vẫn luôn giữ trọn một lời hứa. Diêu Viễn là sinh viên được chính phủ bồi dưỡng sang Harvard cùng đợt với anh, bọn anh cùng chung một thầy giáo hướng dẫn. Khi nhìn cô ấy, không chỉ một lần anh đã nghĩ, nếu cô ấy là em thì tốt biết bao.
Cho nên vô hình trung anh đã lẫn lộn em và cô ấy?
Gia Hàng nhét tay vào trong chăn, hơi lạnh. Cô nhớ lại đã từng đứng trên ban công nhìn bóng dáng một đôi trai gái kề vai nhau đi vào chung cư, nhớ lại hình ảnh anh xách chiếc túi nữ trong quán ăn Hồ Nam, nhớ lại sự bảo vệ của Diêu Viễn với anh khi ở trường bắn.
Heo, ngươi có một đôi mắt đen lay láy, nhìn mãi nhìn mãi không thấy bến bờ.[1">
[1"> Lời bài hát Bài ca chú heo, một bài hát vui nhộn của Trung Quốc.
- Mỗi khi học kỳ mới bắt đầu, anh đều nghe ngóng xem ở đâu có nhà cho thuê, đi dò danh sách du học sinh Trung Quốc, hy vọng trong đó có cái tên anh hằng mong đợi. Đêm khuya từ phòng máy trở về, một mình đi trên đường, nhớ lại thời gian trước đây, em không thể tưởng tượng nổi sự hụt hẫng đó đâu. Thua, không hề đáng sợ, cũng không mất mặt. Chỉ cần là em, dù thua cả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




