watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9004 Lượt

ý nghĩa lớn đến mức nào với em? Bản thân em cũng không có câu trả lời. Mấy năm nay, em kiên trì tự học, ở nước ngoài có thể học có hệ thống hơn, nhưng cũng chẳng giúp được là bao. Nếu là vì một công việc với mức lương hậu hĩnh, thì Trì Sánh sẽ không khiến em chịu thiệt. Giống như Bill Gates còn bỏ học nửa chừng đi viết phần mềm, thạc sĩ cũng chỉ làm công cho ông ấy, học lực chẳng nói lên điều gì. Trước đây, ra nước ngoài là một mục tiêu, em nỗ lực để đạt được, những việc khác em không nghĩ nhiều. Bây giờ mục tiêu đã đến gần, em lại cảm thấy hoang mang. Nhưng dù thế nào, vẫn phải thi cho tốt, Gia Hàng không thể chịu thua. Em thà từ chối lời tuyển sinh của Harvard, chứ không muốn vì thi không đỗ mà bị họ từ chối. Những việc khác, em cần thời gian để suy nghĩ cho kỹ, cũng có lẽ có chuyện gì đặc biệt khiến em phải từ bỏ.

Đây mới là Gia Hàng chân chính sao? Tự tin, dũng cảm, kiên cường, đôi mắt sáng lấp lánh đầy thu hút, che lấp những vì sao trong đêm đông, bảo anh làm sao có thể nhìn mà không thấy?

Anh nhìn cô đăm đăm.

Thật sự không có bất kỳ tạp niệm nào, chỉ tự nhiên nhoài người qua, nâng cằm cô lên, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên đôi môi bóng hồng.

Bởi vì rất muốn, nên đã làm.

- Tốt, đừng nghĩ ngợi gì hết, tập trung thi đi, thi xong thì cùng bố mẹ đón Tết.

Phàm Phàm cũng nên ra mắt bác và ông bà ngoại rồi.

Rất lưu luyến mùi hương thanh tân từ đôi môi ấy, nhưng vẫn phải dứt khoát buông ra, ngày tháng còn dài!

Cô sờ lên môi, ngẩn ngơ hóa đá.

Vừa rồi không phải là hôn, là cắn phải không?

- Lần này là cổ vũ thật sự. – Anh nghiêm túc bế Phàm Phàm lên. – Phàm Phàm, con nói có phải không?

Tiểu Phàm Phàm cũng chu cái miệng nhỏ nhoai người ra.

Chương 18: Ánh trăng sáng bóng cao lồng lộng (2)

Từ phòng máy bước ra, Chu Văn Cẩn nhìn đồng hồ, vừa vặn mười giờ.

Diêu Viễn gọi anh từ đằng sau, Trung tâm đã chuẩn bị bữa khuya ở nhà ăn, bảo anh đừng vội về khách sạn.

Anh xua tay:

- Mình không đói.

Thời tiết ở Trung tâm đẹp hơn ở Bắc Kinh nhiều, nơi này nằm giữa một hẻm núi, không khí trong lành, nhiệt độ vừa phải. Hôm nay Tây Xương trời trong xanh, một vầng trăng tỏ lửng lơ giữa trời, sao mờ lác đác. Hơi ngẩng đầu lên, sẽ nhìn thấy tháp phóng vệ tinh cao bảy mươi sáu mét và đài tránh tuyết cao hơn ba trăm mét.

Lúc này, đi bên ngoài cũng không hề cảm thấy lạnh.

Buổi chiều, vệ tinh do phía Liên Xô ủy thác cho trung tâm phóng đã tới điểm chỉ định, anh vừa khéo được chứng kiến, cảnh tượng hết sức hùng tráng. Nhưng anh không cách nào chứng kiến quá trình phóng vệ tinh sẽ diễn ra một tháng sau. Phía Bộ đã có lệnh, ngày kia bọn họ phải về Bắc Kinh.

Trong ngành này, anh vốn sở trường phòng ngự. Ở Harvard, lại chuyên về phòng ngự an toàn. Các chuyên gia phụ trách kiểm tra việc rò rỉ thông tin, còn việc nâng cấp bảo mật mình anh một cõi, nhiệm vụ hoàn thành một cách có thể coi là hoàn hảo, hiện giờ hệ thống đã khôi phục lại như cũ, chỉ có điều những người khác vẫn chưa tìm ra dấu vết của tin tặc.

Các chuyên gia an ninh nhận xét, có khả năng là hacker tự mình khiêu chiến, mang tính chất đùa dai, cũng có khả năng là một cao thủ thật sự đang khởi động. Năm 2008, một tổ chức hacker mang tính toàn cầu đã lợi dụng quy trình lừa đảo ATM, chỉ trong vòng một đêm đã cướp đi chín triệu đô la Mỹ từ bốn mươi chín ngân hàng trên toàn thế giới, tới nay vẫn chưa phá được, nghe nói đến cả một người tình nghi cũng không có.

Tâm trạng mọi người khá nặng nề, chuyên gia dẫn đội báo cáo với Trác Thiệu Hoa tình hình phía bên này, nghe xong, anh liền ra lệnh về Bắc Kinh.

Chu Văn Cẩn có thể coi là người có

có tâm tình nhẹ nhõm nhất trong nhóm, điều duy nhất không trọn vẹn là Tây Xương ở khá xa Bắc Kinh, anh nhớ Heo.

Bàn tay nắm điện thoại đổ mồ hôi, trái tim lại vì một dãy số mà đập thình thịch.

Chưa nói chuyện đã thấy mặt hơi đỏ. Hơi mất tự nhiên, anh đã quen ăn nói kiểu bốp chát với Heo, dịu dàng thắm thiết như thế này thật xấu hổ.

- Đang làm gì thế?

- Đang định chơi địa chủ với Ninh Mông trên mạng. Xong việc chưa? – Gia Hàng lại hết sức thoải mái.

- Thi thế nào rồi?

- Cũng ổn, dù sao chỗ nào biết thì sẽ làm được, chỗ nào không biết thì bỏ qua.

Nếu cô nói là cũng ổn, tất nhiên là chắc chắn tới 90%. Heo luôn khiến anh không dám buông lơi, nói là nguyện ý thua cô, nhưng anh chỉ muốn thua trên mặt tình cảm, những mặt khác anh phải nỗ lực.

- Sao không ra ngoài với bọn Tiểu Ngải cho thoải mái?

- Tiểu Ngải làm thêm ở công ty, Ninh Mông sợ lạnh. – Giọng hơi oán trách.

- Hết cảm rồi chứ?

- Ừ! – Cô khụt khịt mũi để chứng minh.

- Ngày mai muốn làm gì?

- Ngủ, sau đó chẳng làm gì cả. – Cô cười.

- Anh… ở đây trăng rất to, ánh trăng rất đẹp.

- Tây Xương còn có tên là Nguyệt Thành, trăng đẹp là đương nhiên. Chu sư huynh, anh lãng mạn hơn hồi xưa đó!

- Heo, khi anh về Bắc Kinh, đừng gọi anh là Chu sư huynh nữa.

- Tại sao?

- Chúng ta chính thức qua lại đi! – Cuối cùng cũng đã có thể nói ra một cách trôi chảy rồi, cũng may là nói theo cách này, chứ nếu đứng trước mặt cô, thật sự không thể mở miệng.

Đầu bên kia bỗng nhiên im lặng, ngay cả hơi thở cũng không cảm thấy nữa, nhưng anh biết cô vẫn đang nghe.

- Câu nói này chậm mất ba năm, thật may, anh vẫn còn cơ hội để nói. Nếu em… rất muốn ra nước ngoài học, cũng được, lần này đến lượt anh đợi em. Nếu em từ bỏ, anh nghĩ anh sẽ… sướng phát điên.

- Em…

- Suỵt! Đừng nói gì cả, đợi anh về rồi nới với anh. Hôm nào chúng ta về Bắc Hàng chơi bóng đi, thật nhớ sân bóng ở đó, rồi đến mời thầy hướng dẫn cùng đi ăn cơm. Heo, đồng nghiệp của anh tới rồi, anh cúp máy đây!

Mỉm cười tự diễu, rất muốn tặng một nụ hôn qua sóng điện thoại lên má cô, nhưng vẫn không đủ dũng cảm.

- Tạm biệt!

- Nói chuyện với ai mà cười dịu dàng vậy? – Diêu Viễn chạy tới, quăng cho anh một cái túi giấy. – Lấy cho cậu hai cái bánh bao này.

- Cám ơn! – Bánh bao vẫn còn nóng hổi, anh lấy ra cắn một miếng.

- Cô bé đàn em kia hả? – Diêu Viễn ngắm nghía anh.

Anh chỉ cười không đáp.

- Không phải bị mình đoán trúng rồi đó chứ? – Diêu Viễn cau mày. – Văn Cẩn, cậu muốn bị đuổi việc hẳ?

Anh quay đầu dò hỏi.

Diêu Viễn dừng chân lại, vẻ mặt rất nghiêm túc:

- Cậu có biết cô sư muội của cậu là gì của thủ trưởng không?

- À, việc đó hả, có thể là gì chứ? – Anh không để tâm, cười khì ngoạm cái bánh bao trong tay một miếng.

Sắc mặt Diêu Viễn trầm xuống:

- Có lần ở trường bắn, mình nghe quản lý Đầu To tán gẫu với người khác, nói thủ trưởng rất yêu thương vợ mới, buổi tối còn cất công đưa cô ấy tới trường bắn. Người khác hỏi là chuyện từ bao giờ, ông ấy nói là tối mùng Bốn. Tối hôm đó, chúng ta… chẳng phải đi nhờ xe thủ trường vào thành phố sao?

Chu Văn Cẩn chẳng tỏ vẻ gì, nhưng tâm trạng hình như chẳng bị ảnh hưởng:

- Đúng thế.

- Chẳng lẽ người mà chúng ta đang nói tới không phải chính là cô sư muội của cậu sao? – Lông mày Diêu Viễn chau lại.

Chu Văn Cẩn nhanh chóng giải quyết cái bánh bao thứ hai, rút khăn ra lau tay:

- Là cùng một người, nhưng không phải là chuyện đó.

Diêu Viễn không hiểu.

Mặt Chu Văn Cẩn thoảng chút dịu dàng:

- Cho dù cô ấy có con, mình cũng chẳng lấy làm lạ. Cô ấy à… – Anh lắc đầu cười khẽ – Chỉ cần để chọc tức mình, lời ác độc thế nào cũng dám nói ra, chẳng lo sau này sẽ hối hận. Hôm đó mình tức mụ cả đầu, đánh mất tỉnh táo, trách nhầm cô ấy, lại còn xúc phạm cô ấy. Cậu bảo cô ấy có thể bỏ qua cho mình không? Tất nhiên là sẽ công kích mình một cách cực kỳ nặng nề. Ha ha, bọn mình là oan gia mà! Bây giờ bọn mình đều đã nói rõ, cô ấy với thủ trưởng chỉ là quen biết, không phải như cậu tưởng đâu. Diêu Viễn, sao cậu cũng nhiều chuyện vậy nhỉ?

- Mình… mình… – Diêu Viễn không ngừng chớp mắt, nhưng những lời này là đích thân thủ trưởng đã nói với người khác, thủ trưởng là người tùy tiện đem hôn nhân ra làm trò đùa sao?

- Đừng mình mình tớ tớ nữa, hôm nào mình sẽ chính thức giới thiệu cho hai người làm quen. Cô ấy chỉ hung dữ với mình thôi, còn với những người khác lại rất dễ gần.

Nhìn nụ cười đầy tình cảm, nghe giọng nói đầy tự hào của anh, không hiểu sao Diêu Viễn chẳng thể nào lạc quan lên được.

- Văn Cẩn. – Cô hơi ngẩng đầu lên dưới ánh trăng, ánh mắt thoáng lo âu. – Nếu… sư muội của cậu thích người khác, cậu sẽ thế nào?

- Ba năm nay, cậu có thấy mình thích ai khác không? – Anh vẫn cười.

Anh là chàng trai ưu tú xuất sắc, con gái nước ngoài tác phong tân tiến, số người chủ động bày tỏ không ít, cô thật sự chưa từng thấy anh đi gần ai, trừ cô. Cô chẳng qua là đồng bào, đồng nghiệp, là bạn học, nếu không, cũng sẽ chẳng thân thiết đến vậy.

- Mình không thích người khác, cô ấy đương nhiên cũng sẽ không, bởi vì bọn mình là cùng một kiểu người, sẽ không để ý tới những kiểu người khác. – Anh nói một cách kiên định.

Không biết là ánh trăng quá đẹp hay đèn đường quá sáng, Diêu Viễn chỉ cảm thấy măt mình nhức nhối, vội xoay người đi nhắm mắt lại, khóe miệng trễ xuống.

Tối hôm đó, lúc chơi đấu địa chủ với Gia Hàng, Ninh Mông nói nhóm tam bảo bọn họ đã lâu lắm rồi không

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT