watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8999 Lượt

tụ tập. Hai cô gái bàn bạc một hồi, quyết định bắt nặt Mạc Tiểu Ngải.

Tiểu Ngải yêu tiền như sinh mệnh, lần này lại vô cùng hào phóng, đồng ý cái rụp, điều kiện là Gia Hàng phải giúp cô nàng vào được Trì Sánh.

Ba người bọn họ đi ăn lẩu ở một quán lẩu gần trường Bắc Hàng, gọi một lốc bia.

- Mình càng ngày càng thích không khí ở tổ mỹ thuật, hơn nữa đó cũng là công việc mình thích làm, quan trọng nhất là phúc lợi ở Trì Sánh rất tốt. – Tiểu Ngải nói, mồm nhồm nhoàm thức ăn.

Ninh Mông quẳng cho cô nàng một cái lườm khinh bỉ:

- Trong bản lĩnh của cậu kìa, lại còn học thạc sĩ cơ đấy, thế mà lại trông chờ vào kẻ thất nghiệp như Heo.

- Chẳng còn cách nào khác, giám đốc Mã của Trì Sánh coi trọng Heo mà! Đứng dưới mái hiên tất phải cúi đầu.

Ninh Mông cười híp mắt với Gia Hàng:

- Dạo này có duyên với đàn ông quá nhỉ!

Gia Hàng cầm đũa khua khoắng không ngừng trong nồi lẩu, mặt không biến sắc:

- Có lúc nào mình kém duyên với đàn ông đâu?

Ninh Mông cốc đầu cô nàng:

- Cậu thì giỏi rồi, Heo à, nói mau, cậu định cảm ơn mình như thế nào đây?

- Thôi đi cậu, cậu đã làm gì cho mình nào?

- Ha, cậu và Chu sư huynh gương vỡ lại lành là công của ai?

Tiểu Ngải vẫn chưa rõ nội tình, sốt ruột giãy nẩy lên:

- Khai mau, bây giờ tới bước nào rồi?

Ninh Mông chỉ vào Gia Hàng:

- Con heo độc thân suốt hai mấy năm này, cuối cùng cũng đã bán được rồi.

- Chu sư huynh! – Tiểu Ngải kích động siết chặt hai tay như một nữ tu đang cầu nguyện, thành kính ngước nhìn trần nhà ám khói đen sì. – Heo, cậu được luộc rồi.

Gia Hàng nhướm khóe mắt, cười hì hì với Ninh Mông:

- Ba đứa con gái ríu rít ở chỗ này thì có nghĩa lý gì, gọi bác sĩ Thành tới chơi đi, anh ta náo nhiệt lắm.

Ninh Mông lập tức im bặt, trút căm phẫn vào đồ ăn. Kỳ nghỉ Tết dương lịch, cố công trang điểm đi gặp mặt Thành lưu manh, nghĩ lại mà muốn cho mình mấy cái bạt tai. Lúc đó chắc não cô bị úng thủy rồi, chẳng lẽ lại cho rằng anh ta có thiện cảm với mình chắc? Đúng là tự chuốc nhục vào thân!

- Bác sĩ Thành là ai? – Mạc Tiểu Ngải nhìn hai cô bạn.

- À, bạn của Ninh Mông ấy mà.

- Heo… – Mặt Ninh Mông nhăn nhúm.

Gia Hàng chớp mắt, quay sang Mạc Tiểu Ngải bằng vẻ mặt vô tội:

- Cậu thấy đấy, không phải mình không nói mà là nó không cho mình nói.

Tiểu Ngải hào sảng vỗ vai cô:

- Không sao, cậu nói đi, ai dám đánh, chị đây sẽ đỡ cho.

- Ê, tôm sắp chín hết rồi, các cậu có ăn không hả?

Ninh Mông hậm hực đá chân Gia Hàng dưới gầm bàn. Gia Hàng méo xệch mồm:

- Rồi rồi, bây giờ không nói nữa, lát nữa mình và Tiểu Ngải nói riêng với nhau thôi.

Tiểu Ngải hiểu ý nâng ly lên:

- Uống bia nào, uống bia nào!

Ninh Mông trợn mắt, cốc ba người chạm vào nhau.

Điện thoại của Gia Hàng bỗng reo lên, Trác Thiệu Hoa gọi.

Thi IELTS xong, cô nói muốn xả hơi vài ngày, anh nói đó là điều nên làm. Mấy hôm nay, tối nào cũng gọi một cú điện thoại, toàn nói chuyện Phàm Phàm.

- Ở đây ồn quá, mình ra ngoài nghe điện thoại. – Gia Hàng liếc sang bốn con mắt đang trợn tròn bên cạnh.

- Bạn Gia Hàng ơi, là Chu sư huynh phải không, à, mấy đứa đàn em bọn mình phải lịch sự chào hỏi một tiếng chứ. – Mắt Ninh Mông đảo mấy vòng, bất thình lình giật điện thoại của Gia Hàng, Gia Hàng định giành lại, nhưng hai tay Tiểu Ngải đã giữ chặt lấy cô.

Ninh Mông yểu điệu cười với cái điện thoại:

- Chu sư huynh, cho bọn em mượn Heo một tối, không được giục, biết là bọn anh lâu rồi mới gặp, tình cảm nồng đượm, nhưng làm người phải rộng rãi, không nên chỉ biết tình cảm mà quên tình người. Ba năm nay, người ở bên Heo chính là bọn em. Lúc nó nhớ anh, bọn em an ủi nó, lúc nó rơi lệ, bọn em đưa khăn, lúc nó oán trách anh, bọn em khai sáng cho nó, lúc nó lạnh lẽo, bọn em ủ ấm cho nó, lúc nó hờn dỗi, bọn em giúp anh giật dây. Chu sư huynh, xem ra anh nên tặng bọn em một món quà thật lớn đó!

- Mình cũng muốn nói. – Tiểu Ngải giơ tay, không chịu thua kém.

Tiểu Ngải đón lấy cái điện thoại, hứng chí quay lưng đi:

- Chu sư huynh, anh đừng trách em giấu giếm anh, em là bị ép buộc thôi, thực ra Heo chưa từng quên anh. Thật đó…

Gia Hàng thở phì phò, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai kẻ trước mắt, phen này thì hay rồi, mặt mũi chìm tuốt xuống đáy Thái Bình Dương rồi.

Ninh Mông âu yếm véo má cô:

- Đừng keo kiệt thế, tấm tình của mình với Chu sư huynh đã chết nghẻo từ tám trăm năm trước rồi, mình và Tiểu Ngải mừng thay cho cậu, chẳng dễ dàng gì, đi một vòng thật lớn, cuối cùng động lòng trước người ban đầu, thật tốt biết mấy!

- Sao Chu sư huynh không nói gì thế? – Mạc Tiểu Ngải vỗ vỗ điện thoại. – Tín hiệu không tốt à?

- Chắc không phải do tín hiệu đâu, là tôi không có cơ hội ngắt lời cô. – Đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nói thanh thoát nhã nhặn.

- Mẹ ơi… – Tiểu Ngải hoảng hốt ném điện thoại về phía Gia Hàng. – Xấu hổ quá, không phải Chu sư huynh.

Ninh Mông cũng đơ ra:

- Thế thì là ai?

- Lát nữa sẽ tính sổ với các cậu. – Gia Hàng hung hãn lườm bọn họ rồi cầm điện thoại lên. – Xin lỗi, ở đây có hai con bé uống bia bị lên cơn.

- Cũng may mà em tỉnh táo. – Trác Thiệu Hoa cười rất bình tĩnh. – Vậy thì nói cho anh biết. – Phía bên kia đường có tòa nhà nào nổi bật?

- Công viên trung tâm có được tính không?

- Công viên trung tâm như thế nào?

- Mấy ông bà già thích đến đây hát kinh kịch, chơi chim đó.

- Ờ, biết rồi, em chơi tiếp với bạn đi, anh cúp máy đây.

- Heo, ai thế? – Hai cô bạn gái nhìn cô bằng ánh mắt siêu tò mò.

Gia Hàng hoàn toàn tuyệt vọng với hai cô bạn này, theo lý mà nói, lẽ ra bọn chúng nên xin lỗi một câu rồi hẵng hỏi chứ, cô giận dữ giơ một cánh tay lên:

- Đi thanh toán!

Ba người ở ba hướng khác nhau, không có ai thương hương tiếc ngọc, chả ai tiễn ai, tạm biệt nhau ở ngay cửa quán lẩu trong trạng thái hơi ngà ngà say.

Gia Hàng không vội gọi xe, ăn không nhiều lắm, chỉ là muốn để gió thổi bớt mùi bia đi.

Con đường đầy bóng râm bên ngoài Bắc Hàng này, cô đã đi không biết bao nhiêu lần, đi một mình, đi cùng với Ninh Mông, Tiểu Ngải, cũng từng đi cùng với Chu Văn Cẩn.

Mặt đường đóng băng, hơi trơn. Gió đêm thổi những đụn tuyết trên cây rơi lả tả, quật vào mặt đau nhức.

Trái tim hơi hốt hoảng.

Có bao giờ có một lúc như vậy, trong lòng có một nơi, trèo đèo lội suối để đi tới, chịu đựng nỗi cô đơn, chịu đựng mất mát, trải qua sương gió, đột nhiên tới đích. Nơi đó vẫn là nơi đó, không đi nhầm, nhưng đứng tại đó, lại không kích động đến mức khóc òa, ngược lại không biết phải làm gì.

Cô không phải là Ninh Mông, bản tính đa tình, cũng không phải là Tiểu Ngải, tinh tế nhạy cảm. Nhưng ở lứa tuổi mộng mơ, tình cảm cũng lặng lẽ nảy mầm. Đúng vậy, rất thích ở bên Chu sư huynh, chơi bóng, ăn cơm, chơi game, từ thư viện về ký túc nghỉ ngơi, vừa mới tạm biệt, nhưng nằm trên giường đã mong mau chóng tới ngày mai để được nhìn thấy anh.

Đó chính là tình yêu ư?

Cô còn chưa kịp xác nhận, anh đã ra đi.

Được thôi, dù là như vậy.

Bây giờ nghe nói tình yêu trở lại, nhưng cô lại không tìm được cảm giác chỉ mới nhướn mày tìm đã loạn nhịp ban đầu. Khi Ninh Mông trêu chọc cô và anh, cô cảm thấy phiền phức, dường như nhắc tới chuyện này rất mất tự nhiên.

Sự thân mật không trải qua thời gian khiến người ta bất an.

Cũng có thể do cô chậm chạp, chậm tiêu!

Đêm nay, trăng sao ẩn náu mấy hôm lại ló dạng, ánh trăng hắt lên tuyết trắng, sáng rỡ như ánh đèn đường. Ở ngã tư có một chiếc xe, bên xe có một người, trên tay có một đốm lửa nhỏ.

- Gia Hàng! – Cô hờ hững bước qua, không để ý đó là người quen, người đó đành phải lên tiếng.

Cô ngoái lại theo phản xạ:

- Thiếu tướng Trác, trùng hợp vậy, anh đang đi tuần ở quanh đây à?

Ánh mắt ánh lên ý cười:

- Đúng thế, xem xem có cô gái nào bỏ nhà đi lạc không?

Cô hào hứng nhòm qua cửa xe:

- Tiểu Phàm Phàm ở bên trong à?

Thoáng chút thất vọng, cậu nhóc thối không có trong đó.

- Nhớ con hả?

- Đương nhiên!

- Tìm con dễ lắm mà! – Anh cười trầm ấm, mở cửa ghế phụ lại, đẩy cô vào trong.

Cô gãi đầu.

Anh ngửi thấy mùi bia nhàn nhạt trên người cô, gương mặt cũng hơi ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dịu dàng hơn lúc thường rất nhiều. Tim bỗng thắt lại.

- Về nhà với anh nhé?

Nỗi dịu dàng như sắc đêm đang bồng bềnh trôi giữa hai người, khiến cô vô cớ run lên, như không dám tin:

- Không, chị hai… kiểm tra, em phải ở chung cư.

- Anh thì không sao, tranh thủ lúc nào về tới Tiểu Phàm Phàm. Hôm nay ban ngày con không chịu ngủ giường bé, nhất định đòi cái giường ở phòng dành cho khách.

Đầu sắp gục xuống đất rồi, vì cảm giác tội lỗi quá nặng nề.

- Nếu đã gặp nhau ở đây, anh đưa em đến chỗ này chơi.

- Chỗ nào ạ?

Anh đưa một ngón tay lên môi cô:

- Ngoan, đừng nói gì, cứ đi với anh thôi.

Cô vội gật đầu.

Ngón tay lưu luyến hơi ấm trên môi, dịu dàng ve vuốt, thật lâu.

Tiếng tơ lặng lẽ bây giờ càng ha[3">, không khí ngày càng mơ màng, cô hít sâu một hơi, đẩy tay anh ra:

- Tay có vi khuẩn.

[3"> Mượn ý thơ trong bài Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị.

Quay đầu ra ngoài cửa sổ, tai và gáy nóng nực.

©STENT

Anh cười khẽ, chăm

Trang: [<] 1, 63, 64, [65] ,66,67 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT