watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9028 Lượt

chú lái xe.

- Là trường học ạ?

Xe dừng bên ngoài một bức tường bao rộng lớn, nhìn vào trong, tòa nhà bên trong không cao vút lên, vài cành cây cổ thụ vươn ra ngoài bức tường, không có đèn đóm sáng lòa, bốn bề lặng như tờ.

Trác Thiệu Hoa ừ một tiếng.

- Em nghe nói trường học ở khu vực này không dễ vào đâu!

Là thủ đô, sự phân hóa xã hội ở Bắc Kinh là rõ nét nhất. Con em nhà bình thường muốn học trường tốt, vốn là không có cửa. Một số trường học thậm chí chỉ nhận trẻ em quốc tịch nước ngoài, hệt như tô giới ngày xưa.

- Nơi này vốn là một cái chợ, sau này chợ bị dỡ bỏ nên mới xây trường học ở đây.

- Thật khó tin. – Ở đây là trung tâm thành phố, dù nhìn từ góc độ nào thì giá trị của chợ vẫn lớn hơn trường học.

Trác Thiệu Hoa cười:

- Anh học tiểu học, trung học ở đây.

- Oa oa, thủ trưởng, không phải là vì anh nên mới xây trường đó chứ? – Gia Hàng nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.

Trác Thiệu Hoa cười khẽ:

- Ngôi trường này đúng là đặc biệt xây vì một người, nhưng người đó không phải là anh. Anh và người đó bằng tuổi, nhập học cùng năm, bà nội của người đó thích nơi này.

Gia Hàng thốt lên:

- Cường hào ác bá, chủ nghĩa quyền lực!

- Đừng có bất mãn như vậy, sau này Tiểu Phàm Phàm cũng sẽ học ở đây!

- Ở đây á? – Giọng cô cáo vút lên.

- Sao, em có cách nghĩ khác à?

- Đương nhiên là khác, em chẳng hiểu gì về ngôi trường này, chất lượng giáo viên thế nào, chất lượng học tập ra sao, còn nữa… – Nhìn sự dịu dàng trong mắt anh, cô đột nhiên có cảm giác như bị cái gì đập vào đầu. – Ha ha, đừng để ý đến lời em, em không cần nghĩ gì cả, chuyện của Tiểu Phàm Phàm, anh sẽ… cố gắng hết sức.

Vẫn còn mấy năm nữa mới tới lúc Phàm Phàm vào học, khi đó họ còn giữ liên lạc không? Chắc là không.

Vẻ mặt âm thầm trở nên ảm đạm, cô là người giấu không nổi tâm sự, cố ý giấu mặt vào màn đêm, không cho anh nhìn rõ.

- Được, vậy để anh lo, anh muốn cho con học tiểu học, trung học ở đây, sau đó vào trường quân sự.

- Sao phải vào trường quân sự, trường trung học bình thường không đào tạo được nhân tài hay sao?

- Vừa rồi đã nói rồi mà, việc dạy dỗ Tiểu Phàm Phàm em không phải lo.

Cô tức tối mím chặt môi.

Anh cười, nhoai người lên véo mũi cô:

- Gia Hàng, Tiểu Phàm Phàm sắp được ba tháng mười ngày rồi, giữa đêm khuya giá rét chúng ta bàn chuyện này có phải hơi sớm quá không?

- Tại anh khơi mào trước. – Cô lẩm bẩm.

- Ừ, tại anh không đúng, sau này anh không lo chuyện này nữa, để em quyết định hết, nhé?

- Em… học trường bình thường, nhưng cũng không trở thành cặn bã.

- Anh hy vọng Phàm Phàm giống em.

Cô ngẩng đầu lên cười đắc ý, không hề để ý tới ý tứ sâu xa trong lời anh.

Anh đưa cô về chung cư, đường ống nước của tiểu khu bị hỏng, mặt đường bị đào xới lung tung. Cô bảo anh không cần đi xe vào trong, cô sẽ xuống xe ở ngoài cửa.

- Hôm nay tìm em có việc gì khác không? – Lúc mở cửa, tim cô đập thình thịch, ngoảnh lại nhìn anh.

Cũng may, cô nhóc này không đến nỗi ngốc lắm.

- Có chút chuyện. – Anh thong thả nói.

- Chuyện gì?

- Bố mẹ anh hẹn em cùng ăn cơm.

- Ồ!

- Chuyến bay của bố mẹ em sẽ đến Bắc Kinh vào chiều Tết ông Táo.

- Thế mà anh để tới bây giờ mới nói. – Cô hét lên.

- Em không hỏi, anh tưởng là em không quan tâm.

- Anh cố tình.

- Thế sao? Nhiều việc quá, trí nhớ không tốt, sau này em phải chủ động một chút.

- Không còn việc gì khác nữa chứ? – Cô lí nhí hỏi.

Anh cười:

- Còn muốn nói chuyện công việc với em nữa, hai hôm nay tâm trạng anh nặng nề quá.

Cô ngồi xuống.

- Có một hệ thống rất quan trọng bị hacker tấn công, khi đó một bộ phận máy tính ngừng hoạt động, nhưng thông tin không bị lộ ra ngoài, em nói xem do trình độ hacker có hạn, hay đây chỉ là một trò đùa?

- Có kịp thời tra soát được địa chỉ IP của hacker không? – Theo lý mà nói, bên quân đội phản ứng cực nhanh chóng.

- Có tra soát, nhưng không có dấu vết.

Cô trầm ngâm giây lát rồi nói:

- Phòng thủ an ninh mạng quân sự rất cao, hacker có thể xâm nhập không phải trình độ tầm thường. Nếu chỉ đơn giản là trò đùa hay khiêu chiến, cho dù không có hứng thú với những số tài liệu này, thì cũng không thể không làm gì cả, nếu không thì sẽ không có cảm giác thành công, lấy gì để chứng minh trò chơi này? Cho nên phương án này bị phủ quyết. Trừ khi…

- Thế nào? – Anh khích lệ cô nói tiếp.

Đôi mắt sáng thông minh đảo trái đảo phải:

- Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, trước đây em đã từng như thế… – Cô đột nhiên ngưng bặt, nét mặt từ từ thay đổi. – Á, sao anh lại nói với em những điều này? Bí mật không thể nghe quá nhiều, áp lực tâm lý sẽ rất lớn. Đúng rồi, bố mẹ anh hẹn ăn cơm ở đâu? – Cô cố ý cười thật to.

Ánh mắt anh như dán lên mặt cô, bình thản cười:

- Nhà anh, Tiểu Phàm Phàm cũng phải đi.

Tuyết lại rơi, bay bay trong gió như bụi phấn, nhưng không dày đặc, so với trận tuyết lớn tháng trước, đây chỉ là một cơn mưa bụi.

Dì Lữ ra sân lấy củi đã chẻ sẵn. Hồi còn sống, Giai Tịch sinh hoạt theo kiểu Tây, dựng một cái lò sưởi trong phòng vẽ, trước lò trải một tấm thảm dày, đêm đông, cô thích đốt lửa lên, uống ca cao nóng rồi vẽ tranh. Sau khi vợ chồng giáo sư Lâm dọn hết đồ đạc trong phòng vẽ đi, lò sưởi vẫn chưa dùng tới. Sợ ống khói bị tắc, tiện thể đi thông khí cho phòng vẽ, hôm nay dì định đốt lò sưởi.

Thím Đường phơi quần áo của Tiểu Phàm Phàm trên hành lang, mặc dù trong nhà có máy sấy, nhưng thím kiên quyết quần áo của Phàm Phàm phải phơi ra nắng ra gió, có thể diệt khuẩn, lại tốt cho da của Phàm Phàm.

Vẫn còn sớm, Phàm Phàm còn chưa ngủ dậy.

Thím Đường ngẩng đầu nhìn trời:

- Dì Lữ này, mẹ Phàm Phàm lần này đi cũng lâu nhỉ!

- Đúng vậy, tròn hai mươi ngày liền. Thiếu tướng Trác nói đầu tiên là bị cảm, sau đó lại phải chuẩn bị thi. Kỳ thi này rốt cuộc là kéo dài bao lâu đây? – Dì Lữ phủi mạt gốc bám trên tay.

- Mặc kệ là bao lâu, thi xong là tốt rồi, sau này không cần phải chạy tới chạy lui nữa. Hôm nay phải về nhà rồi chứ nhỉ?

- Thiếu tướng Trác nói nếu trở về, cả nhà sẽ sang nhà ông nội Phàm Phàm ăn cơm, hôm nay Phàm Phàm tròn ba tháng mười ngày.

- Tối qua tôi đã chuẩn bị quần áo mới cho Phàm Phàm rồi, lần đầu về nhà ông nội đấy!

Dì Lữ liếc mắt ra hiệu cho thím Đường đừng nói tiếp nữa, rèm phòng ngủ chính đã kéo ra, bóng Tiểu Phàm Phàm đội mũ hổ con in trên cửa sổ.

- Phàm Phàm dậy rồi à! – Thím Đường cười cười bước vào phòng.

Tâm tình Phàm Phàm không được tốt cho lắm, cậu nhóc không thích cái mũ đầu hổ này, cứ đưa tay dứt mãi, nhưng quần áo mặc quá nhiều, tay không giơ cao được, cậu ta tức tối kêu ầm lên, lúc lắc đầu muốn hất cái mũ ra.

Bên ngoài có tiếng chuông cửa.

- Để tôi đi mở cửa. – Trác Thiệu Hoa gọi dì Lữ vừa từ phòng vẽ bước ra.

Thím Đường giữ tay Tiểu Phàm Phàm, nhìn ra bên ngoài.

- Chào thủ trưởng buổi sáng! – Trên bậc thềm, Gia Hàng ngẩng đầu cười rạng rỡ.

Anh bỗng thấy khó thở.

Trong ánh nắng mai, Gia Hàng như đẹp hơn bao giờ hết, hôm đó, ở đại sảnh khách sạn, anh đã từng nhìn thấy một Gia Hàng trang điểm cầu kỳ, có đẹp không? Trong mắt người khác, có lẽ là có, nhưng không bằng một phần nhỏ của ngày hôm nay.

Khăn quàng màu đỏ rực quấn hờ quanh cổ, áo khoác lông vũ màu ngà dài chấm đầu gối, chiếc quần nhung kẻ màu cà phê, giày da màu đen, vài bông tuyết vương trên mái tóc đen nhánh hiếm khi chải chuốt gọn gàng, nét mặt nhẹ nhõm, ánh mắt long lanh.

Anh vĩnh viễn không quên hình bóng xinh đẹp trong giây phút ấy, thanh tú, giản dị, thuần khiết, hoàn mỹ! Anh có thể thấy được từng mạch máu nhỏ xíu như tơ trên mi mắt cô, chúng nấp dưới da, màu tím.

Khuôn mặt sinh động hoạt bát này, sẽ khiến cuộc đời sau này của anh vô cùng vô cùng vui vẻ.

Triết gia nói: Cảm nhận của một người đối với thế giới, sẽ vì sự xuất hiện của một người khác mà thay đổi, nhưng người này không dễ dàng xuất hiện, cũng không phải những người sẽ xuất hiện đều có thể trở thành người thay đổi cuộc đời ta.

Người đó là duy nhất.

May mắn biết bao, cô đã xuất hiện.

Vẻ mặt sững sờ của Trác Thiệu Hoa khiến Gia Hàng ngượng ngùng.

- Chị hai nói đến làm khách nhà người khác phải ăn mặc đẹp một chút, nếu không, ít nhất cũng phải sạch sẽ, như vậy mới thể hiện sự tôn trọng họ. Quần áo mùa đông đẹp nhất của em chỉ có bộ này, chị hai mua cho em năm em hai mươi tuổi. Biết rồi, khác xa với hình tượng thông thường của em chứ gì, phiền anh coi như không thấy được không?

Anh khẽ ho hai tiếng, giọng mới bớt khàn:

- Sao không gọi điện để anh tới đón?

Tim, từ từ tan chảy, hôm nay cô nhóc dậy thật sớm.

- Đợi anh đến ít nhất cũng phải mất nửa tiếng, em muốn gặp Phàm Phàm sớm một chút, nó dậy chưa?

Không đợi anh trả lời, cô vội vã chạy vào phòng em bé.

Ánh mắt dịu dàng khóa chặt hình bóng cô, đã nhớ Phàm Phàm như vậy, sao không về nhà từ sớm?

- Phàm Phàm, xem ai kìa? – Thím Đường chỉ về phía Gia Hàng đang đứng ngoài cửa.

- Tiểu Phàm Phàm, Tiểu Phàm Phàm… – Gia Hàng vẫy tay, làm mặt quỷ, cười híp cả mắt lại.

Tiểu Phàm Phàm như không nghe thấy, vẫn hất

Trang: [<] 1, 64, 65, [66] ,67,68 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT