|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đổi gì không?
Mới đứng ngoài có một lúc, tay và mặt cậu nhóc đã lạnh cóng, anh vội ôm cậu nhóc vào trong phòng.
- Buổi tối tôi còn có chút việc, tối nay… – Anh còn chưa dứt lời với thím Đường, Tiểu Phàm Phàm đã rít lên, mừng rỡ ưỡn bụng, cậu ta đã phát hiện ra bạn Heo của mình.
Thực ra tìm bố chỉ là cái cớ, mục tiêu cuối cùng của cu cậu chính là Gia Hàng.
- Thiếu tướng, cậu xem nó có chịu ngoan ngoãn ngủ với tôi không? – Thím Đường cười hỏi.
Trác Thiệu Hoa bất đắc dĩ cười khổ:
- Thím tới phòng ngủ chính mang chăn đệm tới đây hộ tôi.
- Anh định ngủ ở đây? – Người cất tiếng hỏi là Gia Hàng.
- Nếu không em có đề xuất nào tốt hơn? – Anh nhướn mày.
Thím Đường nói đầy ẩn ý:
- Tối nay, e là Phàm Phàm sẽ mừng lắm đây.
Nói đoạn, thím liếc mắt nhìn Gia Hàng đang quấn trong chăn như con nhộng, mỉm cười bỏ đi.
Tiểu Phàm Phàm không đợi được nhoai về phía giường, Trác Thiệu Hoa lắc đầu với cậu nhóc.
- Con phải đắp chăn cùng bố.
Dù là con trai, cũng không được nhìn trộm cảnh xuân của Gia Hàng.
Ha, đúng là trẻ con, anh lại đi so đo với cả con trai mình.
Gia Hàng méo mặt, chui tọt vào trong chăn. Đêm nay cô rất mốt, ngủ khỏa thân!
Đây là một chuyện thật hạnh phúc biết bao, bên trái là bố, bên phải là Heo, Tiểu Phàm Phàm hạnh phúc phun ra cả bong bóng. Đầu lúc quay trái, lúc quay phải, giữa đêm mà cứ như ban ngày, nô đùa hớn hở.
Trác Thiệu Hoa tắt luôn cả đèn tường, ánh sáng duy nhất trong căn phòng là từ màn hình máy vi tính.
- Gia Hàng, nhắm mắt lại đi, nếu không Phàm Phàm sẽ ngọ nguậy cả đêm đấy. – Anh nói khẽ.
Nói xong, anh tự nhắm mắt lại trước, hơi thở bình ổn, ngay cả Gia Hàng cũng tưởng là anh đã ngủ say.
Tiểu Phàm Phàm quay mặt sang chớp chớp mắt, không ê a gì, rồi lại quay sang nhìn Gia Hàng.
Gia Hàng vội vàng nhắm tịt mắt lại, tiếc là công lực còn quá kém, lông mi cứ run lên, hơi thở phập phù không ổn định, khiến Tiểu Phàm Phàm nhìn ngay ra sơ hở. Cậu nhóc thò tay ra khỏi chăn, mò tới mắt Gia Hàng.
Gia Hàng sợ nhột, bèn nhúc nhích rồi bật cười. Tiểu Phàm Phàm rất đắc ý, lập tức bật cười khanh khách, chân giãy giụa trong chăn.
- Tên nhóc xấu xa này! – Gia Hàng nhoài người sang hôn cậu nhóc chùn chụt, Tiểu Phàm Phàm thuận thế ôm lấy cô, hai người dính chặt vào với nhau.
Trác Thiệu Hoa mở mắt ra, lặng thinh nhìn trần nhà hồi lâu rồi đứng dậy:
- Quần áo để trong tủ hả?
Trong lòng chẳng còn ý đồ gì nữa rồi, anh đã bị ép phải trở lại bình thường.
- Đồ lót ở trong ngăn kéo, áo ngủ ở trong tủ. – Nhìn vẻ hụt hẫng của thủ trưởng, Gia Hàng không nhịn được mà muốn cười thật to.
Trong bầu không khí vừa rồi, dường như có xảy ra chuyện gì cũng là hết sức tự nhiên, cô cũng không bài xích, nhưng dường như bản năng quyết định hành vi, cô hy vọng có thể đợi thêm một chút, bởi vì trái tim cô vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng.
Trác Thiệu Hoa đưa quần áo cho cô, cô chui vào trong chăn để mặc.
Anh dang tay kéo cô vào lòng, một lớn một nhỏ rúc trong lòng anh, vừa vặn, đủ rồi, trăng tròn hoa đẹp là một loại cảnh giới, bình yên như thế này cũng rất tuyệt.
Anh hôn lên trán Tiểu Phàm Phàm, hôn lên môi cô rồi dịu dàng cất tiếng:
- Đều phải ngoan nhé, muộn lắm rồi, ngủ đi!
Tiểu Phàm Phàm ngáp một cái rõ to, mục tiêu đã đạt được, cu cậu nằm thẳng, chân gác lên bụng bố, tay gác lên ngực Heo, ngủ khò.
Gia Hàng bịt miệng cười trộm:
- Vừa rồi có phải anh muốn hỏi em chuyện gì không?
Trác Thiệu Hoa vỗ trán, bật cười theo:
- Phàm Phàm là con trai, có lẽ chúng ta không thể cưng chiều con thế này được, phải cho nó độc lập đi, sau này ngủ một mình trong phòng em bé nhé?
Gia Hàng cố tình phản đối:
- Không được, anh không trông thì em trông.
- Em đó…
Vẻ yêu chiều như biển cả, vô biên vô hạn.
Màn hình tăm tối bỗng chốc sáng bừng lên, cả hai ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bó hoa diên vĩ màu xanh xuất hiện giữa núi rừng, ngay sau đó là một bó, một bó nữa…
Chỉ một lát sau, những đóa hoa diễn vĩ xanh đã nở rộ khắp núi đồi, như một biển hoa màu xanh.
©STENT: http://www.luv-ebook.com
- Hoa diên vĩ có hàm nghĩa gì đặc biệt? – Trác Thiệu Hoa đưa mắt nhìn xung quanh.
Căn phòng họp rộng lớn chìm trong vẻ trang nghiêm, mỗi người có mặt đều tỏ vẻ căng thẳng, ánh mắt anh dừng trên người Diêu Viễn.
Diêu Viễn trả lời:
- Trong tiếng Hy Lạp, diên vĩ nghĩa là cầu vồng, trong tiếng Pháp là loài hoa tượng trưng cho ánh sáng. Hoa diên vĩ có hình dạng giống cánh bướm, nở vào tháng Năm, màu xanh là màu đẹp nhất, thời cổ hoa diên vĩ còn được gọi là lam hồ điệp.
- Tôi muốn hỏi ngôn ngữ loài hoa của nó? – Trác Thiệu Hoa khẽ gõ đầu ngón tay xuống bàn, thư ký ngồi cạnh anh hơi nhíu mày lại. Những người quen đều biết như thế nghĩa là anh không được vui, hình như tâm hồn Diêu Viễn đang treo ngược cành cây, trả lời lạc đề.
Diêu Viễn vội vàng mở laptop ra:
- Hoa… hoa diên vĩ màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, màu vàng là tình bạn vĩnh hằng, màu tím là tượng trưng cho tình yêu và may mắn, màu xanh có hai ý nghĩa, một là yêu thầm, hai là tình cảm và hy vọng bị tan vỡ. Tôi… báo cáo hết!
Trác Thiệu Hoa khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua hai vị trí nữa rồi dừng lại:
- Trung úy Chu, cậu có cho rằng hoa diễn vĩ lần này với hoa diễn vĩ đôi lúc xuất hiện của ba năm về trước là cùng một hacker không?
Chu Văn Cẩn rút ra một xấp tư liệu:
- Có lẽ là cùng một người, chỉ có điều trình độ giảo hoạt hơn, kỹ thuật cao hơn, mục đích nguy hiểm hơn ba năm trước. Con đường xâm nhập của hắn ta là khai thác các lỗ hổng của trang web, rất có sức công phá. Ba năm trước, hắn mang tính chất đùa giỡn, chỉ muốn thu hút sự chú ý của các cơ quan chức năng, tôi đã từng nghĩ, có lẽ khi đó hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ vừa thành niên, còn chưa nảy sinh lòng tham với xã hội. Hắn giờ đây đã trưởng thành, chỉ trong vòng hai ngày hôm nay đã liên tiếp tấn công hệ thống của ba ngân hàng lớn, trước mắt đã phát hiện được mấy vạn tài khoản bị rò rỉ thông tin, dữ liệu lên đến hơn một trăm triệu, trong đó bao gồm cả tên tài khoản và mật khẩu. Buổi sáng, Bộ Công nghệ Thông tin vừa gửi điện khẩn tới, hôm nay khi thị trường chứng khoán vừa mở cửa, đã có mấy mã cổ phiếu có liên quan tăng nhanh một cách lạ thường. Bước tiếp theo, mục tiêu tấn công của hắn có khả năng là hệ thống thanh toán của các trang web bán hàng trực tuyến, Bộ Công nghệ Thông tin đã yêu cầu các trang mạng ra thông cáo yêu cầu người dùng đổi mật khẩu, ngoài ra cũng kịp thời khắc phục các lỗ hổng.
- Sao tôi nghe thấy cũng tương tự như kẻ đã tấn công hệ thống vệ tinh lần trước? – Trác Thiệu Hoa chớp mắt một cách hết sức chậm rãi.
- Lần trước tôi phụ trách nâng cấp bảo mật, không hiểu rõ lắm về các vấn đề khác. – Chu Văn Cẩn trả lời.
Chuyên gia phụ trách dự án Tây Xương cũng có mặt, áy náy thở dài:
- Sau khi Tây Xương bị tấn công, tới nay vẫn không có bất cứ số liệu nào bị rò rỉ, tôi đã nghĩ đủ mọi phương án mà vẫn không giải được, chẳng lẽ mất nhiều công sức như vậy chỉ để vào tham quan? Thiếu tướng Trác, theo ý kiến của cá nhân tôi, thì không phải cùng một người.
- Bởi vì không để lại hoa diên vĩ xanh sao? – Trác Thiệu Hoa cười.
- Cũng có yếu tố này, ngoài ra mục đích lần này rõ ràng mang tính phá hoại và khiêu khích. – Vị chuyên gia cười ngượng ngùng.
Trác Thiệu Hoa ngước mắt lên:
- Tôi rất hy vọng là cùng một người, như vậy coi như một mũi tên bắn hai con chim, tiết kiệm được công sức!
Phòng họp lác đác vang lên tiếng cười nói, không khí có phần thoải mái hơn.
- Hoa diên vĩ xanh này rất thú vị, cứ cách tám tiếng lại tấn công một lần, đều chọn giờ nghỉ ngơi, đánh một lần lại đổi địa điểm, thật khiến người ta mong đợi xem trạm kế tiếp của hắn sẽ là gì? Hôm nay là ngày nghỉ của chúng ta, hy vọng hắn cũng không nghỉ cùng.
- Nếu có thể đoán được địa điểm xuất hiện của hắn, thì có thể nắm được tung tích, từ đó xông thẳng vào sào huyệt của hắn. – Chu Văn Cẩn nói.
- Hiện giờ hình như hắn ta thích tiền, bố trí thêm vài trang web nữa, cá sẽ lọt lưới! – Trác Thiệu Hoa đứng dậy. – Trung úy Chu, tôi đợi tin tốt của cậu.
- Rõ, thủ trưởng! – Chu Văn Cẩn đứng nghiêm, hành lễ.
- Vất vả rồi! – Trác Thiệu Hoa gật đầu.
Những người dự họp lần lượt đứng dậy, cung kính đưa mắt tiễn Trác Thiệu Hoa ra về.
- Anh trả lời dõng dạc như vậy, nắm chắc được rồi sao? Đừng làm trò cười nhé. – Diêu Viễn đợi Chu Văn Cẩn cùng đi.
- Thường ngày biểu hiện của anh giống kẻ khoác lác lắm sao? – Chu Văn Cẩn đanh mặt lại thu dọn tài liệu, không tỏ vẻ gì.
- Anh không nhìn vị chuyên gia đó, từng đó tuổi rồi mà khi thiếu tướng Trác hỏi vẫn ngại ngần xấu hổ không biết chui vào đâu. Chúng ta vừa mới vào, cứ đi theo học tập người ta, lúc nào anh cũng giành lên hàng đầu, thành công thì không sao, không thành công thì sẽ vạn kiếp bất phục.
- Em lo lắng như vậy thì không cần ở bên anh nữa. – Chu Văn Cẩn rảo bước, bỏ mặc Diêu Viễn ở phía sau.
Diêu Viễn sững người, rất lâu sau vẫn chưa định thần lại được.
Khi lên cầu thang, Chu Văn Cẩn nghe thấy tiếng điện thoại reo.
Số máy ấy như một luồng sáng chói mắt, khiến anh ta vô thức nhắm mắt lại.
Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




