watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8966 Lượt

ta đi về phía ban công ngoài trời, từng lỗ chân lông trên người đều nở ra, gió rét ùa tới khiến anh ta run lên vì lạnh, nhưng anh ta vẫn kiên trì đứng đó.

- Heo! – Giọng anh ta rất bình tĩnh, chỉ ít ấm áp hơn bình thường một chút, đó là bởi vì trời lạnh quá.

- Mấy ngày không liên lạc, Chu sư huynh vẫn khỏe chứ?

Anh ta thấy thật khó hiểu, cô đã có gan gọi điện cho anh, lại còn cười nhẹ nhõm như thế nữa!

- Anh rất khỏe! Còn Heo?

- Bố mẹ em tới Bắc Kinh rồi, lát nữa em đưa họ đi ăn cơm.

- Chồng và con trai em cũng đi cùng chứ? – Anh ta cười lạnh lùng.

Nụ cười của Gia Hàng rất ngắn ngủi, sau đó là một hơi thở dài nhạt nhòa khó nhận biết:

- Xin lỗi vì đã giấu anh, chỉ là… thực sự không biết phải nói với anh như thế nào.

- Không cần phải xin lỗi, em kết hôn hay chưa, sinh con hay chưa thì có liên quan gì đến anh? Chúng ta chỉ là sự huynh muội, chỉ là thiếu mất một ly rượu mừng, sau này nhớ bù lại là được.

- Được, Chu sư huynh, không làm phiền anh nữa, chúc anh công tác thuận lợi, chúc anh hạnh phúc!

- Chắc chắn rồi, ít nhất cũng sẽ hạnh phúc hơn em.

Gia Hàng không nói tạm biệt, mà cúp máy luôn.

Anh ta nhếch môi mỉa mai, Heo, không nói thì có nghĩa là chúng ta không gặp lại nữa sao? Em nhầm rồi, nhầm hoàn toàn!

Anh ta bước tới lan can, nhìn xuống dưới, một chiếc xe trờ tới, lính cần vụ nhảy xuống mở cửa xe, cả hai đều đang cười, hình như là đi dự tiệc.

Cho đến khi chiếc xe đã biến mất trong dòng xe cộ dày đặc, anh ta mới thu ánh mắt lại.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

- Hàng Hàng, thẫn thờ gì thế! – Trước cửa khách sạn, Gia Doanh đẩy Gia Hàng một cái.

Chị bảo Gia Hàng đi gọi xe, ra ngoài nửa tiếng mà vẫn chẳng thấy xe đâu, chạy xuống xem thì thấy cô đang đứng ngẩn ra dưới gốc cây, thẫn thờ nhìn dòng xe qua lại.

- Chị! – Gia Hàng định thần lại, đôi mắt đờ đẫn lại trở nên linh hoạt.

- Xe đâu? – Gia Doanh muốn thở dài, nhìn thế nào Gia Hàng vẫn cứ là một đứa trẻ con!

Gia Hàng chỉ ra đường:

- Kìa!

Gia Doanh dở khóc dở cười:

- Hàng Hàng, lần đầu gặp mặt mà để bố mẹ chồng em phải đợi quá lâu là bất lịch sự lắm đấy.

- Em biết rồi, chị, em đi gọi xe, chị đưa bố mẹ đến đây nhé!

Tiểu Dụ tới tứ hợp viện đón Phàm Phàm và thím Đường, cô bảo anh ta không cần phải chạy đi chạy lại, bọn họ đông, một lần cũng không đón được hết, gọi taxi đi là tiện hơn cả.

- Em không sao chứ? – Lúc quay đi, Gia Doanh còn ngoái lại hỏi.

Cô lắc đầu thật mạnh, tóc bay phất phới.

Vừa rồi lơ đễnh, dường như đã quay về thời đi học, dưới bóng cây bạch dương bên sân bóng rổ, cô thấy Chu sư huynh rạng rỡ nhìn cô, nụ cười trong veo tinh khôi, đôi mắt đen nháy sáng lấp lánh.

Những ngày tháng ấy đã không thể quay lại được nữa.

Bóng dáng tuấn tú Ninh Mông vẫn nhìn trộm đã không còn nữa.

Người con trai giành lấy nước hộ cô trong phòng nước, người con trai đợi cô dưới lầu để cùng đi tới phòng máy, người con trai nửa đêm kéo cô ra vỉa hè ăn phở bò, người con trai cùng cô chơi bóng tới vã mồ hôi, người con trai đưa lưng cho cô tựa, người con trai nói với cô “anh đợi em ở Harvard”…

Hoàn toàn biến mất rồi.

Bi thương như ngọn cỏ bén rễ đầu xuân, đứng gần thì không nhìn ra, đứng xa một chút, ngoái lại nhìn, mới phát hiện đã xanh um một mảng.

Cô nhắm mắt lại, đây là lần cuối cùng lật giở ký ức. Từ hôm nay về sau, cô sẽ đóng cánh cửa đó lại, vứt chìa khóa đi.

- Cô bé ơi, có đi xe không? – Một chiếc taxi dừng lại, tài xế hạ kính xe xuống.

- Tôi không phải là cô bé. – Cô trịnh trọng thanh minh. – Tôi là mẹ trẻ con rồi.

Sau đó, cô cười, nụ cười phảng phất chút ưu tư, nhưng, chỉ có mình cô biết.

Vừa xuống xe đã thấy Trác Thiệu Hoa đứng trong đại sảnh nói chuyện với ông bà Gia đã đến từ trước đó. Hôm nay anh mặc áo khoác nỉ màu be, bên trong là áo len cao cổ màu đen thẫm, khí chất vốn đã ngạo nghễ, nay lại càng thêm phần nho nhã, thư sinh.

- Phàm Phàm đâu? – Gia Doanh hỏi.

- Ở phòng trên lầu, ông nội đang bế. Thằng nhóc chẳng nể mặt chút nào, chọc thế nào cũng không chịu cười, ông nội cứ kêu mãi. – Trác Thiệu Hoa đáp, nhưng mắt lại nhìn Gia Hàng.

Hôm nay Gia Hàng rất ngoan, như cô gái lần đầu tiên ra mắt phụ huynh, e thẹn nép sau lưng người nhà.

Quản lý khách sạn nhiệt tình chạy tới, đích thân dẫn đường.

- Có bị tắc đường không? – Trác Thiệu Hoa làm động tác mời, dịu giọng hỏi Gia Hàng.

- Hết sức thuận lợi. – Gia Hàng chăm chú nhìn ngón chân.

Lúc lên cầu thang, anh như đang dìu cô, bàn tay đặt lên eo cô một cách tự nhiên, nhưng lại nhanh chóng buông ra. Dường như chỉ muốn chạm vào cô một chút, để chứng minh rằng đây là sự thực, không phải một giấc mơ.

Cô ngẩng lên nhìn anh.

Anh nháy mắt với cô, bằng sự thân mật chỉ riêng cô mới hiểu được.

- Buồn ngủ không?

Cô đỏ mặt.

Tiểu Phàm Phàm kẹp ở giữa, đâu dám ngủ say, nhúc nhích cũng không dám nhúc nhích, lúc thì lo đụng tay vào cu cậu, lúc thì lo gác chân lên cu cậu. Tránh xa cu cậu ra lại sợ cu cậu bị lạnh, nằm sát lại lại sợ cu cậu khó thở.

Cả đêm không tìm được một tư thế thích hợp, lại thêm là lần đầu tiên ngủ cùng thủ trưởng. Thủ trưởng không làm phiền cô, nhưng hơi thở của anh tràn ngập cả căn phòng, hít thở cũng là anh. Cô không phải là Liễu Hạ Huệ[1">, không thể tĩnh tâm như nước.

[1"> Người nước Lỗ thời Xuân Thu, nổi tiếng là đứng đắn, không màng nữ sắc. Ông đã từng ôm một người phụ nữ vào lòng để sưởi ấm cho người đó mà không hề động chút tà tâm.

Để cô ngủ ngon, thủ trưởng tắt máy tính. Lúc tắt, màn hình đã khôi phục lại giao diện bình thường, anh hạ giọng nói:

- Hoa diên vĩ xanh tái xuất giang hồ.

Cô nhắm mắt lại, trong đầu là một biển hoa diên vĩ xanh, gió thổi qua, từng cơn sóng nhấp nhô cuồn cuộn.

- Đều không phải là người thích nhậu nhẹt, bữa cơm sẽ kết thúc nhanh thôi, về nhà ngủ bù. – Anh nhìn vành tai đỏ ửng của cô, nụ cười càng đậm nét.

Quản lý khách sạn đẩy cửa căn phòng bao riêng, đây là căn phòng lớn nhất và cũng kín đáo nhất ở đây, chỉ mở cửa cho khách quý, nhân viên phục vụ đều được tuyển chọn đặc biệt, không nói nhiều, không nhìn lung tung, mỉm cười vừa phải.

Ông Trác Minh và bà Âu Xán lịch sự đứng dậy nghênh đón.

Hai bên còn chưa kịp hàn huyên, Tiểu Phàm Phàm đang nằm trong lòng ông Trác Minh như con tin bị bắt giữ bỗng thấy có người vào, kích động quên hết tất cả, không kịp đợi Gia Hàng chủ động, hai cánh tay đã dang rộng, miệng méo xệch đi một cách cực kỳ khoa trương.

Gia Hàng nở nụ cười thông cảm với ông Trác Minh đang thất vọng, đón lấy Tiểu Phàm Phàm.

Ui da, hôm nay thím Đường mặc cho Tiểu Phàm Phàm một bộ áo len màu nâu, đồng phục với thủ trưởng nha, đẹp giai quá trời! Cô tự hào nhướn mày.

Tiểu Phàm Phàm ê a gục lên vai cô, không biết là đang lẩm bẩm hay đang kể tội, cô nghe chẳng hiểu câu nào, nhưng áo bị nước dãi làm ướt nguyên một mảng.

Trác Thiệu Hoa kéo ghế cho bà Gia, mời mọi người ngồi xuống, anh từ chối sự phục vụ của nhân viên, đón lấy ấm trà, rót cho từng người một.

- Sao trông quen thế nhỉ? – Bà Gia nhìn ông Trác Minh, quay sang hỏi nhỏ ông Gia.

Ông Gia nhíu mày, đúng thế, ông cũng cảm thấy hình như đã gặp nhau ở đâu, tóm lại không phải là một gương mặt xa lạ, ở đâu nhỉ?

- Hay nhìn thấy trong chương trình Quân đội nhân dân[2">, duyệt binh ngày Quốc khánh, ông này đứng trên xe vẫy tay chào binh lính. – Như hiểu nỗi nghi hoặc của ông bà ngoại, Tử Nhiên tung ra đáp án.

[2"> Nguyên văn: Quân sự thiên địa

Ông bà Gia bàng hoàng ưỡn thẳng người dậy.

Gia Doanh và Lạc Gia Lương nhìn nhau câm nín, trong lòng lại nở một nụ cười khổ sở.

Chị nói Hàng Hàng của chị xứng với bất kỳ người nào, nhưng lại không ngờ gia đình họ lại hiển hách đến thế, không phải là sợ hãi, mà là quá đột ngột.

- Lâu như vậy mới gặp mặt, vô cùng thất lễ, mong ông thông gia lương thứ. – Ông Trác Minh nghiêm trang xin lỗi.

Ông bà Gia không dám thở mạnh, chỉ cười khan mấy tiếng.

Gia Doanh không tiện nói xen vào, chỉ lo lắng suông.

Chỉ có Gia Hàng và Tiểu Phàm Phàm coi nơi này như khu vui chơi.

- Đại thủ trưởng, trông ngài uy nghiêm vô hạn, ai nhìn thấy ngài cũng muốn thẳng thắn bộc lộ, mau dịu dàng hơn một chút, nếu không ngay cả Tiểu Phàm Phàm cũng trở nên nghiêm trang mất. – Gia Hàng cong môi, thoải mái trêu đùa.

Mặt bà Âu Xán tái xanh đi, con bé Gia Hàng này thật không biết lớn nhỏ.

Ông Trác Minh sờ lên mặt, tự giễu mình:

- Làm thế nào được bây giờ, bệnh nghề nghiệp nên cơ thịt cứng hết lại rồi, không nghe theo lệnh nữa.

- Ha, Phàm Phàm, nó dám không nghe lệnh đại thủ trưởng kìa, mau nói theo quân pháp. – Gia Hàng xị mặt ra, véo má Tiểu Phàm Phàm.

Lời Heo nói chính là chân lý, Tiểu Phàm Phàm lập tức thu nụ cười lại, phùng má lên theo.

- Được, theo lệnh Phàm Phàm, gỡ mặt nạ xuống.

Ông Trác Minh bật cười, xua tay:

- Hai vị thông gia, mời ngồi, tôi không nói gì hết, lát nữa uống rượu đáp lễ.

Trên bàn tiệc không phân lớn nhỏ, không khí tự nhiên trở nên sôi nổi hơn.

Gia Doanh lẳng lặng đánh giá Trác Thiệu Hoa, anh đang nhìn Gia Hàng, tuy không nói gì nhưng ánh mắt ấy như có một sức mạnh kỳ lạ khiến người ta cảm thấy bình yên, sự dịu dàng

Trang: [<] 1, 81, 82, [83] ,84

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT