watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4276 Lượt

bỏ qua như vậy! Hôm nay, tại hạ thật sự phải mở to mắt mà nhìn rồi!”

“Phượng Kỳ! chớ có giả bộ nữa, ta biết chính là chàng!”

“Cái gì?!”

Đoạn Cửu Ngân đột ngột quay người lại, tự tin tiến gần, trên môi nàng nở nụ cười khoe hai núm đồng tiền duyên dáng: “Phượng Kỳ, thuật dịch dung của chàng mặc dù cao minh. Nhưng vừa rồi khi đối phó với Thất cô nương, chàng đã sử dụng chiêu thức quen thuộc, cho nên ta dám khẳng định Phượng Cửu chính là Phượng Kỳ!”

Hắn cười một hồi dài, rồi đưa tay kéo chiếc mặt da người trên mặt xuống.

Đằng sau chiếc mặt nạ quả nhiên là gương mặt vô cùng tuấn mỹ của Phượng Kỳ. Tiếp đó hắn lại uống một viên thuốc, trong chốc lát giọng nói cũng được khôi phục.

Phượng Kỳ cười hì hì, ôm trọn lấy nàng vào trong lòng, mãnh liệt hôn: “ Cửu Ngân, đè nén mấy ngày nay ta sắp không chịu nổi nữa rồi…”

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc, Đoạn Cửu Ngân nội tâm cực kỳ kích động. Mặc dù dựa vào chiêu thức nàng đã đoán ra là hắn, nhưng cũng không ngờ rằng hắn thật sự sẽ theo nàng hồi kinh.

“Cái tên khốn khiếp này, rõ ràng mấy ngày nay đều ở bên cạnh ta! Tại sao chàng phải dịch dung? Dịch dung còn chưa tính, tại sao lại còn cho ta phát hiện được chàng? Ưm… Cái tên khốn khiếp này, chàng có biết hay không?… Mấy ngày này ta rất nhớ chàng!”

Phượng Kỳ không nói lời nào, trực tiếp ôm nàng ngã xuống giường: “Ta dịch dung vì muốn dụ sát thủ hành động. Về phần cố ý lộ ra sơ hở, đương nhiên là muốn thử nàng một chút, xem nữ nhân này ở sau lưng ta có dám hồng hạnh vượt tường không?”

“Phượng Kỳ, chàng là tên hỗn đản khốn khiếp!”

“Được được, ta là hỗn đản khốn khiếp, nhưng hỗn đản khốn khiếp này mỗi ngày nhìn thấy nữ nhân mà mình yêu mến lại không thể hôn, cũng không được đụng vào. Ta đã kìm nén đến phát điên rồi, bây giờ cho dù có người nhìn thì ta đây cũng mặc kệ…”

“ Ưm… cái tên này, chàng đáng chết!” Tất cả những lời nói của nàng đều được hắn nuốt vào bằng nụ hôn cuồng nhiệt.

Chỉ là, sau một đêm triền miên này, không biết sắp tới sẽ có những điều gì chờ đón hai người!

Sáng sớm ngày hôm sau, Phượng Kỳ sai Bảo Nhi sửa sang hành lý cho Đoạn Cửu Ngân, giao cho nàng không ít ngân phiếu.

Hắn đã chuẩn bị thuyền bè sẵn sàng, tùy lúc có thể khởi hành đi Kinh thành, đoạn đường từ Kỳ phủ tới bến cảng hắn cũng sai người chuẩn bị sẵn kiệu mềm cho nàng nghỉ ngơi.

Khi tất cả đã được chuẩn bị xong, hắn mang theo Việt Phong cùng mấy người làm thân tín tiễn nàng ra khỏi Kỳ phủ bằng cửa chính. Từ đầu tới cuối hắn thủy chung mặt lạnh, bộ dáng như có người đang thiếu hắn mấy triệu lạng bạc vậy!

Đoạn Cửu Ngân biết trong lòng hắn không được thoải mái, nhưng cha nàng hiện nay chưa biết sống chết thế nào, vẫn là quyết định hồi kinh xem một chút.

“Nhớ, sau khi hồi kinh, thấy cha nàng bình yên vô sự lập tức trở về bên ta, ta sẽ sai người ở bên kia tiếp đón nàng. Còn nữa không cho phép sau lưng ta nghĩ tới nam nhân khác, càng không được ở kinh thành ngàn dặm xa xôi len lén cùng thiếu gia công tử gặp mặt riêng tư. Nếu bị ta bắt gặp được,không cắt nàng làm tám khúc thì không phải là ta…”

Phượng Kỳ nói ra những lời này khiến nàng không biết nên tức hay nên cười. Nàng đưa tay giúp hắn sửa sang lại vạt áo, trong mắt mang theo vài phần lưu luyến không thôi.

“Khi không có ta ở bên cạnh, chàng nhớ phải bảo trọng thân thể. Còn nữa, chàng bình thường quá kiêng ăn, buổi tối ngủ lại hay đạp chăn, ta đã dặn dò Bảo Nhi quản thúc chút tật xấu này của chàng.”

“Nàng nói ta cũng thật có ý tứ, còn nàng thì không phải vậy, thân thể rõ ràng ốm tong teo, còn ăn ít như vậy…”

“Chàng nha! Mới đó đã không nghe lời, công việc bận rôn không phải làm một lúc là xong được, không có ta ở bên cạnh không cho phép được thức khuya.”

Hai người đều xem đối phương là một đứa trẻ, ngươi một lời ta một câu nói chuyện không ngừng.

Việt Phong đứng một bên không nhịn được cau mày ho nhẹ một tiếng:

“Ta nói hai vị, không phải sinh ly tử biệt, làm chi mà hai vị lại buồn nôn đến vậy? Hì hì… Kỳ thiếu nếu là thật sự không yên lòng, đi theo hồi kinh là được.”

Đề nghị của hắn trực tiếp được đổi lấy cái liếc mắt khinh thường của Phượng Kỳ

Thấy thế, hắn ý cười đầy mặt:”Được được được… cứ cho là ta chưa nói, mọi người cứ coi như là ta không tồn tại.”

Đoạn Cửu Ngân mắt mở to nhìn chăm chú khuôn mặt tuấn mỹ của Phượng Kỳ. Lần này về kinh, nàng đã suy nghĩ rất nhiều, muốn hắn cùng làm bạn đường, nhưng hắn lại cố chấp không chịu. Cho tới bây giờ, nàng vẫn chưa rõ nguyên nhân là do đâu? Nhưng nàng tôn trọng sự lựa chọn của hắn, nếu như kinh thành là nơi cấm địa của hắn , nàng sao có thể ích kỷ mà miễn cưỡng hắn được.

Chỉ là, lần chia tay này không biết tới khi nào mới có thể đoàn tụ cùng hắn. Những ngày gần gũi ngắn ngủi vừa rồi cũng khiến cả hai thấu hiểu được nhau, trong lòng nàng sớm đã khắc sâu bóng hình của hắn.

Phu kiệu đợi cũng đã lâu, Đoạn Cửu Ngân nói lời từ biệt rồi mới nỡ rời đi. Dù cho thiên ngôn vạn ngữ cũng nói không hết nỗi nhớ mong trong lòng nàng.

Vì vậy nàng dứt khoát hạ quyết tâm xoay người bước lên kiệu. Cách màn kiệu bốn mắt nhìn nhau, nàng thấy được trong mắt Phượng Kỳ những tình cảm nồng nàn không dứt.

Vào giờ phút này, nàng lại kích động muốn xuống kiệu không đi nữa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống nỗi kích động trong lòng. Buông màn kiệu khẽ lệnh cho phu kiệu khởi hành, cưỡng bách mình bỏ qua dáng điệu uất ức đáng thương của Phượng Kỳ.

Khi cỗ kiệu đi tới cảng khẩu, một chiếc thuyền lớn đột nhiên xuất hiện trước mắt. Chiếc thuyền này mặc dù nhỏ hơn chiếc thuyền của Phượng Kỳ rất nhiều, nhưng để chứa tám đến mười người không là vấn đề.

Người lái đò mặc một bộ áo vải thô, vừa nhìn thấy cỗ kiệu, hắn liền tươi cười chào đón:

“Xin hỏi là Đoạn cô nương sao?”

“Đúng vậy.” Đoạn Cửu Ngân mặc trường bào màu trắng, mái tóc được buộc cao, rõ ràng là thân nữ nhi, lúc này lại giống như nam nhi, anh tuấn động lòng người. Da thịt nàng vốn là màu mật ong, trải qua nhiều ngày chăm sóc càng trở nên mềm mại đến mê người.

“Kỳ thiếu lệnh cho ta ở nơi này chờ Đoạn cô nương đã lâu, xin mời Đoạn cô nương lên thuyền”

Nhìn chiếc thuyền được chuẩn bị riêng cho mình, Đoạn Cửu Ngân không khỏi cảm kích Phượng Kỳ dụng tâm vất vả. Mặc dù hắn không cùng mình hồi kinh, nhưng tấm lòng của hắn, sự ân cần quan tâm của hắn đủ để nói rõ tất cả.

Nàng lệnh cho phu kiệu hạ kiệu, từ tốn bước lên thuyền. Nhìn vật dụng trong phòng được hắn chuẩn bị hết sức đầy đủ, mặc dù phòng không lớn nhưng bên trong lại được phủ lên một tấm thảm dày mềm mại, còn có điểm tâm và một bình trà.

Sau khi người chèo thuyền sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho nàng xong, liền thông báo với nàng mấy tiếng rồi đi tới mũi thuyền.

Lúc này thuyền đã xuất bến tiến ra biển. Để đến được đất liền, lâu thì bảy ngày mau thì năm ngày. Hi vọng lúc đó phụ thân đã vượt qua được cơn nguy hiểm.

Đang lúc Đoạn Cửu Ngân định thay đổi xiêm y thì phát hiện trên thuyền, ngoài người chèo thuyền tựa như còn có người thứ ba.

“Người nào?” Nàng đột nhiên quay đầu lại, phát hiện rõ ràng một bóng dáng cao lớn xuất hiện tại khoang thuyền. Gương mặt mặc dù cực kỳ bình thường nhưng lại tỏa ra một cỗ khí thế bén nhọn.

Nàng đề phòng nhìn nam tử đột nhiên xuất hiện ở khoang thuyền:

“Người là ai?”

Đối phương co lại hai nắm đấm, ánh mắt sắc bén: “Đoạn cô nương, tại hạ Phượng Cửu là Kỳ Thiếu phái tới bảo vệ Đoạn cô nương hồi kinh.”

Nghe vậy, Đoạn Cửu Ngân chau mày liễu.

Phượng Cửu? Vì sao chưa từng nghe Phượng Kỳ đề cập tới bên cạnh hắn còn có một nhân vật như vậy? Chẳng nhẽ, người này là hắn nuôi để làm hộ vệ mật?

Đối phương khẽ cười nhạt, mang theo vài phần ý tứ hài hước:

“Đoạn cô nương không cần đề phòng như thế, Kỳ thiếu làm chuyện tự có sự sắp xếp của hắn. Tuy nói, Đoạn cô nương cũng có công phu phòng thân, nhưng trên biển có nhiều nguy hiểm, Kỳ Thiếu thật sự không yên lòng. Cho nên mới phái tại hạ là người thân cận tới bảo vệ, kính xin Đoạn cô nương yên tâm.”

Đoạn Cửu Ngân nhìn thấy ý hài hước thoáng trên nét mặt hắn thì trái tim đột nhiên khẽ run lên.

Phượng Kỳ? !

Đó là nụ cười quen thuộc của Phượng Kỳ? Nhưng gương mặt và thanh âm người này rõ ràng không hề giống Phượng Kỳ! Nàng hạ xuống tâm trạng hoảng hốt, nhất thời cũng tự cười thầm chính mình, mới chia tay chưa tới nửa ngày đã nhớ nhung hắn.

Nàng hướng đối phương chắp tay: “Vậy làm phiền Phượng công tử, Cửu Ngân xin được cảm tạ trước.”

“Đoạn cô nương không cần đa lễ tại hạ tên là Phượng Cửu, Đoạn cô nương có thể gọi thẳng tên của tại hạ.”

Hắn cùng Phượng Kỳ có tư thái cùng động tác giống nhau như đúc, nam tử trước mắt này giống như là chính Phượng Kỳ vậy, chẳng nhẽ nàng xuất hiện ảo giác?

Trên dưới Kỳ phủ không có người cùng họ Phượng Kỳ, người này nếu được đặt tên là Phượng Cửu chắc chắn cùng Phượng Kỳ có quan hệ mật thiết, nên mới có nụ cười giống nhau đến vậy.

Đoạn Cửu

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT