watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4281 Lượt

Ngân không muốn tìm hiểu chân tướng nữa, Phượng Kỳ phái người bảo vệ nàng nhất định là có mục đích của hắn. Mặc dù người này trong lúc nói truyện không hề có tư thế khép nép của kẻ dưới, nhưng trên người hắn cũng không tỏa ra ác ý nào.

Mấy ngày kế tiếp, dọc đường đi cũng bình an vô sự. Chỉ là qua những ngày tiếp xúc, Đoạn Cửu Ngân lại phát hiện Phượng Cửu có tính khí và thói quen mấy phần giống Phượng Kỳ.

Buổi tối hai người cùng dùng bữa, Đoạn Cửu Ngân cũng không phải là người nhiều lời, Phượng Cửu lại càng không. Ngoài mặt hắn nhìn rất lạnh lùng nhưng trong lời nói lại lộ ra ý tứ hài hước:

“Lần này Kỳ thiếu không tự mình đưa Đoạn cô nương hồi kinh, Đoạn cô nương trong lòng có phải không thoải mái?”
Đoạn Cửu Ngân nhìn hắn, bên môi nở nụ cười yếu ớt: “Mặc dù ta không biết giữa hắn và triều đình có hiểu lầm gì, nhưng mỗi người đều có lập trường riêng, hắn không muốn hồi kinh, ta tự nhiên không thể cưỡng ép hắn.” Ngoài miệng mặc dù nói vậy nhưng trong lòng không khỏi có chút thất vọng.

“Như vậy trong nội tâm Đoạn cô nương, có hay không hi vọng Kỳ thiếu có thể về kinh dốc sức vì triều đình?”

Đoạn Cửu Ngân chậm dãi ăn cơm, đưa mắt tỉ mỉ quan sát tướng mạo bình thường của nam nhân trước mặt. Chẳng nhẽ hắn biết được điều gì?

“Hiện nay, triều đình đang cần người, Đột Quyến cậy mạnh lấn áp Đại Uyên ta. Bất kể người nào, đã là con dân Uyên Quốc trên người đều mang theo thù nhà hận nước. Phượng Kỳ… nếu đã từng là đại nguyên soái lãnh binh đánh giặc, trong lúc đất nước gặp nạn tự nhiên nên dốc sức vì đất nước!”

Hắn đột nhiên cười lớn: “ Hoàng Thượng Uyên Quốc quả nhiên có được một đám ngu trung hiếu nghĩa.”

“Lời này của người là có ý gì?” Đoạn Cửu Ngân bị lời của Phượng Cửu làm cho tức giận: “Chẳng nhẽ khi đất nước gặp nạn, người có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Đột Quyến vì tranh đoạt đất đai mà gây chiến với Uyên Quốc khiến cho rất nhiều dân thường và tướng sĩ phải uổng mạng, người có biết không? Đã là con dân Uyên Quốc thì không thể để cho đất nước mình bị giặc dã xâm phạm.Nếu không có người tài ra sức bảo vệ đất nước, khi dân chúng rơi vào cảnh nước mất nhà tan thì sao có thể an cư lạc nghiệp?”

Nàng bất bình nói lên ý kiến, nhưng trong mắt Phượng Cửu chỉ tràn ngập ý hài hước. Thấy thế Đoạn Cửu Ngân lại càng tức giận. Người này và Phượng Kỳ có cùng một quan điểm, mỗi lần nhắc tới việc gây dựng nghiệp lớn vì Uyên Quốc, liền tỏ vẻ không quan tâm. Khiến nàng nhìn thấy, không nhịn được ý nghĩ muốn đánh hắn một trận.

Không thể nuốt trôi, nàng tức giận buông chén đũa, ánh mắt lạnh lùng: “Người là thủ hạ của Phượng Kỳ, cho nên về lập trường chính trị, ta và ngươi không cùng quan điểm, nói nhiều hơn nữa cũng không có ý nghĩa. Ta đã dùng đủ, Phượng công tử xin cứ tự nhiên…”

Thấy nàng lạnh lùng quay người đi, Phượng Cửu từ tốn cầm đũa tiếp tục ăn, khóe miệng có vài phần đùa giỡn. Nữ nhân này, mỗi khi nhắc tới chính sự đều sẽ nổi giận tưng bừng…

Nén đầy một bụng tức giận, Đoạn Cửu Ngân sau khi trở về phòng liền cảm thấy hối hận. Mình tự nhiên nổi giận trước mặt người lạ, hơn nữa còn vô tình coi người đó là Phượng Kỳ mà trút giận, rõ là…

Nàng lấy tay gõ mạnh vào trán, ảo não nằm trên giường. Mấy ngày nay nàng càng cảm thấy Phượng Cửu có rất nhiều điểm giống Phượng Kỳ, chẳng nhẽ nàng đã quá nhớ hắn rồi sao!?

Mí mắt càng lúc càng nặng, nàng từ từ tiến vào giấc mộng mang theo nỗi nhớ thương Phượng Kỳ!

Cũng không biết đã ngủ bao lâu, nàng bỗng nghe thấy tiếng chân rón rén khác thường.

Nàng đột ngột mở mắt, bóng tối bao trùm khắp khoang thuyền. Một bóng đen như ẩn như hiện đang chậm rãi tiến đến gần nàng.

Dưới ánh trăng, lóe lên ánh thép sáng ngời của thanh trường kiếm đâm về phía nàng. Nàng vội vàng nghiêng người thoát được nguy hiểm, thanh kếm sắc bén cắm sâu vào trong chăn.

“Đoạn Cửu Ngân, chịu chết đi!” một tiếng kêu khẽ, trường kiếm lại nhanh nhẹn đâm tới ra chiêu dồn dập muốn đẩy nàng vào chỗ chết…

Tay không tấc sắt, nàng chỉ có thể né tránh, người nọ rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, hơn nữa lại rất có bản lĩnh. Mắt thấy thanh kiếm sắp đâm thẳng vào cổ họng mình, nàng không còn kịp né tránh đành nhắm mắt đứng im chịu trận. Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, bên tai nàng chợt vang lên tiếng kêu đau…

Người áo đen võ công rất cao, nhưng Phượng Cửu ra chiêu cực kỳ ảo diệu. Chỉ trong mấy chiêu, hắn đã khống chế được người áo đen khiến trường kiếm rơi xuống phát ra tiếng vang thanh thúy, ngón tay hắn khẽ đè lên cổ họng của người nọ.

Đoạn Cửu Ngân hơi thở dồn dập, chân mày hơi chau lại. Mới vừa rồi, Phượng Cửu sử dụng mấy chiêu kia càng nhìn càng cảm thấy quen mắt, chẳng lẽ…???

Nàng tiến lên gỡ bỏ khăn che mặt của người áo đen. Khi nàng thấy rõ khuôn mặt của đối phương thì không khỏi giật mình đứng lặng người.

“Thất cô nương?”

Nhiếp Tiểu Kỳ thấy sự việc đã bị bại lộ, dung mạo tuyệt đẹp thoáng qua hận ý: “ Không sai, chính là ta!”

“Nàng có võ công sao?” Đoạn Cửu Ngân không ngờ tới, Thất cô nương thường ngày mảnh mai như nước lại có một thân công phu thật lợi hại. Bộ kiếm pháp nàng vừa sử dụng, người bình thường tuyệt đối không thể luyện được.

Phượng Cửu khẽ “Hừ…” một tiếng: “Người thừa kế duy nhất của Ám Lâu, từng danh chấn giang hồ. Nàng từ nhỏ đã được cha nàng hết lòng dạy dỗ thì bản lãnh làm sao có thể bình thường đây?”

“Người nhận ra ta?!” Nhiếp Tiểu Kỳ không nghĩ tới, người nam

tử trông hết sức bình thường này chỉ liếc mắt đã nhận ra vừa rồi là nàng sử dụng chiêu thức trong bộ kiếm pháp của Ám Lâu.

Phượng Cửu điểm nhẹ vào hai huyệt đạo của nàng: “Nàng cho là nàng sử dụng chút thủ đoạn kia, có thể qua mặt được ta hay sao? Nhiếp Tiểu Kỳ, Kỳ thiếu đã cho nàng không ít cơ hội, không ngờ rằng nàng vẫn cứng đầu như vậy!”

“Phượng Kỳ sớm đã biết ta sẽ ra tay với Đoạn Cửu Ngân sao?” Ánh mắt của nàng trở nên hoảng loạn.

Phượng Cửu cười lạnh: “Ngay từ lúc Kỳ phủ trên dưới xôn xao tin tức Hoàng Thượng bị ám sát, thì Kỳ thiếu cũng đã biết trong chuyện này chắc chắn có kẻ đang giở trò quỷ. Đảo Thần Tiên luôn cùng bên ngoài ngăn cách, ngoài thủ hạ trong mạng lưới thông tin của Kỳ thiếu thì chỉ còn thuộc hạ trong Ám Lâu của nàng mà thôi”
Nghe vậy, Nhiếp Tiều Kỳ kinh ngạc không thôi.
“Nàng cho là Kỳ thiếu thật không biết? Mấy năm quan dù thân nàng ở tại đảo Thần Tiên, nhưng những người còn sống sót trong Ám Lâu đã sớm tìm được nàng. Họ hi vọng nàng chấn hưng lại Ám Lâu. Lần này Hoàng Thượng bị ám sát, nàng phái người thả ra tin tức này ở trong phủ là có mục đích, chính là khiến Đoàn cô nương lo lắng. Tiếp theo Đoàn cô nương sẽ yêu cầu được trở về kinh, sau đó nàng có thể thừa dịp Đoàn cô nương trên đường về kinh, ra tay giết chết nàng ấy để giải mối hận trong lòng. Ta nói có đúng hay không?”

Lời nói này, chẳng những khiến Nhiếp Tiểu Kỳ khiếp sợ, ngay cả Đoạn Cửu Ngân cũng kinh ngạc không thôi.

Nhiếp Tiểu Kỳ lộ ra nụ cười tuyệt vọng: “Nếu kế hoạch của ta đã bị chàng nhìn thấu, như vậy… Muốn đánh muốn giết thì tùy ngươi”

Vốn là kế hoạch hết sức chu toàn, thật không ngờ tới Phượng Cửu lại xuất hiện phá hư tất cả.

“Tốt, nếu nàng thực sự muốn chết, ta liền thay mặt Kỳ thiếu thành toàn cho nàng!”

Hắn dồn lực vào tay phải đánh một chưởng về phía Nhiếp Tiểu Kỳ, giữa chừng thì bị Đoạn Cửu Ngân chặn lại: “Phượng Cửu, chớ đả thương nàng!”

“Vì sao?” Hắn không hiểu, Nhiếp Tiểu Kỳ nhiều lần muốn ám hại nàng, tại sao nàng còn cứu nàng ta?

“Vì ta cảm thấy nàng ấy rất đáng thương…” Đoạn Cửu ngân xoay người nhìn khuôn mặt tuyệt vọng của Nhiếp Tiểu Kỳ: “Thất cô nương, nàng cho rằng chết là có thể giải quyết tất cả? Ban đầu, Ám Lâu trong một đêm bị người ta phá hủy. Cha nàng vì bảo vệ nàng mới cầu xin Phượng Kỳ cứu nàng thoát khỏi nguy hiểm. Mạng này của nàng là do rất nhiều người đã hi sinh để đổi lấy, nàng không biết quý trọng sao? Nàng hãy suy nghĩ cho kỹ, chỉ vì tình yêu mà từ bỏ tính mạng của mình, làm như vậy có phải là đã phụ lại tấm lòng mong mỏi của cha nàng. Phụ lại công sức của Phượng Kỳ lúc trước đã cứu nàng?”

Lúc này Đoạn Cửu Ngân chỉ mặc quần áo ngủ, sợi tóc xốc xếch, nhưng thần sắc kiêu ngạo, thu hút ánh mắt Phượng Cửu không thể rời khỏi người nàng. Kể cả khi đối mặt với kẻ thù muốn giết hại mình, nàng vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo.

Nhiếp Tiểu Kỳ nghe nàng nói một hồi thì quay người nhìn mặt biển mênh mông.

“Tính mạng của mỗi người đều hết sức quý giá! Thất cô nương, đời này kiếp này, Đoạn Cửu Ngân ta mặc dù không thể làm bằng hữu với nàng, nhưng ta cũng không muốn trở thành kẻ địch của nàng. Nếu trong lòng nàng đã hiểu ra, ta hi vọng chuyện tối nay coi như không xảy ra! Mọi người nước sông không phạm nước giếng, không còn liên quan gì tới nhau nữa.”

Nói xong, nàng đưa tay giải huyệt đạo cho Nhiếp Tiểu Kỳ: “Nàng hãy đi đi…”

Nhiếp Tiểu Kỳ không ngờ tối nay tới ám sát lại có kết cục như vậy, hận ý

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT