watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2463 Lượt

theo ý anh hay sao mà tôi thấy hai người thường đi xem phim.”

Diệp Ân yên lặng xem sách, nhớ tới trước đây đầu óc một trận trướng đau: “Tùy cô nghĩ thế nào thì nghĩ.”

Hai người đối diện rời đi lúc nào Diệp Ân cũng không rõ, cô vẫn chuyên tâm đọc sách, kỳ thực mạch suy nghĩ sớm không biết đã phiêu đi nơi nào.

Nhớ tới năm ấy cùng một chỗ với Diệc Nam, bọn họ thực sự là thường đi xem phim, hình như trò giải trí lớn nhất của hai người cũng chỉ có việc này, những thứ khác chiếm quá nhiều thời gian mà Diệp Ân lại luôn luôn bề bộn nhiều việc.

Bây giờ nghĩ lại, cô thật sự không xứng với chức bạn gái, không làm nũng cũng không bán manh, lại càng không đòi niềm vui từ bạn trai. Trừ mỗi ngày bận học ra, cô cũng rất ít khi quan tâm Diệc Nam.

Con gái thường thích nhiều thứ đông tây cô lại không thích, mọi thứ mà các cô gái mong muốn sở hữu hình như đều không thích hợp với cô. Cô không thích đi dạo phố, không thích mua đồ trang điểm, cũng không thích đi công viên giải trí thủy cung, nghĩ đến Diệc Nam cùng một chỗ với cô thật là không có một chút thú vị nào, có thể chịu được một năm thật đúng là kỳ tích.

Diệc Nam bình thường nghĩ đến những thứ ấy, khẳng định mất không ít tâm tư.

Nghĩ tới đây Diệp Ân lại một trận ảo não, lẽ ra không nên dỗi mà trả lời “Tùy cô nghĩ thế nào thì nghĩ”, Diệc Nam nghe thấy sẽ có bao nhiêu khổ sở.

Thu dọn đồ đạc trở về, lúc đi ngang qua rừng cây nhỏ nhìn thấy Diệc Nam và cô gái kia mặt đối mặt nói chuyện, viền mắt cô ta đỏ bừng hình như rất khổ sở, biểu tình của Diệc Nam là lãnh đạm mà Diệp Ân chưa từng thấy qua.

Bộ dáng hai người họ hình như là cãi nhau, Diệp Ân không dám nhìn lâu, ôm sách bước nhanh đi qua.

Buổi tối từ phòng thí nghiệm trở về, lại thấy Bạc Diệc Nam ở cửa, anh dựa vào tường hơi thùy con ngươi không biết đang suy nghĩ gì, nghe thấy tiếng bước chân của cô mới chậm rãi ngẩng đầu, con ngươi đen thâm thúy hiện rõ, thần sắc mệt mỏi nói không nên lời.

Chương 8: Vết rạn

Sắc mặt Bạc Diệc Nam rất xấu, ánh sáng chiếu lên hành lang sáng sủa khiến cho màu da trắng bệch của anh càng thêm giật mình, sợi tóc đen nhánh che trên trán, anh đứng nơi đó đôi mắt cụp xuống như đang suy nghĩ, cả người yên tĩnh như một bộ tranh thủy mặc. Theo trực giác, Diệp Ân cảm thấy không thích hợp, không kịp nghĩ nhiều đi nhanh tới bên cạnh anh: “Không thoải mái sao?”

Giọng nói cô tràn ngập lo lắng, trái lại Diệc Nam không nói lời nào, chỉ yên tĩnh nhìn cô. Diệp Ân thấy ánh mắt chuyên chú mà phức tạp của anh, cảm giác xấu hổ không chỗ nào che giấu được. Mỗi khi đối mặt với anh cô lại cảm thấy áy náy, cảm giác như làm chuyện xấu bị anh nắm bắt, nên quẫn bách .

“Tìm em có chuyện gì ah?” Cô đứng trước mặt anh, đầu cúi rất thấp, tự dưng lại có loại ảo giác, giọng nói cô cũng không khỏi hạ thấp.

Diệc Nam nhìn cô một hồi mới rũ mắt xuống, giọng nói trầm thấp hơi khàn khàn: “Hình như anh phát sốt.”

Diệp Ân nghe thế vội vàng đặt tay lên trán anh, ngón tay mới chạm tới liền bị nhiệt độ nóng rực làm cho hoảng sợ: “Nóng đến như vậy mà anh còn chạy loạn!”

Diệc Nam cầm lấy ngón tay mát lạnh của cô, tròng mắt cong lên nhìn cô cười: “Không ai quan tâm, chỉ có thể tìm em.”

Diệp Ân nhìn con ngươi đen nhuận thâm thúy của anh, bên trong là ảnh ngược bản thân với bộ dáng đau lòng nan kham. Trong lòng cô đau rầu rĩ, vội vàng dời mắt đi chỗ khác: “Vào đi thôi.”

Cô tìm nhiệt kế cho anh, lại ép anh uống thuốc, sau đó lấy cồn giúp anh lau lòng bàn tay và lưng để giảm nhiệt độ, những thứ này đều là Diệc Nam dạy cô trước đây. Hình như thời không qua lại không ngớt, trong đầu Diệp Ân không khống chế được lại nhớ tới thời gian mới đầu cùng một chỗ với anh.

Sau khi vào nhà Bạc Diệc Nam nói chuyện rất ít, yên tĩnh ngồi trên giường đưa lưng về phía cô.

Ngón tay Diệp Ân khẽ lướt qua chiếc lưng rắn chắc của người con trai, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn. Cảm xúc nóng hổi làm cho hai bên má cô dần dần như bị đốt lên nóng bừng, lúc tâm viên ý mã vội vàng thu tay, để che giấu cảm xúc cô liền đánh trống lảng: “Đói không? Em đi nấu cho anh ít đồ.”

Diệc Nam nói không đói, cúi đầu cài từng cúc áo sơ mi lại, vải vóc tiếp giáp với cơ thể, từng chút một bao lấy vóc người cường tráng hoàn mĩ của anh. Trong lòng bàn tay của Diệp Ân dường như còn lưu lại từng chạm đến quá xúc cảm hòa khí tức.

Thật là muốn chết!

Cô hô hấp dồn dập cuống quít dời mắt, sốt ruột muốn đi ra ngoài: “Vậy anh ngủ đi, em còn bài luận văn phải viết, có việc gì thì gọi em.”

Bạc Diệc Nam lúc này mới xoay người lại nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch, liếc mắt một cái liền hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô: “Không cần phải khẩn trương, bỗng nhiên muốn có người ở bên, anh sẽ không nói điều gì khiến em khó xử đâu.”

Diệp Ân đứng ở cửa, cách xa đối diện với anh.

Cục diện của hai người bây giờ là cực kỳ không ổn. Diệp Ân mỗi lần nhìn anh, nhớ tới anh, trong lòng đều khó chịu, anh khiến cô không dám đụng vào một khối ký ức, loại cảm giác này khi cùng với Mạch Nha là tuyệt đối khác biệt——

Mạch Nha quá tùy hứng, bọn họ chia tay-tái hợp vô số lần, cho nên trong tiềm thức hình như luôn luôn biết anh ấy sẽ tiếp tục ở nơi đó. Thế nhưng Diệc Nam không giống như vậy, bề ngoài nhìn anh có vẻ bình tĩnh trầm ổn trái lại nội tâm anh lại yếu đuối cô đơn.

“Vì sao không tìm lấy một bạn cùng phòng, chí ít có thể giúp đỡ lẫn nhau.” Cô thật sự lo lắng cho anh, trước đây người con trai này luôn lý trí, việc gì cũng đều độc lập tự chủ, thế nhưng bây giờ xem ra, việc chia tay cô chẳng ảnh hưởng gì tới anh, chỉ là người này quá sâu trầm, không muốn bộc lộ trước mặt người khác.

Diệc Nam nhẹ nhàng dựa vào đầu giường, thờ ơ nhắm mắt, lời nói ra miệng cũng là một bộ thờ ơ: “Anh không muốn có người khác ở cùng phòng.”

Tay Diệp Ân dấu ở phía sau, ngón tay hung hăng cắm vào lòng bàn tay, cảm xúc trong lòng mới hơi giãn ra lại đột nhiên trào lên một trận đau đớn sắc nhọn, anh cái gì cũng không nói khiến cho trong lòng cô càng thêm áy náy, thế nhưng lúc anh nói, trong lòng cô cũng không thể dễ chịu hơn một chút. Đến tột cùng đó không chỉ là áy náy mà còn là tình yêu, cô càng bước tới lại càng hồ đồ.

Diệp Ân chạy ra phòng ngủ, cụt hứng ngồi trên sô pha trong phòng khách, trong đầu hỗn loạn không chịu nổi, một lúc là hình ảnh những năm trước còn ở bên cạnh Mạch Nha, một lúc sau tất cả đều là hình ảnh của Diệc Nam, chính cô cũng bắt đầu ghét những dao động bất định của mình. Cô cứ ngồi thế cho đến khi bạn cùng phòng mở cửa trở về còn mang theo một người đàn ông xa lạ.

Diệp Ân chán ghét nhíu mày, đây không biết là lần thứ bao nhiêu rồi, nhưng cô vẫn đành nhẫn nại không nói gì, trong lòng lại bắt đầu tính đến việc dọn nhà.

***

Rất nhanh sẽ tốt nghiệp, thế nhưng khoảng thời gian này lại đặc biệt quan trọng, Diệp Ân không muốn những việc rối loạn này ảnh hưởng đến, thế nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn cô nên đi đâu để tìm được chỗ thích hợp đây?

Giường của cô cũng không lớn, thân hình cao lớn của Diệc Nam nằm ở phía trên đã chiếm hơn phân nửa, Diệp Ân giúp anh dịch góc chăn lại, kiểm tra lại một lần xem anh có hạ nhiệt hay không, lúc này mới ôm notebook cả người lười nhác ngồi trên sô pha bắt đầu kiểm tra phòng nguyên.

Sát vách thường thường truyền đến tiếng nam nữ giao hợp dâm đãng, ăn nói thô tục, tình – sắc thịt – thể, tiếng va chạm. Diệp Ân cảm thấy phiền vô cùng phiền, lại sợ đánh thức Diệc Nam thì càng thêm xấu hổ, dùng sức khẽ gõ lên tường, thế nhưng được một lúc bên kia lại bắt đầu, hai người kia dường như một chút cũng không để ý người khác chia sẻ “Tình thú” của họ .

Bạn

cùng phòng là một cô gái người Trung Quốc nhỏ nhắn xinh xắn động lòng, gầy teo nho nhỏ, thế nhưng Diệp Ân lại không nghĩ đến tiếng kêu của cô ta lại có thể như vậy… Cô lại len lén liếc mắt người con trai đang ngủ say trên giường, có lẽ do uống thuốc nên anh ngủ được an ổn, vẫn không có động tĩnh gì.

Diệp Ân thở ra, cầm nút tai nhét vào lỗ tai, kế tiếp cô làm thế nào mà ngủ quên mất, cho đến khi cơ thể bắt đầu không thích hợp, hình như làm một hồi khó có thể mở miệng, xuân – mộng, nửa mê nửa tỉnh, cơ thể mơ hồ cuốn lấy người đàn ông phia trên.

“Diệc Nam ——” cô mơ hồ gọi anh, ngón tay anh qua lại vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, theo bản năng mà cơ thể đáp lại động tác của anh.

“Anh đây.” Anh thấp giọng đáp một tiếng, âm thanh ban đêm trầm thấp, nói không nên lời – rất trêu ngươi.

Diệp Ân sau một hồi thích ứng được với bóng tối mới nhìn rõ ngũ quan mơ hồ của anh, anh nằm trên người cô, hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái phả lên hai gò má, một đôi mắt lại nặng nề liếc nhìn cô, bên trong tràn đầy ôn nhu không biểu hiện ra.

Anh lại gục đầu cúi xuống, hôn lên cơ thể cô, nghiêm túc lạ thường, liếm trên đó một cách dày đặc mà tinh tế, rồi anh liếm đến làn môi cô, lại nhẹ nhàng đưa đầu lưỡi của chính mình vào trong miệng cô.

Diệp Ân bị anh hôn đến hỗn loạn, sớm cũng cảm giác được vật cứng như bàn ủi thẳng tắp đặt trên bụng của mình, cô không dám động đậy, chỉ là cứng ngắc mặc anh hôn lên cùng vuốt ve cơ thể cô.

Diệc Nam lại dừng lại, lòng

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT