|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tới đâu, cô xử lý vấn đề tình cảm vẫn hết sức ngốc nghếch.
Hai người giằng co, Diệp Ân hai tay chắn ngang trước người anh run rẩy, cố chấp không muốn cho anh rời đi, cô cũng không biết tại sao mình không muốn buông anh ra, chỉ cảm thấy anh đi như thế hình như có thứ gì đó cũng theo đó mà biến mất.
Bạc Diệc Nam đứng ở nơi đó cực kỳ lạnh lùng, giằng co vài giây, bỗng nhiên chủ động mở miệng như là quyết định mở ra vấn đề này mà giải quyết dứt khoát: “Nếu như là áy náy, anh hoàn toàn không cần. Đối tốt với em đó là quyết định của anh, kết cục như vậy anh cũng đã sớm nghĩ đến.”
Diệp Ân khó có thể tin nhìn anh.
“Diệp Ân, suy nghĩ thật kỹ vì sao đêm đó ở đỉnh núi em thấy được những việc đó, nhìn thấy người con gái khác đối xử với anh như vậy mà em vẫn có thể xem như chẳng có gì. Anh một mực chờ em mở miệng, nhưng em lại nhất định tin tưởng phán đoán của mình, nói cho cùng, là không để ý.”
Ánh mắt Diệc Nam rất phức tạp, lúc này mới có thể nhìn ra vài tia thống khổ cùng ẩn nhẫn. Diệp Ân bị ánh mắt này nhìn, trước ngực như bị đè ép bởi một tảng đá lớn muốn nói mà nói không nên lời. Cô chỉ ra sức lắc đầu, nhưng đối mặt với sự yên lặng của Diệc Nam cô lại vô lực phản bác lại sự chỉ trích đó.
Cô chẳng lẽ không muốn như vậy? Khi đó cô không nghĩ tới việc truy vấn, trong lòng thật sự một chút cũng không để ý.
Bạc Diệc Nam trong mắt khó nén thất vọng, trầm mặc vài giây, trực tiếp vòng qua người cô gái đang dại ra, sắp chia tay bỏ lại một câu: “Em về nước, có nghĩ tới việc nói cho anh biết một tiếng không? Lúc nào anh mới có nửa phần vị trí ở trong lòng em. Diệp Ân, chúng ta đừng lừa gạt chính mình nữa.”
Diệp Ân mắt mở trừng trừng nhìn anh bước qua bên người cô, mùi rượu nhàn nhạt phất quá chóp mũi cô dần dần ở trong không khí tản ra hầu như không còn nữa.
***
Ngày Diệp Ân trở về trường học là ba mẹ nuôi trực tiếp tiễn cô ra sân bay, Mạch Nha đứng ở sau cột nhà giơ tay lên nhìn cô mỉm cười, chàng trai trẻ tuổi, mang trên mặt ý cười trong sáng sạch sẽ. Diệp Ân không tự chủ lại nghĩ tới đêm đó, Diệc Nam đi rồi, cô cũng không cùng Mạch Nha nói quá một chữ.
Mạch Nha lại không giống như trước dễ dàng nóng giận, chỉ là yên tĩnh bên cô, sau khi đưa cô về nhà mới nhỏ giọng nói: “Mặc kệ kết quả là gì, anh đều tôn trọng sự lựa chọn của em. Diệp Ân, chúng ta cùng đi qua nhiều năm như vậy, những hồi ức ấy, cho dù là đẹp hay xấu anh đều không thể quên được, em cũng không thể quên được.”
Diệp Ân thừa nhận, đoạn tình cảm cùng Mạch Nha kia là sâu tận xương tủy, đã bắt đầu từ khi còn rất nhỏ, hình như đã trở thành một phần cơ thể không cách nào dứt bỏ. Mấy năm nay bọn họ chia tay rồi tái hợp vô số lần, đều có chút không rõ gữa họ còn lại đến tột cùng là cảm tình hay chỉ là không cam lòng.
Ai cũng sẽ vì mình mà trả giá bằng tuổi thanh xuân và cũng không muốn bỏ lỡ nó, cô và Mạch Nha cũng không ngoại lệ.
Sau khi khai giảng cuộc sống rất bận rộn, Diệp Ân cũng không trả lời Mạch Nha rõ ràng, hai người chỉ là liên hệ như những người bạn tốt. Mạch Nha thay đổi không ít, hình như trưởng thành lên rất nhiều.
Diệp Ân có lần nhịn không được chế nhạo anh: “Anh bây giờ mới giống như một người hoàn toàn trưởng thành.”
Mạch Nha ngẩn người, ở bên kia điện thoại ngoài ý muốn trầm mặc, giây lát mới cười nhẹ một tiếng: “Học từ Úc nhi.”
Diệp Ân nhớ tới “chị gái” của Mạch Nha, Trần Úc, nhịn không được lại hỏi nhiều hơn mấy câu, hai người nói đến người khác trái lại dễ dàng thoải mái hơn không ít, không còn phải che lấp xấu hổ.
Mạch Nha phá lệ nói nhiều hơn, nói về Trần Úc: “Bánh trôi nhỏ bị cô ấy chiều hư, càng lúc càng kén ăn.”
Diệp Ân bỗng nhiên nghĩ đến mình, từ sau khi chuyển ra khỏi nhà trọ của Diệc Nam, dạ dày vốn đang tốt bắt đầu trở nên cực kỳ khó chiều, mặc kệ có chuẩn bị cái gì cũng đều ăn không quen, cô hình như cũng bị Diệc Nam chiều hư rồi ——
Diệp Ân thật lâu không trả lời, Mạch Nha kêu cô vài tiếng cô mới lấy lại tinh thần, loại chuyện này thường xảy ra, Diệp Ân bực bội cực kỳ, sau đó liền cực lực khống chế chính mình không nghĩ tới Diệc Nam nữa.
Không muốn và không muốn, thế nhưng lại luôn luôn gặp được anh.
Vòng tròn lớn như vậy mà cho dù hai người không gặp nhau ở trường học thì cũng sẽ chạm mặt nhau ở các loại bữa tiệc tụ tập. Diệc Nam đều rất phong độ, thấy cô còn có thể ôn hòa gật đầu chào hỏi.
Nhìn bộ dáng không để tâm của anh, trái lại cô càng thêm không được tự nhiên, trong lòng có chút không thoải mái, hình như chuyện chia tay đối với anh không có một chút ảnh hưởng nào.
Nghĩ như vậy có lẽ có chút khác người, thế nhưng Diệp Ân khống chế không được, trước đây ở trước mặt Mạch Nha cô tự nhận coi như cũng có lý trí, thế nhưng vừa đến trước mặt Bạc Diệc Nam, cô trái lại như biến thành người cố tình gây sự.
Diệc Nam ngồi ở giữa mấy người bạn, khuôn mặt trầm tĩnh ôn hòa, thỉnh thoảng nghe được điều gì thú vị sẽ mỉm cười nhàn nhạt. Diệp Ân ngồi ở góc khuất, nhìn nụ cười của anh mà có chút hoảng hốt.
Đã bao lâu cô không được thấy anh cười vui vẻ như vậy? Hình như từ khi trở về từ đỉnh núi đóng quân dã ngoại, anh cũng rất ít khi cười, vì sao trước đây vẫn không phát hiện ra.
Diệp Ân nghĩ tới đây, uống một hơi cạn sạch hơn nửa chén rượu đỏ, ánh mắt lại xuyên qua không gian, nhìn thấy Diệc Nam đã bị mấy cô gái vây quanh, trò chuyện thật vui.
Trong bụng cô càng khó chịu, hình như là do nhiệt độ của rượu, bạn cùng phòng ở một bên khuyên cô: “Đừng uống, không phải đã chia tay sao? Hay là trong lòng cậu còn có anh ta?”
Diệp Ân hơi ngừng động tác, trái tim bắt đầu kinh hoàng, nhớ lại những gì vừa nghĩ lại nhẹ nhàng lắc đầu: “Chỉ là thói quen.”
Thanh niên chia tay hay tái hợp thực sự là nhiều lắm, ở bên cạnh có bao nhiêu ví dụ. Cô và Diệc Nam cùng một chỗ cũng đã hơn một năm, hẳn chỉ là thói quen? Tình yêu… Nào có đơn giản như vậy.
Diệp Ân cuối cùng vẫn là uống rượu say, lúc được bạn cùng phòng đỡ ra ngoài cô cảm thấy toàn bộ đường đi đều lay động xóc nảy, khi đi tới cửa trong bụng cô càng là một trận long trời lở đất, cuối cùng vọt tới thùng rác ven đường phun trời đen kịt.
Bạn cùng phòng ở bên cạnh nói gì đó, cô mơ mơ màng màng nghe không rõ, chỉ là cả người bị thu hút bởi một đôi nam nữ cách đó không xa, chặt chẽ nhìn ở nơi đó, căn bản là không rời đi.
Diệc Nam lái xe đón một cô gái rời đi, cô bé kia chính là người ở trên đỉnh núi đêm đó, cô gái len lén chạy đi tìm anh thông báo.
Diệp Ân chật vật ngồi xổm dưới đèn đường, mắt mở trừng trừng nhìn chiếc xe kia dần dần chạy xa, giọng nói cô bạn cùng phòng lúc này mới rõ ràng: “Diệp Ân, có phải rất là khó chịu hay không, sao lại còn khóc? Muốn đi bệnh viện không?”
“…”
***
Đêm đó Diệp Ân mơ một giấc mơ, trong mộng tất cả đều là hình bóng của Bạc Diệc Nam, anh cách cô gần như vậy nhưng lại xa đến thế. Cô vươn tay muốn chạm vào, nhưng mỗi lần đều là hoa trong gương, trăng trong nước.
Lúc tỉnh dậy dạ dày Diệp Ân đau dữ dội, ở trong tủ đầu giường cô tìm một hồi lâu cũng không thấy thuốc giảm đau.
Trước đây ở trong nhà Diệc Nam có hộp thuốc, thuốc gì anh đều thay cô chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa vẫn sắc thuốc cho cô để điều trị thân thể. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà đến phát ngốc. Trong thân thể lan tràn nổi lên một cỗ cảm giác cô độc, cô rất muốn tìm ai đó cùng trò chuyện, thế nhưng bi ai phát hiện ra mấy năm nay cô đến một người bạn tốt cũng không có, di động trượt đến tên của Diệc Nam, chung quy vẫn không có dũng khí gọi cho anh.
Sau đó cơ hôi nhìn thấy Bạc Diệc Nam càng nhiều, mỗi lần ở bên cạnh anh đều là cô gái kia. Diệp Ân hiểu biết Diệc Nam, nếu như không phải anh ngầm đồng ý, cô gái kia cũng không có cách nào tiếp cận anh nửa bước.
Ở thư viện gặp hai người, mà lại đúng lúc như vậy bọn họ ở vị trí đối diện, Diệp Ân cũng không do dự, trực tiếp ôm sách đi tới.
Diệc Nam nhàn nhạt ngước mắt nhìn cô một cái, trầm mặc lại cúi đầu đọc sách, chỉ là cô gái bên cạnh anh hơi nhướn chiếc cằm gầy gò tỏ ý khiêu khích, cười híp mắt quan sát cô: “Thật trùng hợp, Diệp Ân.”
Diệp Ân cũng nhìn cô ta cười đáp lại: “Là rất trùng hợp.”
Ánh mắt cô gái kia nhìn Diệc Nam và Diệp Ân bồi hồi, sau đó lại thấp giọng nói: “Tôi và Diệc Nam muốn đi xem phim, thế nhưng không biết xem gì, cô có thể giới thiệu không?”
Diệp Ân còn chưa kịp nói, nữ sinh kia lại che miệng cười nhẹ: “A, xin lỗi, tôi quên mất bạn trai cô không ở đây, cô hẳn là không cơ hội để đi xem phim mới.”
Diệp Ân nhẫn nại ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, ánh mắt vừa lúc cùng Diệc Nam chạm vào nhau.
Ánh mắt của anh rất phức tạp, Diệp Ân cũng không muốn miệt mài theo đuổi, chỉ là khóe miệng hơi câu dẫn ra lộ ra ý cười ôn hòa: “Dù cho ở trong nước, chúng tôi cũng rất ít khi đi xem phim, sở thích của chúng tôi không khác nhau lắm, thích đi cưỡi ngựa hơn.”
Diệc Nam nghe cô nói, chậm rãi rũ mắt, một chữ cũng không nói, chỉ là thần sắc càng thêm lãnh đạm.
Nữ sinh kia chỉ sợ thiên hạ không loạn, miệng hình chữ ‘o': “Cho nên trước đây cô và Diệc Nam cùng một chỗ, cô là chiều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




