watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2473 Lượt

lập tức đặt vé máy bay về nước, thân thể ông nội luôn không tốt. Cô một mực đến bệnh viện chăm sóc, có lẽ vì là con gái nuôi, một chút hiếu thuận liền bị xem là giả tạo ân cần.

Bác cả bác hai nói lời lạnh nhạt, Diệp Ân cầm phích nước chạy đi, cánh cửa ngăn cách mọi lời nghi kỵ cùng chế nhạo, cô cứng rắn chịu đựng không để rơi nước mắt.

Đứng ở hành lang cho gió thổi thật lâu, cô xoay người chuẩn bị trở về, ở chỗ rẽ cô gặp Bạc Diệc Nam.

Chương 6: Kết thúc

Bạc Diệc Nam đứng ở hành lang như một bóng ma. Ánh sáng phía sau bị che khuất một mảng, ánh mắt anh trầm tĩnh lạnh lùng, một chút cũng không bị ánh mặt trời ấm áp ảnh hưởng.

Ở giây phút đó trái tim Diệp Ân như bị hung hăng quất một cái, không được tự nhiên lấy tay che hai má, chờ nỗi lòng bình ổn một chút, lúc này mới nhấc chân đi về phía anh.

“Thật khéo.”

Cô giả vờ trấn định, không muốn bị anh phát hiện sự chật vật của mình, mà anh tựa hồ cũng không có ý hỏi. Lúc này cô hơi suy nghĩ, theo khóe mắt nhìn anh một cái.

Nhưng chuyên tâm nhìn sang lại phát hiện tầm mắt anh căn bản tập trung trên người cô.

“Anh giúp ông kiểm tra thân thể.” Bạc Diệc Nam nói rất yên lặng, giọng nói hạ xuống, chỉ nhẹ nhàng gật đầu ý bảo, “Ông ấy còn đang chờ, anh đi trước.”

Diệp Ân không kịp nói câu nào, chỉ thấy thân hình cao ngất của Bạc Diệc Nam trầm ổn đi tới cửa thang máy. Tổng cộng thời gian bọn họ nói chuyện còn chưa vượt quá hai phút…

Cô đứng tại chỗ một hồi lâu, mới phát hiện bóng lưng lạnh lùng kia đã rời đi. Chỗ bọn họ mới đứng vừa rồi lại là nơi thông gió, lúc này không chỉ hai má cô tràn ngập cảm giác mát mát mà hình như một sự man mát dày đặc theo đáy lòng bắt đầu lan tràn.

Ở bệnh viện chăm ông nội mấy ngày, Diệp Ân vẫn cầm di động cân nhắc suy nghĩ, có nên chủ động liên lạc với Bạc Diệc Nam? Thế nhưng trông bộ dạng anh rất bận rộn, nếu không anh đã chủ động gọi cho cô, không phải sao?

Diệp Ân cất điện thoại di động, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt ý vị thâm trường của ông: “Diệp Ân đang yêu phải không?”

Mặt Diệp Ân nóng lên, sốt ruột nghĩ cách giải thích, bác hai đang gọt trái cây bên cạnh trả lời trước cô một bước: “Vẫn còn là sinh viên thì nên lấy việc học làm trọng, yêu đương vào làm sao có thời giờ mà học tập. Ba không biết chứ, bây giờ rất hiếm đứa trẻ nào hiểu chuyện như Ân Ân, biết mình hiện tại tất cả đều dựa vào chu cấp của Diệp gia, phải nỗ lực học giỏi mới không làm Kiều Chi và Lâm Tây thất vọng.”

Lời này của bác hai nói thật viên mãn, trái lại Diệp Ân không phản bác.

Chị họ Diệp Ân ngồi bên cạnh bỗng nhiên hừ cười một tiếng, tiến đến trước giường ông nội, hơi hiện ra trêu tức dẩu môi: “Ông nội người thực sự là out, Diệp Ân và con trai nhà họ Thiệu chuyện này đều được truyền đi. Diệp Ân lại đùa giỡn thái quá, cô ta rất có năng khiếu dụ dỗ đàn ông.”

Bác hai phối hợp há to mồm, hơi kinh ngạc: “Thật đúng là… Nhìn không ra.”

Diệp Ân quẫn bách cắn môi, nhìn phía giường bệnh là bộ dạng kinh ngạc của Diệp lão gia: “Chuyện không phải như vậy —— “

Lão gia tử cau mày, đẩy miếng táo Diệp Hân đưa tới, tâm tư tựa hồ cũng hoàn toàn sa sút với lời cô ta, trái lại quay đầu nghiêm túc nhìn chằm chằm bác hai: “Diệp Ân họ Diệp, chính là con cháu Diệp gia chúng ta, trong đó có nhiều uổn khúc. Trước mặt người ta còn nói lung tung, cái gì nên nói cái gì không nên nói tự mình suy nghĩ. Hai mẹ con kẻ xướng người họa, diễn kịch cho ai xem?”

Bác hai hai má trướng hồng, thức thời cúi đầu: “Ba giáo huấn phải ạ.”

Diệp Hân không tỏ thái độ, căm giận liếc nhìn Diệp Ân, giày cao gót hung hăng nện một tiếng trên mặt đất, gắt giọng: “Ông nội thiên vị!”

Diệp lão gia mím môi, trên mặt già nua thần sắc có một chút túc mục, trừng mắt liền khiến hai mẹ con triệt để ngậm miệng.

Diệp Ân ra cửa nửa đường liền nhận được điện thoại của ba Diệp Lâm Tây, trong điện thoại lại là một trận phân phó giáo huấn của ba, Diệp Ân đều nhất nhất lắng nghe. Cô xoay người trở về phòng bệnh lại trùng hợp nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

“Nói như thế nào cũng là danh dự của Lâm Tây và Kiều Chỉ, dù không phải ruột thịt, không nên quá hà khắc, việc này mà truyền đi thì không tốt.” Đây là lời của ông nội, từng chữ đều nói rất rõ ràng, cô nghĩ làm bộ không nghe thấy cũng không được.

Tiếp theo là tiếng bác hai có chút chói tai cười khúc khích: “Muốn con nói, Lâm Tây lại không thử một lần thụ tinh ống nghiệm, không thì tìm người đẻ thay cũng được. Chung quy không phải tự mình sinh, tương lai thế nào thật sự rất khó nói. Nha đầu Diệp Ân kia nhìn đã thấy không đơn giản, tâm tư sâu xa. Tương lai công ty Lâm Tây giao trong tay nó làm sao yên tâm được?”

“Nghe nói nó chia tay với con trai nhà họ Thiệu cũng bởi vì muốn xuất ngoại, nhiều năm tình cảm đâu phải nói không cần là không cần. Chú ba cũng không sợ nuôi ong tay áo —— “

Trong phòng bệnh thanh âm đứt quãng truyền tới, từng chữ đều giống như nhát dao bén nhọn thẳng tắp đâm vào ngực cô. Diệp Ân dựa vào bức tường cứng rắn mà lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm tranh

tuyên truyền sách đối diện trên vách tường.

Ngày nghỉ chưa bao giờ dám về nước chính vì sợ hãi đối mặt với cục diện này, cho dù ông bà ra vẻ công bằng, nhưng vẫn có bất công. Bất luận thế nào cô và Diệp gia đều không hợp nhau, yếu tố chính nhất chính là huyết thống.

Từ nhỏ cô đã biết thân thế của mình so với người khác không giống nhau, không có một ngày không lo lắng hãi hùng. Ba mẹ nuôi đối với cô đặc biệt tốt, nhưng điều này làm cho cô lo sợ bất an, cô sợ ngày nào đó trong nhà bỗng nhiên có thêm một em trai hoặc một em gái, tất cả những thứ cô đang có liền thành hoa trong gương, trăng trong nước.

Đứa trẻ được nhận nuôi luôn luôn thiếu cảm giác an toàn.

Cô nỗ lực học tập, nỗ lực chứng tỏ bản thân, hết thảy cũng chỉ để được ba mẹ nuôi thừa nhận, nhưng ai biết được, cô thật sự không đúng tý nào. Bởi với nỗ lực ấy cuối cùng cô vẫn không đổi được điều mình muốn.

Diệp Ân nắm di động đi ra ngoài, hoàng hôn đỏ rực ở đường chân trời trên dưới trầm, quanh cô đều một màu ánh sáng đỏ rực, tự dưng mang theo cảm giác thê lương.

Cô rất nhớ Bạc Diệc Nam, một khắc kia chỉ muốn nghe thấy giọng nói của anh, muốn nghe anh nói chút gì, cái gì cũng được.

Thế nhưng kết nối với dãy số đó không có tiếng trả lời, bên kia vẫn không ai bắt máy. Cô cố chấp thử một lần lại một lần, kết quả đều như nhau.

Về sau cô liền trực tiếp gửi tin nhắn: Em muốn gặp anh. Có được không?

Tin nhắn như đá chìm đáy biển. Mặt trời chiều hạ xuống, ánh hoàng hôn bao phủ toàn bộ không gian.

Diệp Ân ngồi trên sân thượng, hai chân tùy ý rơi và

vào không trung, bóng người ở dưới tầng bệnh viện nhỏ bé thấy không rõ lắm, mọi người dưới đèn đường lúc này giống như con kiến bình thường nhỏ bé. Có đôi khi cô len lén nghĩ, cha mẹ ruột của mình là ai, tại sao muốn vứt bỏ cô? Nếu như không thích, lúc trước đừng sinh ra cô có phải tốt hơn không?

Ba mẹ nuôi đối với cô thật sự tốt, nhưng điều này lại mang cho cô thương tổn, có đôi khi làm cho cô thở không nổi. Sống đến 23 tuổi, tới bây giờ cô thực sự chưa được yêu một cách đơn thuần, cho dù là Mạch Nha cũng không thể hoàn toàn vô điều kiện mà trả giá?

Diệp Ân lại nghĩ đến Bạc Diệc Nam, lại cúi đầu liếc nhìn chiếc di động vẫn luôn yên lặng, càng nhìn càng thấy châm chọc.

***

Vài ngày sau cô nhận được điện thoại của bạn học lớp cao trung, tết âm lịch cả lớp chuẩn bị tổ chức họp lớp, có điểm danh cô nhất định phải đi. Mấy năm nay bạn học tụ tập cô không một lần tham gia, không phải cô quá kiêu ngạo chỉ là sợ gặp người kia.

Lần này không từ chối được sự nhõng nhẽo ngang ngạnh của bạn học, cô đành tỉ mỉ trang điểm một phen cho lần đầu tham gia họp lớp. Mỗi cô gái đều có loại kiêu ngạo này, luôn hi vọng trước mặt bạn trai cũ mình đủ đẹp, cho dù lúc đó đã không còn tình yêu.

Lớp trưởng chọn địa điểm là thành phố N, nổi danh là chỗ ăn chơi, lúc Diệp Ân đến bên trong đã đầy ắp người. Ánh mắt cô nhạy cảm liếc thấy thân ảnh của người kia, sau khi nhập ngũ thân hình anh so với trước đây đã cao hơn rất nhiều, giữa những người đang mặc thường phục, xuất hiện một quân nhân ngồi bên cạnh đám sinh viên ngây ngô làm người khác chú ý hơn.

Mạch Nha cũng sớm thấy được cô, lúc cô bước vào cửa đã bắt đầu chú ý tới, ánh mắt trằn trọc mấy lần, cuối cùng vẫn không khống chế được rơi trên người cô.

Hai người cách đám người im lặng đối diện, vẫn là Diệp Ân chủ động đi tới: “Đã lâu không gặp.”

Người chung quanh đều len lén khẩn trương vây xem, kể cả người đang hát cũng dừng lại ghé mắt nhìn lén. Nhạc đệm đột nhiên rõ ràng, lại là 《 đáng tiếc không phải anh 》 của Lương Tĩnh Như.

Mạch Nha mím môi, sắc mặt có chút khó coi, tia sáng lấp lánh nhấp nháy đến đáy mắt anh, cuối cùng cũng chỉ khẽ gật đầu, lặp lại bốn chữ: “Đã lâu không gặp.”

Cả lô ghế lại náo nhiệt lên, mọi người đều hòa trong bầu không khí sôi nổi, chỉ còn hai người ngồi cùng một chỗ trầm mặc hồi lâu.

Không biết qua bao lâu, người con trai bên cạnh mới trầm giọng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT